Lời Tựa

    ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ

    Tứ Thập Ngũ Niên

    TÒA THÁNH TÂY NINH

     

    HIỆP THIÊN ĐÀI

    V/P: THƯỢNG SANH

    Số : 121 / TS

                          

    THƯỢNG SANH

    CHƯỞNG QUẢN HIỆP THIÊN ĐÀI

     

     Kính Gởi : Hiền Huynh HIẾN PHÁP CHƯỞNG QUẢN BỘ PHÁP CHÁNH

     

    Tham chiếu : Quý Thánh Thơ số 15/ DS ngày 12-6-1970

     

    Kính Hiền Huynh,

     

    Theo đề nghị của Hiền Huynh tôi chấp nhận cho Ban Đạo Sử xuất bản để phổ biến những bài Thuyết Đạo tại Tòa Thánh của ĐỨC HỘ PHÁP từ năm 1946 đến năm 1955.

     

    Những bài giảng được chọn để ấn hành phải có sự kiểm duyệt của Ban Kiểm Duyệt Kinh Sách.

     

    Nay Kính

    Tòa Thánh, ngày 14 tháng 5 Canh Tuất

    ( dl 17-6-1970 )

    THƯỢNG SANH

    ( ấn ký )

       

    LỜI TỰA

     

        Những bài Thuyết–Đạo trong quyển sách này là lời vàng ngọc của Đức HỘ-PHÁP, một vị Giáo-Chủ của Đại-Đạo Tam-Kỳ  Phổ-Độ, một bậc Vĩ-Nhân của thế hệ; nên một Ủy-Ban sưu tầm và biên tập thành lập có Đức THƯỢNG-SANH chấp thuận, để xúc tiến việc sưu tầm biên tập và ấn hành các bài Thuyết-Đạo ấy. Nay cuộc sưu tầm và biên tập đã có kết quả mỹ mãn, nên Ủy-Ban đem ra ấn hành cho toàn đạo được lãnh hội lời vàng ngọc nói trên.

         Trong Ban Đạo-Sử của Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ đã có sẵn một thư viện tàng trữ  các loại kinh sách cổ kim đông tây cho các nhà khảo cứu và toàn Đạo có thêm tài liệu, những quyển “Lời Thuyết Đạo” của Đức HỘ-PHÁP sẽ lưu trữ  vào Thư-Viện nầy để chư độc giả đến xem.

         Đức HỘ-PHÁP là một trong các vị tiền bối khai sáng nền Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ, đã thực hiện trước hết chủ thuyết Tam-Lập : “Lập Đức, Lập Công, Lập Ngôn”.

         Về lập đức : thì Đức Ngài là người đầu tiên đã nghe theo tiếng gọi Thiêng-Liêng mà khai sáng mối Đạo cho toàn sanh chúng được chung hưởng hồng ân của ĐỨC-CHÍ-TÔN (NGỌC-- HOÀNG –THƯỢNG- ĐẾ ).

         Về lập công : thì Đức Ngài vừa lập đức vừa lập công trong việc khai sáng. Từ cái không làm ra cái có, bắt gió nắn hình tạo thành một đại nghiệp Đạo ở cõi thế nầy. Nếu Ngài không phải là một Đại-Đức thì làmsao thành công được ?!

         Về lập ngôn : thì Đức Ngài lưu lại lời vàng tiếng ngọc trong các bài Thuyết-Đạo mà chúng ta đang thưởng thức và còn nhiều lời giáo huấn cao siêu khác nữa mà chư quý độc giả và toàn Đạo nên lưu ý .

     Nhơn danh Hiến -Pháp Hiệp-Thiên-Đài kiêm Trưởng Ban Đạo Sử, tôi xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả bốn phương quyển sách quý giá này đáng được lưu niệm mãi mãi.

     Trân trọng kính chào.

    Hiến-Pháp TRƯƠNG HỮU ĐỨC.

      

    LỜI TRẦN THUYẾT

     

         Mỗi lần ly loạn là mỗi lần thư tịch bị làm mồi cho binh lửa. Nhìn vào lịch sử : những vụ “Phần-Thư”, những vụ chiếm đọat thư tịch đã xảy ra như một hệ luận trước những biến cố. Tình trạng này đã kéo dài qua các thời đại, ấy là biện pháp của những kẻ mạnh nhắm vào mục đích thực hiện chính sách ngu dân và đồng hóa triệt để.

     Những kinh nghiệm đau thương ấy là nguyên nhân thúc đẩy chúng tôi cố gắng thực hiện công việc sưu tập những tài liệu này.

         Chúng tôi nghĩ rằng : “Nếu tài liệu kinh sách chỉ được tập trung tàng trữ vào một chỗ, tránh sao cho khỏi bị hủy diệt khi kẻ cường quyền đến cướp phá”. Do đó chúng tôi quyết định quay ra nhiều  bản để gởi đến, và ký thác vào những tâm hồn trung kiên với Đạo, những người dám chết để bảo tồn những tiếng nói của Đấng thay Trời dạy Đạo.

    Nếu một may thay thời cuộc lại biến  thiên, có thể các cuộc phần thư  lại tái diễn, thì thiết tưởng trong số tài  liệu này vẫn còn có nhiều người nhiệt tâm gìn giữ được vẹn toàn

        Đây không phải là việc làm của một  cá nhân hay một đoàn thể, nhưng là sự đóng góp chung của những người vô danh nguyện đem hết năng lực của mình để phụng sự cho lý tưởng bảo tồn truyền thống giáo lý của Đạo. Trong khi quyển tài liệu này đến tay Qúi vị thì cũng đã có người vì qúa hăng say trong công việc thực hiện lý tưởng mà đã phải ngã gục vì kiệt sức.

         Việc làm của chúng tôi không phải là một ý nghĩ nông nổi của một sớm một chiều, nhưng là một hòai bảo trong suốt thời gian ly loạn. Chúng tôi hằng cầu nguyện ĐỨC CHÍ TÔN và PHẬT MẪU ban bố phước lành sớm gặp dịp may để thực hiện hoài bảo ấy.

         Ngày nay chân trời  đã rạng tỏ, ý nguyện đã đắc thành

     Chúng tôi xin hiến dâng trọn vẹn cho Hội Thánh tất cả những tài liệu mà chúng tôi đã ghi chép, góp nhặt sau bao nhiêu năm theo đuổi mục đích bảo tồn những lời vàng tiếng ngọc của Đức HỘ PHÁP.

         Từ đây bản quyền sẽ tùy thuộc hoàn toàn vào Hội Thánh. Kính xin hội Thánh cho kiểm duyệt và ấn hành, để cho mọi người đều được nghe lời dạy dỗ đầy yêu  ái của Đức HỘ PHÁP đã dành cho chúng ta  trong thời gian Đức Ngài còn tại thế.

     

                 Tòa Thánh, ngày 28 tháng 8 năm Bính-Ngọ (dl 12-1-1966)

                    BAN TỐC KÝ

                           

      

         LỜI CHÚ CỦA NGƯỜI SOẠN

     

          Kính thưa: Chư Huynh, Tỷ, Muội cùng các bạn đồng môn.

         ĐỨC HỘ PHÁP PHẠM CÔNG TẮC lúc còn sanh tiền Ngài đã để lại nhiều lời vàng tiếng ngọc dạy dỗ chúng sanh qua các buổi thuyết Đạo.

         Nay kẻ hậu sinh được may duyên học Đạo với Đấng Thiên Tôn qua các bài Thuyết Đạo từ quyển I đến quyển VI ( từ năm 1946 đến năm 1955 do Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh ấn hành ), trong những bài giảng nầy, Đức Ngài đã giáo hóa rất nhiều chủ đề về Đấng Thượng Đế, Tôn Giáo, Nhân Loại . . . theo dòng thời gian của từng thời kỳ lịch sử.

         Với lòng tôn kính Đức Tôn Sư, con xin được sắp xếp các bài giảng theo từng chủ đề để con và các bạn đồng môn dễ dàng sưu khảo trên đường tu học.

        Thành kính cầu nguyện Đức Tôn Sư luôn luôn dẫn dắt chúng con trên đường phụng sự.

             

                Kỉnh bút

Top of Page


Nghe đọc lại lời Thuyết Đạo của Đ.H.P.

 1.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo ngày 18-8- năm Ðinh Hợi ( dl 2-10-1947 )
- Vía Ðức Lý Giáo Tông



Nguyên do sự hình thành Ðạo Cao Ðài

Hôm nay Bần Ðạo giảng : ' Nguyên do nào có Ðạo Cao Ðài sản xuất buổi nầy'
Theo bí pháp chơn truyền thì mỗi chuyển của địa cầu là một bước tăng tiến. Mỗi chuyển có 36 ngàn năm, chia làm ba nguơn, mỗi nguơn có 12 ngàn năm. Chiếu theo Pháp Phật trong mỗi chuyển Thượng Nguơn hay là khai nguơn thuộc quyền Phật, Trung nguơn thuộc quyền Tiên, Hạ nguơn thuộc quyền Thánh.

Nhận định bí pháp thiêng liêng của Chí Tôn, nhỏ có người dạy, lớn học hành lập thân danh, thành nhơn rồi tự trị lấy mình. Phật thì dạy, Tiên đào luyện, Thánh thì trị. Hạ nguơn thuộc Thánh, nhơn sanh tranh đấu cho sự sống còn, ấy nguơn tranh đấu mà triết lý cốt là trị được sản xuất cơ quan bảo tồn cho loài người.

Nay Hạ Nguơn tam chuyển hầu mãn khởi Thượng nguơn tứ chuyển địa cầu chúng ta lạc hậu nhiều lắm vậy. Ðã ba ngàn năm xa xôi đã thua thủy đức, kim đức và mộc đức tinh quân trong số bảy địa cầu ( Système solaire. Les septplanètes solaires ) người ta đã bảy chuyển mình mới tới đệ tứ chuyển, vì vậy nên Chí Tôn mượn các đẳng chơn linh ở các địa cầu kia đến làm bạn với chúng ta.

Chẳng những Hóa Nhân mà đến Nguyên Nhân Chí Tôn cũng mượn họ đến tại địa cầu nầy làm bạn giáo hóa chúng ta. Không biết số bao nhiêu, theo Phật Pháp thì được 24 chuyến thuyền Bát Nhã chở họ đến, không chừng một trăm ức. Phật Tổ độ 6 ức, Lão Tử 2 ức còn lại 92 ức đến Hạ Nguơn nầy cũng chưa thoát khổ, vì cớ Chí Tôn mới đến Khai Ðạo Cao Ðài.

Thượng Nguơn về phần Phật giáo hóa thì khởi nguơn tứ chuyển cũng về Phật. Ta tìm hiểu triết lý nầy vì Thánh bất lực thì Phật phải đến chớ có gì lạ đâu, để đánh thức nhơn sanh độ rỗi họ vào con đường hoạt bát tinh thần, thức tỉnh họ trong trường hổn độn nầy cho họ nhớ lại rằng chơn linh của mình đều do nơi khối chơn linh của Chí Tôn và phải nên nhớ đến chơn linh đừng chạy theo tánh chất mà bị đọa lạc luân hồi tức là Phật qui nhơn sanh qui hồi nguyên bổn vậy.

 

Dở sám truyền xem mỗi phen có Brama, Civa, Chritsna đến cầm quyền năng trị thế cũng đủ. Ta thấy trước mắt như vậy, nắm quyền trị không thì chưa đủ vai tuồng vì dầu có đủ quyền năng để trị cũng không thể nắm cả quyền hành linh tâm thiên hạ được. Phải có giáo hóa vì giáo hóa là căn bản của trị, nếu chỉ trị mà không giáo hóa thì thất sách. Phật thuộc về giáo hóa, Thánh thì trị. Hại thay ! thế gian nầy chỉ có chánh trị thôi. Quan sát khắp Âu Châu có người tu Phật đến bực siêu việt có thể xuất thần thiên ngoại vân du, xem xét các Pháp nhận thấy nền chánh trị Chí Tôn chia ra hai mặt :

1- Chánh trị càn khôn thế giới.
2- Chánh trị cực lạc thế giới.
Họ làm chứng quả quyết như vậy.

Chúng ta thấy hiện tượng Chí Tôn mở Ðạo Cao Ðài, tại sao gọi là Cao Ðài ? Thuở trước cổ nhơn muốn cầu chư Tiên, Phật phải cất một cái đài thật cao bằng tranh lá gọi là Thảo Ðài, ngày nay Chí Tôn lập Cao Ðài để làm Tòa ngự của chư Thần Thánh Tiên Phật đến hồng trần nầy làm bạn cùng Người, hiệp cả loài người làm một, bất luận sắc dân nào, màu da nào, dầu tinh thần bất đồng thể cũng đều do nơi luật luân hồi cầm quyền.

Cá nhân cũng như xã hội, loài người đều đặt dưới luật quả báo, cá nhân hay quốc gia cũng dưới quyền ấy. Quả nhẹ thì tấn mau, nặng nề thì chậm chạp, hễ nặng mang quả kiếp tức tấn bộ chậm chạp.

Âu Châu nhờ có Ðạo Thánh Gia Tô nên 2.000 năm sau hưởng ân huệ thiêng liêng không ai bằng. Thánh bên ta, Khổng Phu Tử thì hiền, ai làm thì làm không buộc, không như ông Thánh bên Tây ép phải làm. Bần Ðạo nghĩ rằng ép buộc đắc lợi hơn.

Chí Tôn mới nói đại đồng thế giới đã làm rồi nhưng không thành; Chí Tôn đến làm cho thành, đem nhơn loại qui một bổn nên mở Ðạo Cao Ðài làm nguồn cội. Thượng Nguơn là nguơn của Phật Thánh trị không được thì Phật đến độ rỗi, cũng như hễ có người nghiêm khắc thì có người nhơn từ, hễ trị không được thì cũng có thể dỗ dành khuyên lơn mới được, nên Nguơn Tứ Chuyển đúng theo Chơn Pháp thuộc về của Phật đó vậy.
( Thuyết Ðạo Q1 / trang 75 )

Top of Page

 2.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh,
- Lễ Vía Ðức Chí Tônđêm mùng 8 tháng 1 năm Nhâm Thìn ( 1952 )

Ðức Chí Tôn Là Ai ?

Ðêm nay là đêm Lễ Vía Ðức Chí Tôn. Ðức Chí Tôn là ai ?Bần Ðạo sẽ nói, nhưng Bần Ðạo cốt yếu nhắc lại đây là nhắc cho con cái của Ngài để đức tin nơi Ngài đặng siêu rỗi.Ðức Chí Tôn chúng ta đã gọi là Ngọc Hoàng Thượng Ðế; Ðấng Thượng Ðế dầu cho các nước, các sắc dân tộc trên mặt địa cầu nầy có đặt tên của Ngài khác nhau nhưng Ðấng làm chủ quyền Tạo Ðoan càn khôn vũ trụ, tạo đoan thi hài và hồn phách của ta.

Ðấng ấy là Ðấng vô đối mà bao giờ con người cũng gởi tâm hồn nơi Ngài. Thừa dịp ấy Bần Ðạo thuyết vì cớ nào con người vẫn từ tạo Thiên lập Ðịa đến giờ cố tâm tầm Ðạo, tiếng tầm Ðạo là tầm cái gì chớ ? Họ có biết chữ Ðạo ấy, họ đặt tên là gì chăng ? Thật sự ra họ tầm nguyên lý đã sản xuất ra họ, hay là cái năng lực chủ quyền đã tạo dựng nên hình hài và tâm hồn của họ. Bần Ðạo đã thuyết chữ Ðạo là thế nào cả thảy đều nghe và hiểu không cần lập lại.

Thật sự ra, con người có tâm hồn Ðạo ấy mà chi Bần Ðạo xin giải rõ : Vả chăng chúng ta đã sanh ra cõi thế gian nầy, chúng ta tự biết rằng : Nếu chủ quyền nơi ta buộc ta phải sống đặng nuôi cái hình hài xác thịt nầy, sống nơi cõi nầy chịu đau đớn khổ não mọi điều thì chúng ta chẳng hề khi nào khứng chịu mà chớ. Vì cớ cho nên chúng ta đặng rủi sanh, chúng ta đã biết có chủ quyền, có đủ năng lực cầm linh hồn chúng ta đã có nơi mặt thế gian nầy nhưng lại chịu đau khổ ấy, chúng ta muốn hiểu giá trị ấy đối với Ðạo vì cớ gì.? Tìm hiểu giá trị ấy đặng chi ? Ðặng an ủi tâm hồn của ta đồng sanh chịu trong ' Tứ Diệu Ðề' Chơn lý của nhà Phật đã để và chúng ta đã nhìn, chúng ta không chối cãi, chúng ta đau khổ chúng ta không biết gởi nơi ai, bạn đồng sanh của ta thay vì biết cái khổ ấy mà tội nghiệp cho ta, yêu ái ta tầm phương an ủi ta.

Trái ngược lại, trong cảnh khổ ấy bạn đồng khổ của ta không biết thương ta nên không tìm phương an ủi.Bây giờ chúng ta kiếm ai ? Ðặng gởi cái đau khổ ấy, kiếm ai có năng lực đặng an ủi ta. Ðể dấu hỏi tức nhiên phải trả lời : Ðấng đã tạo sanh ra ta, ta không biết mà ta đã hiểu rằng Ðấng Tối Linh cầm quyền cả càn khôn vũ trụ. Chúng ta quả quyết rằng Ðấng ấy đã sanh ra ta và đã tạo đoan cả hình hài và linh hồn của chúng ta đó vậy.

Chúng ta đã biết chúng ta có một phương thế mà thôi, chúng ta không hiểu nguyên do thế nào chúng ta đã sanh ra đây, chúng ta vẫn khổ, chúng ta tìm người sanh ta đặng gởi tâm hồn ta và nếu quả nhiên Ðấng ấy đã có hiển nhiên như tâm linh của ta đã định, Ðấng ấy sẽ có phận sự an ủi ta, bởi Ðấng ấy đã sanh ta, làm chủ ta, làm chúa ta. Làm chúa chẳng phải làm chúa xác thịt mà thôi còn có quyền năng kềm thúc ta, trừng phạt ta, có quyền diệt thi hài nầy dìm linh hồn chúng ta xuống địa ngục. Ðấng ấy quyền năng như thế, chúng ta còn tuyển chọn nơi ai khác hơn Ngài đặng ta gởi tâm hồn ta chăng ?

 

Ấy vậy, nếu Ðấng ấy theo cái tâm phàm của đời đã biếm nhẻ, đã chối cãi nếu quả nhiên Ðấng ấy có hay là không có mà ta gởi cho Ðấng Tạo Ðoan cái linh tâm của ta chịu khổ não nơi trần nầy đau đớn quá đỗi, không ai binh vực, không ai an ủi, thì ta cứ gởi cuộc đời cho Ðấng đó mà ta quả quyết rằng : Người đó làm chủ ta, ta gởi cho người đó có thể đem chủ quyền của mình , có năng lực, có quyền hành định phương pháp an ủi tâm hồn ta đặng.Ấy vậy ta gởi tâm hồn ta cho Ðấng đó tức nhiên ta tầm Ðạo đó vậy.
( Thuyết Ðạo - QV/ tr 03 )

Top of Page

 3.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh,
Ðêm 29 tháng 10 năm Quí Tỵ ( 1953 )

Thánh Thể Ðức Chí Tôn Là Gì ?

Ðêm nay Bần Ðạo giảng Thánh thể Ðức Chí Tôn là gì ? Quyền siêu thoát cả con cái của Ngài nơi đây.
Cái luật thiên nhiên của Tạo Ðoan vẫn có một khuôn khổ mà thôi. Khuôn vàng thước ngọc Ðức Chí Tôn đã để nơi mặt càn khôn vũ trụ vẫn một khuôn với nhau hết, nếu chúng ta có chủ tâm tìm hiểu thì luật thiên nhiên nó ở trong tối thiểu thế nào thì tối đại nó cũng thế ấy.

Chúng ta đã ngó thấy làm người sanh trưởng từ khi mới lọt lòng mẹ cho đến lớn khôn, chúng ta nhắc lại kể từ ngày sơ sanh dĩ chí tới 30 tuổi, khi mới sanh chúng ta vẫn còn khờ khạo ngu dốt.

Trong xác thân chúng ta có ba món báu Ðức Chí Tôn để cho ta là : ' Tinh, Khí, Thần'.

·Tinh là thi hài xác phàm của chúng ta, lấy hình vật thú của ta nó là Tinh.
·Trí não khôn ngoan của ta nó là Khí.
·Nguơn linh của chúng ta nó là Thần ( gọi là linh hồn ).

Ba món báu ấy nó không có điều hòa thì con người của ta không nên gì hết ! Nghĩa là con người ba món báu không hiệp cùng nhau, không đủ cả ba hiện tượng ra thì không nên hình gì hết.Nhờ vậy nên trong linh tánh khôn ngoan ta biết hiểu cả cái sống chết tinh thần đạo đức của chúng ta.

Thánh thể Ðức Chí Tôn cũng thế, mấy em nam nữ lưỡng phái rán để ý nghe Qua giảng. Thánh thể Ðức Chí Tôn chẳng phải trong Hội Thánh mà thôi mà cả toàn con cái của Ngài, nam nữ, nếu Qua không nói đến mấy em mới sơ sinh, nó cũng là đám Thánh Thể của Ngài, là buổi may duyên của chúng ta nó ngộ Ðạo' Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ' bởi cái may duyên ấy do nơi mấy em đào tạo nó một phần từ buổi sơ sinh, tức nhiên kể từ hạng sơ sinh Ðức Chí Tôn đã đến lựa từ khi mấy em đã có trí khôn ngoan cho nhập Thánh Thể của Ngài đứng vào hàng chức sắc Thiên Phong gọi là Chư Thánh, mấy em mới nên người ' Tam Thập nhi lập'.

Cái phẩm vị Thiêng Liêng của mấy em nơi mặt thế , Phó trị sự, Thông Sự đối với ngôi Giáo Tông, Hộ Pháp, trong khi tuổi mấy em đã tri thiên mạng rồi, rất ngộ nghĩnh thay Ðức Chí Tôn lấy công bình ấy đặng lập Thánh Thể của Ngài, Ngài để một kiểu vở một khuôn luật tạo đoan hay là một gia đình kia không khác gì hết. Mấy em đã ngó thấy trong Ðạo Ðức Chí Tôn đã để hàng tín đồ đối với Ðại Từ Phụ, Phó Trị Sự và Thông Sự đối phẩm với Giáo Tông và Hộ Pháp, Chánh Trị Sự đối phẩm với Ðầu Sư thì mấy em thử nghĩ coi khuôn khổ Thánh Thể của Ngài không có một cái gì sơ sót hết.

 

Tỷ như một hột kia chúng ta gieo xuống, nó hột xoài thì sanh xoài, mít thì ra mít, khi mấy em gieo hột mít xuống rồi mấy em quả quyết nó sẽ có cây mít thì cây mít có ngay, khuôn luật vẫn có một mà thôi. Qua nghĩ cái độc tâm của người có những quỉ quyền tưởng đâu sẽ tiêu diệt Thánh Thể của Ðức Chí Tôn. Qua nói thiệt, nếu dưới mặt thế gian nầy tiêu diệt cả Thánh Thể Ðức Chí Tôn được thì không còn ai nữa. Từ Tín Ðồ đến Hội Thánh chẳng hề khi nào tiêu diệt nó được, kẻ nào muốn tiêu diệt Ðạo Cao Ðài tốt hơn đừng sanh ra bởi chẳng hề khi nào muốn tiêu diệt Ðạo đặng, khuôn luật vẫn vậy.

Hôm nay Qua giảng một điều thiết yếu cho mấy em nghe quyền siêu thoát, mấy em xét coi nơi mình mấy em từ chân, tay trong xác thân cho tới cả tinh thần đầu óc mấy em nó đều có linh cảm cả.

Khốn nạn thay ! Con người không biết thương nhau mà lại ghét lẫn nhau, mà hễ ghét lẫn nhau tức nhiên ghét Thánh Thể Ðức Chí Tôn, nếu ghét Thánh Thể Ðức Chí Tôn rồi thì ngày Qua về cảnh Thiêng Liêng đứng trước Cực Lạc Thế Giới, mấy em chẳng hề khi nào chối tội đặng. Nếu mấy em thương nhau không được thì không được phép ghét nhau.
( Thuyết Ðạo QV/ tr184 )

Top of Page

 4.- Ðức Hộ Pháp Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh
Ðêm 14 tháng 10 năm Quí Tỵ ( 1953 )

Chuyển Quốc Ðạo

Hôm nay cửa Ðạo thêm một tuổi nữa, thật ra nếu không phải cái quyền linh vô đối của Ðức Chí Tôn đến đặng chuyển Quốc Ðạo thì trong một thời gian ngắn ngủi nền Ðạo chưa rõ đến địa vị cao trọng và quí hóa như thế nầy.

Ðạo Cao Ðài tức Ðạo Tổ Phụ của chúng ta chỉ mới có hai mươi mấy năm thôi nếu chúng ta kể từ ngày chuyển thế của nó, nhưng Thánh Thể Ðức chí Tôn và toàn thể con cái nam nữ của Ngài nên nhớ rằng : Ðạo Tổ Phụ mấy người đã 2.500 tuổi. Phải nhớ điều đó.

Ðêm nay Bần Ðạo giữ lời hứa buổi hôm kia, Bần Ðạo nói rõ Thánh ý của Ðức Chí Tôn đến mức nào và Ngài muốn gì ? Giờ phút nầy cả toàn con cái của Ngài chắc có lẽ thắc mắc vì vậy. Nội tình của Ðạo gặp nhiều nổi khó khăn, nếu chúng ta không nói rằng nó đã chịu một khó khăn về mọi phương diện.Nhưng đối với Bần Ðạo, Bần Ðạo thấy mỗi phen Ðạo chịu khổ nhục chịu khó khăn hay bị chê rẻ khinh khi thì Bần Ðạo lại vui mừng mới chướng cho chớ ! Bởi mỗi phen như thế là mỗi phen Ðức Chí Tôn muốn rửa rái nó, tô điểm nó đến một địa vị cao trọng thêm nữa chớ chẳng chi khác.

Cả con cái Ðức Chí Tôn đều tin nơi Bần Ðạo để con mắt quan sát coi có quả như vậy hay không ?Cái khó đương đương nhiên bây giờ làm cho thêm nhục cơ thể Ðạo là sửa soạn tô điểm đặng một đài vinh diệu vô đối. Trong thời gian ngắn ngủi tới đây, nếu cả con cái Ðức Chí Tôn có đức tin thì hiểu rõ điều ấy.Trái ngược lại hể mỗi phen đã gặp khổ hạnh khó khăn chi trong cửa Ðạo thì nhớ lời của Bần Ðạo vui đi ! Mừng đi ! Bởi chẳng hề khi nào trật điều đó, để quan sát lại coi rồi sẽ thấy cái vinh diệu của Ðạo Cao Ðài sẽ đến mức nào trong thời gian sau đây.
( Thuyết Ðạo QV/ tr.183 )

Top of Page

 5.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh
đêm 30 tháng 9 năm Ðinh Hợi ( 1947 )

Quốc Ðạo

Thưa cùng chư Chức Sắc Thiên Phong, chư Chức Việc, mấy em mấy con nam nữ.

Ngày nay Ðạo Cao Ðài đã đến khoảng đường kết liễu danh giá và hình tướng của nó, nên Bần Ðạo lấy đề hai chữ Quốc Ðạo đem giảng giải. Chí Tôn ban sơ thuyết minh đạo lý hầu may ra những kẻ mơ hồ tỉnh mộng đặng hiểu biết mình đến lập trường nào, phương sách nào, khoảng đường nào ấy là điều rất hay về tâm lý toàn cả quốc dân buổi nầy.

Hai chữ Quốc Ðạo lần đầu Chí Tôn viết ra làm cho Bần Ðạo mờ mịt, cũng vì hai chữ Quốc Ðạo ấy mà Phạm Công Tắc chết năm 35 tuổi, thí thân đeo đuổi làm cho ra thiệt tướng. Ôi ! Hai chữ Quốc Ðạo là một vật mà Bần Ðạo tiềm tàng rồi mới hiểu, khởi điểm biết thương nòi giống, biết thương tổ quốc, đeo đuổi mất còn với cái điều khát khao từ buổi thanh xuân đó vậy.

Từ biết khôn dĩ chí gặp Ðạo, năm 35 tuổi Bần Ðạo thấy sao mà phải khao khát, tại làm sao Chí Tôn biết thiếu thốn nơi tinh thần điều ấy mà cho Bần Ðạo. Bần Ðạo ban sơ nghi hoặc, có lẽ một Ðấng có quyền năng thiêng liêng biết tâm lý đang nồng nàn ao ước đương thèm lạt khao khát, đương tiềm tàng mà đem ra cám dỗ.

Hại thay ! yếu ớt đức tin, ngày nay Bần Ðạo ăn năn quá lẽ, 15 năm đã đặng thấy gì ? Cả toàn thiên hạ nói rằng : nòi giống Việt
Nam không có Ðạo. Lạ lùng thay ! Chúng ta tự hỏi có thật vậy chăng ? Thật quả có chớ, có nhiều Ðạo quá mà thành ra không Ðạo, mượn Ðạo, xin Ðạo của thiên hạ mà thôi.

Ta thừa hiểu rằng nòi giống Việt
Nam xuất hiện ở Hoàng Ðịa Tàu, nên ta không ái ngại nói Việt Nam nầy là sắc dân Tàu vậy. Nòi giống Tàu nhìn quả thật là dân Tàu mà thôi, đất địa tổ quốc ta không phải ở đây, ở Bắc Tam Tỉnh là Quảng Ðông, Quảng Tây, Vân Nam kể luôn Ðông Kinh (Tonkin) tức là Hà Nội và Hải Nam nữa, là tổ quán ta thì thiệt của ta đó vậy.

Bần Ðạo tìm hiểu Nho Phong ta đạt đặng hay là có trước. Chúng ta thấy nòi giống Việt thường nầy là con cháu nước Lỗ mà Nho Tông xuất hiện cũng ở nước Lỗ, nói rằng giống Lỗ lập Ðạo Nho, chắc hẳn rằng là Nho Tông chúng ta vi chủ. Nói vi chủ tức là của mình nếu có Ðạo Nho sẵn trước thì ta có Ðạo Nho, Ðạo Lão, Ðạo Phật, ba nền tôn giáo mà mặt địa cầu nầy nhìn là trọng yếu, bất kỳ là sắc dân nào hay liệt quốc nào cũng đều nhìn nhận là do trong xứ Á Ðông nầy.

Thêm nữa Thần Ðạo nguyên do ở tại Phù Tang, sắc dân vi chủ tức Nhựt Bổn đem truyền qua Trung Huê rồi qua xứ ta. Ta chịu ảnh hưởng quyền lực của Thần giáo từ đó, nhờ có nó Nho Tông phát triển khác chánh giáo hơn, lại biết tín ngưỡng một cách đặc biệt hơn Thần Giáo. Bằng cớ hiện hữu là ta đã thờ Thần trong các làng ngày nay đó vậy. Ngoài nữa tâm lý tín ngưỡng của nòi giống Việt
Nam nhiệt liệt và thật thà đối với bất kỳ Ðạo giáo nào.

Ðến thế kỷ 19 , Ðạo Thánh Gia Tô đem đến nước ta truyền giáo mới thành một trường nhiệt liệt đua tranh quyết chinh phục hết thảy các tôn giáo khác, Bần Ðạo tưởng ai có đọc tờ phúc sự năm 1937 đều biết rõ, Bần Ðạo đã giảng rõ ràng nguyên do đó, thành thử Việt Nam có nhiều Ðạo quá nên thành không Ðạo.

Có phen các bạn thân ái tưởng đến tương lai quốc dân, lo phương binh vực mở rộng tự do thêm tức có kẻ phản đối đả đảo lại. Bần Ðạo không nhớ ở Hạ Nghị Viện Pháp năm nào, những người binh vực chúng ta bị đả đảo, nước Việt nam không tinh thần đạo giáo nên khó lập chánh giới lắm, vì không có căn bản tinh thần đạo đức mà chúng ta không thể chối và chịu thiệt thòi theo lời vu cáo. Vì cớ, Bần Ðạo đau thảm, khổ não tinh thần tìm hiểu coi sắc dân ta có Ðạo hay chăng.

Hại thay ! ở trước mắt ta nào là bóng chàng, đồng cốt, ông tà, ông địa làm cho nhơ nhuốc cái tinh thần đạo giáo, Bần Ðạo uất ức. Ngày Chí Tôn tình cờ đến vì ham thi văn nên ban sơ Diêu Trì Cung đến dụ bằng thi văn tuyệt bút làm cho mê mẫn tinh thần.

Hại thay ! nếu chẳng phải là nhà thi sĩ ắt chưa bị bắt một cách dễ dàng như thế, vì ham văn chương thi phú nên Ngài rán dạy. Chí Tôn đến ban đầu làm bạn thân yêu sau xưng thiệt danh Ngài biểu Bần Ðạo phế đời theo Thầy lập Ðạo. Khi ấy Bần Ðạo chưa tín ngưỡng, bởi lẽ nòi giống nước
Nam còn tín ngưỡng tạp nhạp lắm, không chưn đứng, không căn bản, nói rõ là không tín ngưỡng gì hết. Bần Ðạo mới trả lời với Ðức Chí Tôn, ngày nay Bần Ðạo nghĩ lại rất nên sợ sệt. Nếu không phải gặp đặng Ðấng Ðại Từ Bi thì tội tình biết chừng nào mà kể.

' Thưa Thầy, Thầy biểu con làm Lão Tử hay Jésus con làm cũng không đặng, Thích Ca con làm cũng không đặng , con chỉ làm đặng Phạm Công Tắc mà thôi , con lại nghĩ bất tài vô đạo đức nầy quyết theo Thầy không bỏ nhưng tưởng cũng chẳng ích chi cho Thầy'.

Ðấng ấy trả lời:
Tắc ! thảng Thầy lấy tánh đức Phạm Công Tắc mà lập giáo con mới nghĩ sao ?

Bần Ðạo liền trả lời : Nếu đặng vậy ..

 

Ngài liền nói :
' Thầy đến lập cho nước Việt
Nam nầy một nền Quốc Ðạo'

Nghe xong Bần Ðạo từ đấy hình như phiêu phiêu lên giữa không trung mơ màng như giấc mộng. Ðược nghe nói cái điều mà mình thèm ước, nên Bần Ðạo không từ chối đặng.

Ôi ! Quốc Ðạo là thế nào ? Quốc là nước, vậy nòi giống tín ngưỡng lập Quốc Ðạo, Bần Ðạo theo tới cùng coi lập nó ra thế nào, hình tướng nào cho biết vì đó mà lần mò theo đuổi đến ngày nay, thấy hiện hữu cái hình trạng là Ðạo Cao Ðài rồi lại đoán xét coi nó biến hình Quốc Ðạo Việt Nam ra sao ? Ngài cho một bài thi dám chắc không ai thấu đáo nỗi, người coi cái gốc thì không thấy ngọn, người coi cái ngọn không thấy gốc, tứ văn thiệt thà hay cho tới các đảng phái quốc sự ngày nay cũng là lợi dụng.

·Từ đây nòi giống chẳng chia ba: Tức nhiên không chia ba Ðạo, chớ không phải chia ba kỳ à.

·Thầy hiệp các con lại một nhà: Thầy nắm chủ quyền hiệp Tam Giáo, nếu nói riêng nòi giống hiệp
Nam, Trung, Bắc thì vô vị lắm.

·
Nam, Bắc cùng rồi ra ngoại quốc :Tức nhiên nền chơn giáo quốc Ðạo không phải của ta thôi mà lại của toàn nhơn loại là truyền giáo Nam Bắc thành tướng rồi ra Ngoại Quốc tức là Tôn Giáo toàn cầu vậy.

·Chủ quyền chơn Ðạo một mình Ta :Tam Giáo, Ngài vì chủ năm châu tín ngưỡng lại qui nhứt mà thôi. Nắm cả tín ngưỡng của loài người, chính Chí Tôn là chúa cả càn khôn thế giới, làm chúa nền chánh giáo tại nước
Nam, vi chủ tinh thần loài người tức đủ quyền năng lập Quốc Ðạo.

Ngài đến đem đại nghiệp cho quốc dân nầy, hình thể lựa chọn ai ? Chọn Tạo Ðoan vạn vật tức là Phật Mẫu.

Tinh thần của Chí Tôn, hình thể của Phật Mẫu.
Trí não của Cha hình hài của Mẹ, cả thảy đều thấy hễ vô Ðại Ðiện Ðức Ðại Từ Phụ nào chức nầy chức kia, mão cao áo rộng, còn vô Ðiện Thờ Phật Mẫu thì trắng hết, không ai hơn ai cả. Nếu hiểu biết, thấy bí pháp Chí Tôn cao kỳ quá lẽ. Chí Tôn nói rằng:

Quốc Ðạo nầy Ngài qui tụ tinh thần đạo đức trí thức toàn nhơn loại cho đặc biệt có cao có thấp, có hàng ngũ có phẩm giá, còn về phần xác thịt của loài người, mạng sống trước mặt Ngài không ai hơn ai, cả thảy sống đồng sống chết đồng chết đặng đem Quốc Ðạo làm môi giới cả đại đồng đặng tạo tương lai loài người cho có địa vị oai quyền cao thượng.

Nếu hiểu đặng thì Thánh Thể cũng vậy, Hội Thánh, Chư Chức Sắc Thiên Phong nam nữ hay toàn thể tín đồ cũng vậy, lãnh Thiên mạng đảm nhiệm trách vụ thiêng liêng Chí Tôn phú thác Lập Giáo, tức nhiên phải có phẩm giá, trật tự đẳng cấp. Nếu hiểu thêm ý của Ngài, khi cổi áo nầy ra khỏi Ðại Ðiện rồi hết thảy đồng là anh em, không ai hơn ai, không ai thua ai, không khinh không trọng, đầy đủ tình yêu ái trong lòng Mẹ đem ra mà thôi, nam nữ cũng thế. Ngày giờ nào nhơn loại cả thế gian ở mặt địa cầu nầy hiểu được lý lẽ chí hướng cao thượng ấy là ngày Ðạo Cao Ðài sẽ ra thiệt tướng.
( Thuyết Ðạo Q I / tr.85 )

Top of Page

 6.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh
ngày 30 tháng 7 năm Ðinh Hợi ( 1947 )

Chí Tôn Xuống Tại Thế

Thưa cùng chư Chức Sắc Thiên Phong, chư Chức Việc, mấy em mấy con nam nữ.

Ngày nay Ðạo Cao Ðài đã đến khoảng đường kết liễu danh giá và hình tướng của nó, nên Bần Ðạo lấy đề hai chữ Quốc Ðạo đem giảng giải. Chí Tôn ban sơ thuyết minh đạo lý hầu may ra những kẻ mơ hồ tỉnh mộng đặng hiểu biết mình đến lập trường nào, phương sách nào, khoảng đường nào ấy là điều rất hay về tâm lý toàn cả quốc dân buổi nầy.

Hai chữ Quốc Ðạo lần đầu Chí Tôn viết ra làm cho Bần Ðạo mờ mịt, cũng vì hai chữ Quốc Ðạo ấy mà Phạm Công Tắc chết năm 35 tuổi, thí thân đeo đuổi làm cho ra thiệt tướng. Ôi ! Hai chữ Quốc Ðạo là một vật mà Bần Ðạo tiềm tàng rồi mới hiểu, khởi điểm biết thương nòi giống, biết thương tổ quốc, đeo đuổi mất còn với cái điều khát khao từ buổi thanh xuân đó vậy.

Từ biết khôn dĩ chí gặp Ðạo, năm 35 tuổi Bần Ðạo thấy sao mà phải khao khát, tại làm sao Chí Tôn biết thiếu thốn nơi tinh thần điều ấy mà cho Bần Ðạo. Bần Ðạo ban sơ nghi hoặc, có lẽ một Ðấng có quyền năng thiêng liêng biết tâm lý đang nồng nàn ao ước đương thèm lạt khao khát, đương tiềm tàng mà đem ra cám dỗ.

Hại thay ! yếu ớt đức tin, ngày nay Bần Ðạo ăn năn quá lẽ, 15 năm đã đặng thấy gì ? Cả toàn thiên hạ nói rằng : nòi giống Việt
Nam không có Ðạo. Lạ lùng thay ! Chúng ta tự hỏi có thật vậy chăng ? Thật quả có chớ, có nhiều Ðạo quá mà thành ra không Ðạo, mượn Ðạo, xin Ðạo của thiên hạ mà thôi.

Ta thừa hiểu rằng nòi giống Việt
Nam xuất hiện ở Hoàng Ðịa Tàu, nên ta không ái ngại nói Việt Nam nầy là sắc dân Tàu vậy. Nòi giống Tàu nhìn quả thật là dân Tàu mà thôi, đất địa tổ quốc ta không phải ở đây, ở Bắc Tam Tỉnh là Quảng Ðông, Quảng Tây, Vân Nam kể luôn Ðông Kinh (Tonkin) tức là Hà Nội và Hải Nam nữa, là tổ quán ta thì thiệt của ta đó vậy.

Bần Ðạo tìm hiểu Nho Phong ta đạt đặng hay là có trước. Chúng ta thấy nòi giống Việt thường nầy là con cháu nước Lỗ mà Nho Tông xuất hiện cũng ở nước Lỗ, nói rằng giống Lỗ lập Ðạo Nho, chắc hẳn rằng là Nho Tông chúng ta vi chủ. Nói vi chủ tức là của mình nếu có Ðạo Nho sẵn trước thì ta có Ðạo Nho, Ðạo Lão, Ðạo Phật, ba nền tôn giáo mà mặt địa cầu nầy nhìn là trọng yếu, bất kỳ là sắc dân nào hay liệt quốc nào cũng đều nhìn nhận là do trong xứ Á Ðông nầy.

Thêm nữa Thần Ðạo nguyên do ở tại Phù Tang, sắc dân vi chủ tức Nhựt Bổn đem truyền qua Trung Huê rồi qua xứ ta. Ta chịu ảnh hưởng quyền lực của Thần giáo từ đó, nhờ có nó Nho Tông phát triển khác chánh giáo hơn, lại biết tín ngưỡng một cách đặc biệt hơn Thần Giáo. Bằng cớ hiện hữu là ta đã thờ Thần trong các làng ngày nay đó vậy. Ngoài nữa tâm lý tín ngưỡng của nòi giống Việt
Nam nhiệt liệt và thật thà đối với bất kỳ Ðạo giáo nào.

Ðến thế kỷ 19 , Ðạo Thánh Gia Tô đem đến nước ta truyền giáo mới thành một trường nhiệt liệt đua tranh quyết chinh phục hết thảy các tôn giáo khác, Bần Ðạo tưởng ai có đọc tờ phúc sự năm 1937 đều biết rõ, Bần Ðạo đã giảng rõ ràng nguyên do đó, thành thử Việt Nam có nhiều Ðạo quá nên thành không Ðạo.

Có phen các bạn thân ái tưởng đến tương lai quốc dân, lo phương binh vực mở rộng tự do thêm tức có kẻ phản đối đả đảo lại. Bần Ðạo không nhớ ở Hạ Nghị Viện Pháp năm nào, những người binh vực chúng ta bị đả đảo, nước Việt nam không tinh thần đạo giáo nên khó lập chánh giới lắm, vì không có căn bản tinh thần đạo đức mà chúng ta không thể chối và chịu thiệt thòi theo lời vu cáo. Vì cớ, Bần Ðạo đau thảm, khổ não tinh thần tìm hiểu coi sắc dân ta có Ðạo hay chăng.

Hại thay ! ở trước mắt ta nào là bóng chàng, đồng cốt, ông tà, ông địa làm cho nhơ nhuốc cái tinh thần đạo giáo, Bần Ðạo uất ức. Ngày Chí Tôn tình cờ đến vì ham thi văn nên ban sơ Diêu Trì Cung đến dụ bằng thi văn tuyệt bút làm cho mê mẫn tinh thần.

Hại thay ! nếu chẳng phải là nhà thi sĩ ắt chưa bị bắt một cách dễ dàng như thế, vì ham văn chương thi phú nên Ngài rán dạy. Chí Tôn đến ban đầu làm bạn thân yêu sau xưng thiệt danh Ngài biểu Bần Ðạo phế đời theo Thầy lập Ðạo. Khi ấy Bần Ðạo chưa tín ngưỡng, bởi lẽ nòi giống nước
Nam còn tín ngưỡng tạp nhạp lắm, không chưn đứng, không căn bản, nói rõ là không tín ngưỡng gì hết. Bần Ðạo mới trả lời với Ðức Chí Tôn, ngày nay Bần Ðạo nghĩ lại rất nên sợ sệt. Nếu không phải gặp đặng Ðấng Ðại Từ Bi thì tội tình biết chừng nào mà kể.

' Thưa Thầy, Thầy biểu con làm Lão Tử hay Jésus con làm cũng không đặng, Thích Ca con làm cũng không đặng , con chỉ làm đặng Phạm Công Tắc mà thôi , con lại nghĩ bất tài vô đạo đức nầy quyết theo Thầy không bỏ nhưng tưởng cũng chẳng ích chi cho Thầy'.

Ðấng ấy trả lời:
Tắc ! thảng Thầy lấy tánh đức Phạm Công Tắc mà lập giáo con mới nghĩ sao ?

Bần Ðạo liền trả lời : Nếu đặng vậy ..

 

Ngài liền nói :
' Thầy đến lập cho nước Việt
Nam nầy một nền Quốc Ðạo'

Nghe xong Bần Ðạo từ đấy hình như phiêu phiêu lên giữa không trung mơ màng như giấc mộng. Ðược nghe nói cái điều mà mình thèm ước, nên Bần Ðạo không từ chối đặng.

Ôi ! Quốc Ðạo là thế nào ? Quốc là nước, vậy nòi giống tín ngưỡng lập Quốc Ðạo, Bần Ðạo theo tới cùng coi lập nó ra thế nào, hình tướng nào cho biết vì đó mà lần mò theo đuổi đến ngày nay, thấy hiện hữu cái hình trạng là Ðạo Cao Ðài rồi lại đoán xét coi nó biến hình Quốc Ðạo Việt Nam ra sao ? Ngài cho một bài thi dám chắc không ai thấu đáo nỗi, người coi cái gốc thì không thấy ngọn, người coi cái ngọn không thấy gốc, tứ văn thiệt thà hay cho tới các đảng phái quốc sự ngày nay cũng là lợi dụng.

·Từ đây nòi giống chẳng chia ba: Tức nhiên không chia ba Ðạo, chớ không phải chia ba kỳ à.

·Thầy hiệp các con lại một nhà: Thầy nắm chủ quyền hiệp Tam Giáo, nếu nói riêng nòi giống hiệp
Nam, Trung, Bắc thì vô vị lắm.

·
Nam, Bắc cùng rồi ra ngoại quốc :Tức nhiên nền chơn giáo quốc Ðạo không phải của ta thôi mà lại của toàn nhơn loại là truyền giáo Nam Bắc thành tướng rồi ra Ngoại Quốc tức là Tôn Giáo toàn cầu vậy.

·Chủ quyền chơn Ðạo một mình Ta :Tam Giáo, Ngài vì chủ năm châu tín ngưỡng lại qui nhứt mà thôi. Nắm cả tín ngưỡng của loài người, chính Chí Tôn là chúa cả càn khôn thế giới, làm chúa nền chánh giáo tại nước
Nam, vi chủ tinh thần loài người tức đủ quyền năng lập Quốc Ðạo.

Ngài đến đem đại nghiệp cho quốc dân nầy, hình thể lựa chọn ai ? Chọn Tạo Ðoan vạn vật tức là Phật Mẫu.

Tinh thần của Chí Tôn, hình thể của Phật Mẫu.
Trí não của Cha hình hài của Mẹ, cả thảy đều thấy hễ vô Ðại Ðiện Ðức Ðại Từ Phụ nào chức nầy chức kia, mão cao áo rộng, còn vô Ðiện Thờ Phật Mẫu thì trắng hết, không ai hơn ai cả. Nếu hiểu biết, thấy bí pháp Chí Tôn cao kỳ quá lẽ. Chí Tôn nói rằng:

Quốc Ðạo nầy Ngài qui tụ tinh thần đạo đức trí thức toàn nhơn loại cho đặc biệt có cao có thấp, có hàng ngũ có phẩm giá, còn về phần xác thịt của loài người, mạng sống trước mặt Ngài không ai hơn ai, cả thảy sống đồng sống chết đồng chết đặng đem Quốc Ðạo làm môi giới cả đại đồng đặng tạo tương lai loài người cho có địa vị oai quyền cao thượng.

Nếu hiểu đặng thì Thánh Thể cũng vậy, Hội Thánh, Chư Chức Sắc Thiên Phong nam nữ hay toàn thể tín đồ cũng vậy, lãnh Thiên mạng đảm nhiệm trách vụ thiêng liêng Chí Tôn phú thác Lập Giáo, tức nhiên phải có phẩm giá, trật tự đẳng cấp. Nếu hiểu thêm ý của Ngài, khi cổi áo nầy ra khỏi Ðại Ðiện rồi hết thảy đồng là anh em, không ai hơn ai, không ai thua ai, không khinh không trọng, đầy đủ tình yêu ái trong lòng Mẹ đem ra mà thôi, nam nữ cũng thế. Ngày giờ nào nhơn loại cả thế gian ở mặt địa cầu nầy hiểu được lý lẽ chí hướng cao thượng ấy là ngày Ðạo Cao Ðài sẽ ra thiệt tướng.
( Thuyết Ðạo Q I / tr.85 )

Top of Page

 7.- Đức Hộ Pháp Thuyết Ðêm 15 tháng 3 năm Ất Mùi ( 1955 ).

Ðức Chí Tôn Ðến Và Ðến Ðặng Làm Gì ?

Ðêm nay có lẽ giảng Ðạo hơi dài một chút, Ðại Ðàn thì giờ không đủ đặng giảng, chớ Tiểu Ðàn ít mệt hơn dầu có nghe nhiều một chút cũng không sao.

Ðêm nay Bần Ðạo giảng vì lẽ gì Ðức Chí Tôn đến và đến đặng làm gì ? Và cái nền chơn giáo của Ngài là sao ?

Bần Ðạo đã đặng nhiều lời của mấy em nhứt là trong Bàn trị Sự tức nhiên là hàng Em của Hội Thánh hay Thánh Thể Út của Ðức Chí Tôn, nghĩa là con cái yêu dấu của Ngài hơn hết đã phàn nàn thấu tới tai Bần Ðạo.

Thời cuộc biến thiên thế nào không biết mà cả toàn thể con cái Ðức Chí Tôn dầu nam cũng vậy, nữ cũng vậy đã bị thiên hạ lợi dụng quá lẽ, lợi dụng về xương máu, lợi dụng về tài sản cho tới nước lôi dụng tâm đức hiền lương của họ lại còn kêu vói lên, chẳng biết Thánh Thể của Ðức Chí Tôn kia họ có mở con mắt Thánh đặng họ thấy hay chăng hay họ đã mù quáng.

Vì lẽ cho nên đêm nay Bần Ðạo mới giảng ba đề thiết yếu ấy mà cả thảy con cái Ðức Chí Tôn đều hiểu, chẳng phải ngoài đời kia mà thôi tới trong cửa Thiêng Liêng của Ðạo, các em nam nữ đều ngó thấy tinh thần của toàn thể nhơn loại đã bị khảo đảo một cách quá lẽ, từ cổ chí kim tới giờ chưa có cái khủng hoảng tinh thần của nhơn loại trên mặt địa cầu.

Hôm nay nó làm cho toàn thể thấy hễ nước nào mạnh giàu liệt cường chừng nào thì cái khủng hoảng tinh thần của họ lại càng quá lẽ, vô độ không thế gì luận được, không thế tả được, họ sống lại với cá tinh thần hồi hộp sợ hãi, cái quái dị hơn hết là họ càng mạnh thì Ðức Chí Tôn tức nhiên Ðại Từ Phụ lại cho họ thấy cái mạnh của họ là cái chết của họ, ngộ nghĩnh là có bấy nhiêu đó ! Ai đời móc cả cái óc não, cả cái khôn ngoan, cái hay biết ra đặng tìm cái năng lực vô đối tức lànguyên tử lực, rồi còn tò mò kiếm một cái mạnh hơn nguyên tử lực ấy nữa, mấy thứ bom đương nhiên bây giờ nó giết hại nhơn mạng coi như con muỗi, con kiến.

Cái mạnh của họ nó trở lại dọa nạt họ phải sợ nó, ngay đến đỗi như ông Thủ Tướng của nước Anh là ông Churchill, ông là người hai lần chịu hai trận đại chiến, ông cố chịu hết, ông là một đại tướng phi thường của nước Anh, nếu ta có thể nói sự công bằng thì từ thử tới giờ nước Anh chưa có vị Thủ Tướng nào phi phàm như thế đó. Khi nọ ông than, ông nói :

-    Kể từ ngày đã xuất hiện bom nguyên tử, tôi thú thật với các Ngài tôi ngủ không yên giấc.

Ông thường có nói rằng : ông ăn không ngon, nằm không ngủ, như nước Nam ta mà ông nói ông ngủ không yên giấc chẳng phải một mình ông Churchill mà thôi, tôi tưởng các nhà bác học, các nhà chánh trị gia đại tài, cả toàn nhơn loại, toàn vạn quốc giờ phút nầy sống với sự hồi hộp sợ hãi mãi. Thiên hạ họ nói một cách kiêu ngạo mà kiêu ngạo một cách khôi hài nghe ngộ nghĩnh làm sao, họ nói cả liệt cường mà sợ bom nguyên tử bây giờ chẳng khác nào thầy pháp sợ cô hồn . Với ông tướng, họ đã sản xuất nó ra, họ tạo dựng ra oai quyền của nó họ đối thủ, họ địch thủ, họ sợ nó một cách đáo để, sợ thiệt tình chớ không phải sợ dối trá hay làm bộ, sợ ngay vậy.

Cái khủng hoảng tinh thần ấy, nếu như ta đã theo chơn Ðại Từ Phụ từ 30 năm, chúng ta biết tánh đức của Ngài, của ông Cha Lành vô đối, chưa có ông cha phàm nào của ta mà có tâm đức như vậy, thương yêu con cái một cách phi thường, một cách lạ lùng mà cái khủng hoảng tinh thần nhơn loại đương nhiên bây giờ tôi dám chắc nếu Ngài không muốn đến là cái lẽ gì mà chớ. Chỉ còn cái đau khổ tâm hồn nhơn loại như thế đó buộc Ngài phải đến mà thôi.

Vì cớ cho nên Ðại Từ Phụ đến, đến đặng chi? cũng như câu hỏi thứ nhì, Ðại Từ Phụ đến đặng chia khổ cho con cái của Ngài, nên ban sơ Ðại Từ Phụ đã nói một cách chơn thật và đơn giản :

' Thầy đến Thầy hiệp lương sanh đặng Thầy làm cơ thể để cứu vớt chúng sanh'.

Tuy nhiên Ðại Từ Phụ đến để lựa chọn các con hiền lương đạo đức rồi đem vô cửa Thiêng Liêng của Ngài tức nhiên cửa Ðạo đặng làm cái thi hài hữu hình của Ngài, xác thịt hữu tướng của Ngài tại thế gian nầy gọi là Thánh Thể hay là Hội Thánh.

Ðại Từ Phụ lập Hội Thánh ra đặng làm Thánh Thể đặng làm gì?Không có gì khác hơn là Ðại Từ Phụ làm hình ảnh của Ngài, đặng chia khổ não của con cái mà đầu tiên hết nếu Ngài không có phương kế chia khổ não ấy thì Ngài đến đặng mà Ngài an ủi, Ngài dỗ lấy cái đau thảm của con Ngài đã chịu.

Ấy vậy cái chơn giáo của Ngài, Ngài đem Thánh Thể ra cốt yếu đặng Ngài làm xác thịt của Ngài đặng sang sớt con cái tức nhiên sang sớt cả cái đau khổ của nhơn loại. Bần Ðạo nhắc lại một lần nữa, chẳng phải như các giáo phái kia gọi mình là chúa của thiên hạ hay mình là thầy của thiên hạ.

' Mà Hội Thánh của Ðại Từ Phụ lập đây cốt yếu để làm hình thể của Ngài đặng làm tôi cho con cái của Ngài, nhớ điều đó là trọng hệ hơn hết'.

Thì đó chúng ta ngó thấy sự thảm khổ ấy, lượn sóng đời nó không phải lan tràn ngoài đời kia mà thôi, có dịp giảng Qua nói : Cái lượn thủy triều của đời nó dâng lên như thể lụt bão kia, nó tràn ngập hết, chính mình trong cửa đại từ bi của Ðức Chí Tôn đây nó cũng không từ, nó tràn vô tới cửa đại từ bi đặng nó lôi cuốn cả con cái Ngài trôi theo nó, chìm đắm theo nó ra cho tới khổ hải.

 

          Mấy em đã ngó thấy dầu cho cả Thánh Thể hay chúng Qua bất lực không đỡ vớt khổ não của mấy em toàn hết nhưng mấy em đã thấy thừa rằng :- Chính mình cái khổ não của mấy em bị lượn sóng đời lôi cuốn, mấy em chìm đắm trong đó mà cả chúng Qua tức nhiên Thánh Thể của Ðức Chí Tôn phải nhào theo lưng mấy em đặng lặn hụp trong đó cứu vớt mấy em, những kẻ đã lợi dụng mấy em đó cho mấy em làm hình ảnh của lượn sóng đời đó vậy, mấy em muốn tránh chăng, chúng Qua cũng muốn tránh lắm vậy, mà tránh đặng thì có chi may mắn hạnh phúc hơn, cái nầy tránh không đặng, ta phải chịu vậy, nếu tránh đặng thì mấy em đã tránh, chúng Qua khỏi lặn hụp trong đó, cái nầy mấy em tránh không đặng. Chính mình mấy em bị lôi cuốn toàn thể hết, rồi biểu Thánh Thể của Ngài tức nhiên là Hội Thánh không bị khổ não với mấy em sao đặng. Cả cái khổ não trong đó nó có trách nhiệm của mấy em tự đào tạo, mấy em cố gắng gượng đi, đừng cho ngọn thủy triều lôi cuốn mấy em thì chính mình chúng Qua cũng có thể tránh khỏi vì bởi thấy mấy em chìm đắm trong đó chúng Qua mới lội lặn theo, nếu mấy em không chìm đắm ai biểu mấy Qua lội lặn theo mấy em cho được, quyền nào mà biểu đặng.

Ngày hôm nay mấy em than thở với Hội Thánh không ngó thấy, thấy lắm chớ ! Thấy rõ ràng hơn mấy em lắm, thấy mà không biết làm sao cứu được mà chớ.

Ấy vậy ta có một tinh thần, một phương pháp duy nhất của Ðức Chí Tôn đã để trong mình ta, nó là bộ thiết giáp đang bao phủ lấy ta, ta mang bộ thiết giáp ấy vô, mấy em cố gắng mỗi em đều sắm bộ thiết giáp ấy tức nhiên là Ðạo Ðức của mấy em đó vậy.

Nếu đạo đức của mấy em, đức tin của mấy em đã mạnh, đạo đức của mấy em được kiên cố, Qua dám chắc mấy em sẽ thắng mà mấy em giúp chúng Qua thắng luôn đó, mấy em chiến đấu đi, lấy đạo đức đặng chiến đấu cả mưu chước quỉ quyền đó đi thì chúng ta sẽ tạo hạnh phúc chung cho nhau. Qua thấy có một điều lượn sóng đời lôi cuốn mấy em, mấy em không cần ngó lại đặng mấy em tự nhủ lấy mình, yêu ái nhau kia, mấy em cứ giựt giành từ món ăn đến chỗ ở, mấy em cứ giựt giành từ mảnh quyền, mảnh thế, cái hổ nhục trong cửa Ðạo nầy không có chi khác hơn là làm cho Qua hổ nhục hơn cái đó. Mấy em chưa biết nhượng với nhau món ăn chỗ ở, mấy em còn giành giựt với nhau phương thế sống, chưa biết nhịn nhau đặng bảo vệ cho nhau thì cái tình trạng đó nó trả với cái giá đó cũng vừa.
( Thuyết Ðạo QVI / tr 272 )

Top of Page

 8.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh
.ngày rằm tháng 9 năm Ðinh Hợi ( 1947 )

Ðức Chí Tôn Hứa Với Loài Người

          Hôm nay chúng ta làm lễ buổi trưa, giờ ngọ rảnh thì giờ giảng về triết lý của Ðạo, mỗi hành tàng của chúng ta nhập vào Thánh Thể của Ðức Chí Tôn. Sự tìm hiểu hầu chúng ta đi đến mục đích và phải biết cho chắc rồi mới vững bước không bợ ngợ thất tâm, vì biết sự chơn thật Chí Tôn hứa với loài người Ngài sẽ đến giao nền chơn Ðạo dạy dỗ với sự chơn thật cho con cái của Ngài, dựa theo chơn lý dùng lý trí đặng tiềm tàng hiểu biết tận tường chơn lý ấy.

Hôm thứ sáu tuần rồi, Bần Ðạo đặng nghe trong máy truyền thanh, Liên Hiệp Quốc đã hội hiệp nhau trù hoạch phương châm lập nền chánh trị hoàn cầu, chẳng những thống nhứt cả quốc gia làm một mà còn qui tụ nòi giống loài người làm một. Luận thuyết ấy có đủ lời lẽ rất nên hiển nhiên để lập một nền chánh trị có hiến pháp có chánh giới, có quân bị đủ như nền chánh trị quốc gia kia vậy. Vị đề xướng ấy luận rằng :- Cả loài người còn mờ hồ, nói không thể nào đạt đến đặng. Nhưng họ phải nghĩ lại như buổi trước kia, nếu nói người ta lấy nước có thể vận hành cả địa cầu thay đổi, ta không tin, bây giờ đã thấy có chiến hạm chở nổi 80.000 tấn chạy cùng khắp trên mặt biển.

Người ta không tin có điển khí và hiện giờ đã có điển khí ấy, nó chiếu sáng khắp cùng trên mặt địa cầu. Trước kia nói vô tuyến điện và loài người bay và nghe thấy được dọ dẫm trên không trung, thiên hạ không tin thì ngày nay nó đã hiện tướng mà loài người đã đạt đến, Bần Ðạo tin chắc chắn rằng : Họ sẽ thành tựu mà lời hứa của Chí Tôn sẽ hẳn đúng.

Chí Tôn đến đặng hiệp con cái lại một nhà của Ngài, trong Thánh Ngôn Ngài còn quả quyết đó ! Ngài đến tạo ra Tân Thế Giới làm cho nhơn loại đại đồng. Nếu sự tiềm tàng sắp đặt không đặng kết liễu thì Chí Tôn sẽ thất hứa với con cái của Ngài mà chớ ! Bần Ðạo dám chắc rằng : Ngài không bao giờ thất hứa vì đã được 99 điều rồi đã thật hành vẹn hứa, không lẽ còn một điều nữa mà Ngài làm không đặng.

 

Bần Ðạo tiềm tàng kiếm luật tương đối hữu vi đương nhiên của toàn thiên hạ và cả chúng sanh trên mặt địa cầu nầy. Luật tương đối ấy là gì ? Có hai luật : Hữu tướng ( Loi de relativité physique ) và Vô tướng ( Loi de relativité spirituelle ) tương đối khắp cả càn khôn vũ trụ nầy. Do luật thiên nhiên ấy tạo thành càn khôn, xã hội nhơn quần ; Dầu cho xã hội, cá nhân nào cũng phải chịu dưới luật tương đối ấy, dầu cả nhơn sanh hay chúng ta cũng vậy, đều chịu ảnh hưởng của thất tình. Hình ảnh thật hiện con thất đầu xà mà ta thấy là hình ảnh của người đó vậy, bảy mối tâm lý ấy tạo nên hình tướng loài người là do bảy mối tình : Hễ có hỉ mới có nộ, có ai mới có lạc, có ái mới có oá, duy có cái dục đứng chánh quyền quyết định mà thôi, mà dục có thể dục cho ố, cho nộ, cho ái cho ai, cho lạc được. Nó có lập trường đặc sắc đủ quyền điếu khiển. Ấy là hình tướng thiên nhiên của Tạo Ðoan, nên Chí Tôn nói có Âm ắt có Dương, có nóng ắt có lạnh. Nếu có Âm mà thiếu Dương là mặt trời, cả nhơn loại trên mặt địa cầu nầy chưa chắc gì mà còn sống. Nếu có mặt Trời mà không có mặt Trăng là không Âm thì cả vạn vật va loài người không còn, nghĩa là nếu không có Âm Dương thì không có Càn Khôn Vũ Trụ.

Luật tương đối tạo càn khôn thế giới dầu hữu tướng hay vô hình cũng vậy, có nên ắt có hư, có đặng ắt có thất, có thắng ắt có bại, có mạnh yếu tất nhiên có hiền dữ, lẽ tự nhiên luật tương đối phải vậy, đới vẫn hung tàn bạo ngược vô Ðạo đặng chi ? Ðặng sản xuất luật tương đối tức nhiên là hữu Ðạo, phải có luật tương đối đặng nó trở lại thiên lương nhơn đức, Chí Tôn để cho loài người một địa điểm dữ tợn không biết Trời, không biết đất, sắp đặt có hung ác, có hiền lành thì cái lành ấy Chí Tôn giao cho ai ? Bởi luật ấy rất công bằng, tội phải trả, hiền thì đặng hưởng, quyền thiêng liêng vô hình nắm vận mạng cả loài người và càn khôn thế giới, vốn một mặt luật, chẳng vậy thì chúng ta chỉ làm lành mà chi ? Ðạo khổ thảm không hưởng chi hết, còn ác thì nó sang trọng vinh hiển, thì cái sống nầy không có luật công bình chi cả. Vì cớ mà nhà triế lý bác sĩ Albert Eister nói : luật tương đối có quyền năng định vận mạng toàn cầu xã hội. Ngài chỉ nói đến luật hữu vi của nó, còn vô hình Ngài không luận được.

Nếu có hữu tướng và hiện hữu thì cũng do nơi một quyền luật nào mới đưọc. Hung ác lập nên bá chủ hoàn cầu nầy là vì đời không có cái tương đối ấy nên quyền năng lành trừ diệt nó không đặng, thành thử nó cứ làm dữ mãi. Cả thiên hạ đều dữ, dữ nên sống nhưng cái dữ ấy có quyền hạn định phải tiêu diệt. Cả toàn cầu đương nhiên của hai khối, nửa hiền nửa dữ nên phải lấy hiền sửa dữ kia. Chí Tôn cốt yếu nắm quyền ấy để sửa đời, nguyên do Ngài muốn nói đến đặng tạo Tân Thế Giới là vậy. Ngài đã hứa và Ngài sẽ trọn hứa cùng các con cái của Ngài.
( Thuyết Ðạo QI / tr 81 )

 

Top of Page

 9.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh
ngày 15 tháng 7 năm Kỷ Sửu (1949 )

Ðức Thượng Ðế Ðến Cùng Con Cái Người Ðời Ðời

          Ðêm nay Bần Ðạo lấy làm vui thấy kỳ đàn nầy được đông đảo, ít ra phải sốt sắng như vầy, chớ nếu ba kỳ lễ ma ai cũng siêng năng thì Bần Ðạo sẽ khởi giảng Bí Pháp, kỳ nầy mới có hai còn giảng một kỳ thứ ba.

Hôm nay Bần Ðạo giảng vấn đề trọng yếu với thời buổi nầy cốt ý để con cái Ðức Chí Tôn biết lập trường của mình đối với cơ thể đời, đương nhiên trong giờ phút khó khăn nầy là Ðạo Cao Ðài đối với Quốc Tế tức đối với Vạn Quốc.

Vả chăng con cái Ðức Chí Tôn, nam nữ nhỏ lớn chán hiểu rằng Ðạo Cao Ðài không những một tôn giáo mà thôi, nó là tôn giáo trên các tôn giáo, không phải Ðạo mà thôi mà là Ðạo Cao Ðài, tiếng Ðại Ðạo không phải chúng ta muốn mà đặng, chính Ðức Chí Tôn muốn mới đặng.

Từ trước đến giờ toàn nhơn sanh không biết Ðại Ðạo là gì ? Ngài để trong tay chúng sanh đặng mấy ngàn năm rồi, ngày nay Ngài đến, con cái Ðức Chí Tôn đều biết rằng nền Ðại Ðạo nầy chính tay Ðức Chí Tôn sáng lập, chính Hộ Pháp giáng trần cầm quyền Bí Pháp. Bần Ðạo nhớ một nền tôn giáo như Ðạo Thiên Chúa khi Ðức Jesus Christ ban quyền cho ông Thánh Pierre; nói trước một câu :- đã lập quyền cho Thiên Chúa Giáo khoảng 2.000 năm, không có quyền nào đánh đổ cho nao núng.

Ðức Chúa Jesus hỏi các môn đệ vậy chớ Saintjean Baptiste là ai ?
Các môn đệ trả lời là :Ông Thánh tiên tri.

Ðức Chúa hỏi Ta là ai ? Các môn đệ đều nói :

·' Chúa là ông Thánh tiên tri như Ông Saintjean'.

Chỉ có Ông Thánh Pierre nói :

·' Thiên hạ nói chi thì nói, Ta đây quả quyết Chúa là Ðấng Chúa Cứu Thế, là Chí Tôn giáng sanh vậy'.

Ðức Chúa Jesus dạy các môn đệ Ngài trước mặt ông Pierre : ' Phần điều ấy không phải xác thịt nầy nói, của chính Nguơn Linh nầy nói. Tên Pierre nghĩa là đá, trên cục đá nầy Ta tạo Ðền Thờ của ta, cửa địa ngục kia không qua đặng'.

Ấy vậy Ðức Chúa Jesus đã đưa cho Ông Thánh Pierre mà đến giờ phút nầy chưa có quyền nào làm cho nao núng, vẫn còn tồn tại mãi.

Ðạo Cao Ðài ngày nay do Ðức Chí Tôn đến, Ngài nói Ta đến ở cùng các người, Ta sống cùng các người ; Ta đem Chơn Pháp đến cho các người đặng giải thoát, Ta sẽ tận độ chúng sanh, cứu vớt chúng sanh một lần nữa. Ta quyết định ở với các con cái Ta đời đời chẳng cùng đến thất ức niên, Ngài ở với con cái của Ngài nên Ngài mới đến mà thôi.

Các lương sanh tức là các chơn hồn hữu căn hữu kiếp đã tiền căn ở nơi Ngài mà ra, nơi thân hình Thiêng Liêng vô tận của Ngài mà đến ; gồm lại làm Thánh Thể của Ngài tức là Hội Thánh ngày nay vậy. Ngài hứa ở với con cái Ngài đời đời kiếp kiếp. Thử hỏi câu ấy của Ðức Chí Tôn đối với nền Tôn Giáo nầy, có thể sánh quyền hành Ðức Chúa Jesus Christ ban cho ông Thánh buổi nọ với Ngài đến ban cho ta không ; ta cần coi trọng khinh thể nào, thì biết nền Ðạo Cao Ðài thực hiện Trời Người hiệp một, đồng trị mới có cơ quan giải thoát chúng sanh đặng. Ðạo Cao Ðài là trên hết các tôn giáo thì phải thế nào : Thánh Thể Chí Tôn phải thật hiện là ông Trời tại thế gian nầy.

Làm Ông Trời không phải dễ làm, có làm Ông Trời đặng mới có phương dìu dắt toàn cả con cái Ðức Chí Tôn đến Ðại Ðồng Thế Giái đặng thiên hạ mơ ước, thiên hạ đã ngưỡng vọng, thiên hạ đã tin cậy. Giờ phút nầy đã thấy vạn quốc nhứt là Âu Châu, muốn đi tìm tới con đường giải thoát, con đường ấy tranh đấu tàn hại. Giặc giã chiến tranh nguyên do thế nào ?

Nguyên do tại tinh thần nhơn sanh ngày nay bất nhứt thất lạc, tức nhiên tinh thần hết vi chủ rồi. Giờ nầy nhơn loại khắp hoàn cầu tự nạp mình vào vòng nô lệ cho xác thân mà nó tham muốn tàn ác ; với xác thịt ta không thể làm thỏa mãn đặng. Họ sợ lắm, họ sợ cái xác thịt họ biết tinh thần, biết quyền hành của Ðạo vi chủ họ. Biết giờ nầy xác thịt duy chủ sẽ dắt họ xô đẩy đến cảnh tự diệt, trước mắt họ sợ lắm. Mà hại thay ! Họ sợ giặc rồi, bí quyết của họ là tăng cường, tức là làm cho tột bực cường liệt ; họ dùng binh khí vô cùng tàn ác, tưởng bảo vệ hòa bình ai ngờ trái ngược lại, ta không thế gì lấy khôn ngoan tưởng tượng được. Sợ giặc lại muốn giặc, sợ chết họ lại tầm phương chết. Lấy phương pháp chết mà tìm sống, tìm sao đặng ! Tại sao ? Giờ phút nầy đại chiến thứ ba xảy tới là do mất tín nhiệm với nhau mà có giặc thất tín. Nhơn loại đã thất tín với nhau nhiều rồi, vô đạo đức nhiều rồi nên có phương pháp chơn đạo, có tâm tình chơn chất, chính nơi cửa Ðạo có phương pháp giải thoát dễ dàng.

Hại thay ! Họ lẩn quẩn không ngó ra bởi vạn quốc không ai tin ai cả, ta thấy nơi gia đình từ lời nói của con tới lời nói của cha mẹ làm họ không tín nhiệm nhau, hống chi là toàn cầu. Một gia đình mà không chuẩn thằng, không có Ðạo giáo kềm giữ, gia pháp cho công chánh, yêu ái ; gia đình còn loạn lạc thay huống chi là toàn cầu. Trong giờ nầy xã hội tạo nhiều lẽ bất công, đối với nhơn loại vì muôn ngàn thế kỷ tạo sự bất công càng chồng chất, nhơn tâm bất nhứt, lẽ bất công càng ngày càng thêm không thấy giảm. Biểu sao không phát ra phản động lực để phản đối sự bất công của xã hội, nên mới có tấn tuồng thống khổ tương tàn tương sát. Chủng tộc khác với nhau tương tàn đã đành, đến cùng chung chủng tộc còn sát hại nhau vì cớ có cơ quan tự diệt.

 

Ngày giờ nào Ðạo Cao Ðài đủ quyền năng tinh thần đem công chánh và yêu ái làm thuốc trị bịnh, bịnh ấy tưởng đã bất trị ; ngày ấy mới hòa bình thiên hạ và Ðại Ðồng Thế Giới. Ta tự hỏi Ðạo Cao Ðài làm đặng chớ ? Hiện giờ các nước nào cũng tìm giữ linh hồn các bậc tài tình thượng lưu trí thức thông minh, thấy nguy hiểm tưởng tượng lại tìm phương giải ách, họ đang tìm như thầy bói mò. Cách tìm phương giải thoát chúng sanh, giờ phút nầy Bần Ðạo lấy làm hân hạnh thấy Ðạo Cao Ðài đưa ra cho họ thấy ; tuy vẫn ước mơ, mắt họ nhìn thấy tượng hình cứu khổ giải thoát của nó, thiên hạ đã thấy. Bần Ðạo chắc con đường đi đến sẽ cứu thiên hạ và giải thoát có ngày quyết dọn cho họ đi đến.

Duy có điều trọng yếu là Thánh Thể của Ðức Chí Tôn phải làm sao cho đáng Ông Trời tại thế nầy mới được .
( Thuyết Ðạo Q III / tr 39 )

Top of Page

 10.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh
đêm mồng 1 tháng 2năm Mậu Tý ( 1948 )

Liên Quan Con Cái Chí Tôn Với Ngài

                   Bần Ðạo hứa sẽ tiếp tục giảng về cái Ngai của Hộ Pháp và phận sự của Hộ Pháp phải làm gì, nhưng Bần Ðạo tưởng cả thảy chưa cần biết, yếu trọng hơn hết là vấn đề liên quan của con cái Chí Tôn với Ngài.

Bần Ðạo thấy cả con cái của Ngài, nghe tiếng gọi của Ngài mà đến là vì yêu ái Ngài, tâm linh biết cảm ứng biết nhìn nhận Ðấng tạo sanh linh quang là Cha. Cha kêu con đã là sự thương yêu rồi, nên sự thương yêu của toàn thể tín đồ nam nữ cũng vậy đối với Chí Tôn vô hạn ; Bần Ðạo chán biết và xin thú thật rằng :

Ngày nào về cõi hư linh, nếu vô tòa phán xét Bát Quái Ðài thì Bần Ðạo quả quyết làm chứng rằng tình thương của nhơn sanh đối với Chí Tôn rất nồng nàn.

Nhưng có điều khuyết điểm nầy :

Chớ chi con cái của Ngài đem tình ái ấy để cả thảy thương lẫn nhau, dùng tình thương đã đem hiến cho Chí Tôn có thể hiến chung cho nhau đặng cùng hưởng tại mặt thế nầy. Trái lại : không !

Ðiều khuyết điểm ấy quá lẽ buộc Bần Ðạo phải minh triết cho cả thảy được rõ biết. Ước mong con cái của Chí Tôn biết thương yêu nhau nồng nàn hơn là thương Ngài nữa mới đặng.

Cả thảy đừng tưởng rằng : mình bước chân vào cửa Ðạo là một sự tình cờ đa. Bần Ðạo quả quyết rằng : không phải là một sự tình cờ và nếu Bần Ðạo chứng chắc rằng toàn con cái của Ngài đều ở trong lòng của Ngài, sanh ra đã có một tình yêu đối cùng nhau, từ trong vật loại dĩ chí nhơn thân chúng ta đã có liên quan mật thiết nồng nàn, khối tình ái vô biên vô hạn, cả thảy nên biết điều ấy. Bần Ðạo xin nói thật, ngày giờ nầy cho các chơn linh đến mặt thế đã từng chung chịu khổ não cùng nhau, cả muôn kiếp sanh mới gặp gỡ nhau trong lòng của Ðức Chí Tôn đó chớ.

 

          Trong 24 chuyến thuyền Bát Nhã đem chơn linh đến mặt địa cầu, mấy bạn đã ngồi trong ấy, ngày nay Ðức Chí Tôn đã đến, đến để làm tròn một lời hứa của Ngài. Còn chúng ta đã hứa với Ngài những gì ? Hứa :

' Các con vì Thầy đầu kiếp đặng tạo tinh thần vật loại độ cả hóa nhân và nguyên nhân qui hồi cựu vị. Các con vì thương Thầy tạo hình ảnh của Ðạo .'

Ngày nay là ngày giờ chót Thầy đến với mục đích và sở vọng của Thầy là hội hiệp các con lại làm một cùng Thầy.

Ôi ! Nếu các bạn đã biết từng chung chịu đau khổ cùng nhau cả vạn kiếp sanh. Nơi đây có kẻ đã làm cha, làm ông, làm chị, làm mẹ chung lẫn trong các kiếp tái sanh nơi mặt địa cầu nầy để tạo yêu thương trong toàn nhơn loại. Các bạn có biết điều ấy đâu, duy có thấy gần mà chẳng thấy xa, đương nhiên cùng máu thịt thì thương nhau biết đâu trong đám nầy có kẻ đã làm cha, mẹ, ông bà ta mà ta không thấy, không biết. Tình cảm của chúng ta hễ khuất mắt rồi thì nhẹ giá trị quá lẽ.

Bần Ðạo là Hộ Pháp, nếu Bần Ðạo nói điều chi mong đặng gạt gẫm nhơn sanh, ngày kia về Ngọc Hư Cung Bần Ðạo chịu trách cứ đó.

Ôi ! Kiếp sanh tại thế mang xác thịt, hỏi sống được mấy lát ? Nội một giấc thức, giấc ngủ là thấy sự chết sống của kiếp con người, mang thi hài bóng dáng nầy là giả. Cảnh thiệt không phải ở đây mà cảnh thiệt ở nơi chỗ khác kia sao không tìm cảnh thiệt là cảnh tồn tại, lại chạy theo bóng ?

Ước ao cả thảy biết điều trọng hệ bí mật đó mà thương yêu lẫn nhau, thương lún thương càn đi, rồi ngày kia coi có lầm chăng ? Bần Ðạo quả quyết, ấn Hộ Pháp Bần Ðạo nắm trong tay, nói chẳng hề sai chạy. Bần Ðạo mong ước cả thảy con cái của Chí Tôn đừng tưởng mang thi hài nầy mà nam nữ phân biệt đa nghe, biết đâu trong đám nữ nầy có kẻ đã làm cha, làm anh của người nào đó. Giả cuộc đừng coi trọng hệ, cả thảy nên hiểu và từ đây noi theo lẽ thiệt, đừng mơ sự giả đó là điều mơ vọng ước ao của Bần Ðạo hơn hết.
( Thuyết Ðạo QII/ tr 23 )

Top of Page

 11.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðại Ðồng Xã
Mùng 5 tháng 5 năm Canh Dần ( 1950 )
(ÐÁP TỪ LỄ CHÚC THỌ ÐHP TẠI ÐẠI ÐỒNG XÃ)

Hồng Ân Của Ðức Chí Tôn Và Quyền Thương Yêu Vô Tận Của Ngài

          Trước khi mở lời đặng cám ơn cả toàn thể con cái Ðức Chí Tôn nam nữ lưỡng phái và Thánh Thể của Ngài tức nhiên Hội Thánh, Bần Ðạo xin nghiêng mình chào các nước lân bang đã có tình thân hữu cho các vị lãnh sự Sứ Thần đến dự cuộc lễ nầy, Bần Ðạo xin để lời cảm tạ thâm tình ấy.

Thưa cùng Hội Thánh, mấy em nam nữ lưỡng phái nhứt là đám thanh niên đồng ấu ; những lời của Bần Ðạo nói ra đây cốt yếu để vào óc các em hơn hết. Sáu mươi mốt tuổi tưởng như các người mà đặng hưởng hạnh phúc vô biên ấy ; Bần Ðạo tưởng có lẽ Bần Ðạo đây cũng đứng một trong các người ấy.

Hơn nữa là hai mươi bốn năm qua Bần Ðạo không hề tưởng tượng được một cái hồng ân vô đối của Ðức Chí Tôn đã chan rưới cho giống nòi Việt Thường. Nay giữa hồi nhơn tâm điên đảo, quyền hành tinh thần đạo đức điêu linh, tâm hồn loài người thống khổ vì thiếu phương an ủi, ta đã ngó thấy nhiều lẽ bất công của xã hội diễn ra trước mắt, nhiều tấn tuồng đau thảm không thể tả ra bằng ngôn ngữ đặng ! Bần Ðạo chỉ nói rằng trong thời buổi hổn độn cả nhơn luân của nhơn loại bị sập đổ ; Ðức Chí Tôn đến, Ngài đến với một phương pháp đơn giản tạo nền Chơn Giáo của Ngài. Bần Ðạo nhớ lại buổi Ngài mới đến, Ngài xin với mấy vị Tông Ðồ ba món báu gọi là Tam Bửu.

1-Là xác thịt.
2-Là trí não.
3-Là linh hồn hay phách của mọi người hiến dâng cho Ngài, đặng Ngài làm cơ quan cứu thế độ đời.

Hồi buổi nọ chúng ta chưa hiểu nghĩa lý là gì ? Biết bao nhiêu kẻ, biết bao tín đồ đã để dấu hỏi Ðức Chí Tôn đến xin ba món báu đặng tạo quyền gì kia chớ ?

Thưa cùng toàn thể con cái của Ðức Chí Tôn, Ngài lấy trong một số ít của Thánh Ðức Ngài tạo cho thành tướng một khối thương yêu vô tận. Có một điều làm cho chúng ta ngạc nhiên hơn hết là từ thử đến giờ nhơn sanh đã hiểu quyền năng vô đối của quyền lực thương yêu, nhưng họ chưa hiểu biết thống nhứt cả khối thương yêu ấy đặng làm phương cứu thế độ đời, hay là làm phương châm tạo hạnh phúc cho kiếp sanh của họ. Trái ngược lại họ chỉ thống hiệp tinh thần thù hận, oán ghét làm cho mặt địa cầu nầy biết mấy phen đẫm máu, nhơn loại tương tàn tương sát với nhau là vì họ bội tín của họ, biết thù hận hơn là thống hiệp thương yêu.

 

Bần Ðạo ngày nay đứng đây xin thú thật rằng : Mấy em toàn thể con cái Ðức Chí Tôn đừng có tưởng rằng tới ngày nay Qua mới hưởng được cái hạnh phúc của mấy em đã trải ra trước mắt đây, mà Bần Ðạo hưởng hạnh phúc trước ngày Ðức Chí Tôn hiệp mấy em lại làm Thánh Thể của Ngài, trong khối yêu thương vô tận của Ngài tạo dựng nên một đại gia đình Thiêng Liêng mà từ thử đến giờ mặt địa cầu nầy chưa có.

Mấy em đã ngó thấy có bạn, có cha, có anh có em, có thân bằng cố hữu, có chủng tộc, thiên hạ dưới thế gian nầy chưa hề tưởng tượng giá trị nó được. Gia tộc hiện hữu đã có nó, mất còn tại đây. Còn gia tộc Thiêng Liêng trong đại gia đình mấy em nó vẫn trường tồn mãi mãi bất tiêu bất diệt, mấy em suy nghĩ điều ấy, kẻ nào hưởng giá trị ấy mới có hiểu cái mùi vị cao siêu của nó ; cái ơn ban thưởng của Ðức Chí Tôn nó còn giá trị và quí trọng hơn nữa.

Mấy em là Qua, Qua là mấy em, nam nữ cũng vậy ; cả thảy mặt địa cầu nầy giờ nào nhơn loại biết hiệp với nhau làm cho thành tựu cái gia tộc tại mặt thế nầy là đại gia đình Thiêng Liêng đó vậy. Giờ ấy cần yếu cho nhơn loại phải có và hiện tượng cho thành tựu mới đặng. Nếu không làm thiệt hiện ra đặng thì cái hòa bình hạnh phúc trong đại đồng thế giới chẳng hề khi nào kết liễu đặng.

Cây cờ cứu thế Ðức Chí Tôn, nó đã hiện tượng một cái quyền Thiêng Liêng vĩ đại giờ phút nầy và còn tới nữa, thật quyền năng vô đối của nó là quyền năng thương yêu vô tận của mình đó vậy.

Ngày giờ nào toàn thể nhơn loại biết thương yêu với nhau như lời Ðức Chí Tôn đã dạy thì giờ ấy là hạnh phúc cho nhơn loại đã đoạt đặng. Chúng ta đã ngó thấy những điều Ðức Chí Tôn đến nói không phải là mới vì trước kia có hai Ðấng đã làm :

Ðấng thứ Nhứt : Là Ðấng mỗi bữa mang Bình Bát Vu đi hành khất xin ăn, đem về Cấp Cô Ðộc Viên, nuôi những kẻ đói khổ là Ðức Phật Thích Ca đó vậy.

Ðấng thứ Nhì : Là Ðấng bẻ từ miếng bánh mì, chia từ miếng cá, cho đến mảnh áo Tam Tinh của Ngài cũng lột cho kẻ rách, Ðấng ấy là Jésus Christ.

Bần Ðạo nói quả quyết hai vị Giáo Chủ đã làm nên nền tảng tinh thần đạo đức cõi Á Ðông và Âu Châu là hai nền Phật Giáo và Công Giáo. Nếu đã được thi thố như thế ấy, lưu lại cho đời một khối vĩ đại là do năng lực yêu thương của Ðấng ấy. Ấy vậy không chi mới mẻ hết.

Cây cờ cứu khổ của Ðạo Cao Ðài là thương yêu mà thôi, sau nữa là quyền công chánh. Nếu thi hành hai điều ấy được thì mới đem hòa bình thực hiện nơi mặt địa cầu nầy được.

Bần Ðạo xin để lời cám ơn toàn thể Hội Thánh nam nữ cùng các con đồng ấu đã làm vẻ vang kiếp sanh của Bần Ðạo, làm cho Bần Ðạo hưởng được mùi vị thâm thúy về yêu thương của toàn thể con cái Ðức Chí Tôn đó vậy.
( Thuyết Ðạo QIII / tr 90 )

 

Top of Page

 12.- Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo Tại Ðền Thánh
Ðêm 15 tháng 4 năm Quí Tỵ (1953)

Ðại Nghiệp Thiêng Liêng Của Ðạo

Ðêm nay Bần Ðạo giảng hơi lâu một chút, cả toàn thể con cái Ðức Chí Tôn có hơi mệt một chút, dầu có mỏi cũng đừng phiền vì lâu lâu mới có một lần giảng Ðạo.

Bần Ðạo đêm nay giảng Ðạo có chơn truyền bí yếu trong đó cả con cái Ðức Chí Tôn nên để ý cho lắm, nghe và nhớ những ai đã để tâm tìm Ðạo họ sẽ để một dấu hỏi ? Họ nói lẽ gì ? Cái lý do gì mà Ðức Chí Tôn đến lập giáo ?

Ðêm nay Bần Ðạo giảng về cái Ðại Nghiệp thiêng Liêng của Ðạo đối với con cái khổ não của Ngài. Họ đã để dấu hỏi ? Ðức Chí Tôn đến đặng chi ? Ðặng làm gì ? Khi mà các vị Giáo Chủ đã đến lập các nền Tôn Giáo rồi, thử hỏi trong cái phương diện cũ kỷ của các vị Giáo Chủ thế nào ? Ðể dấu hỏi chúng ta tìm hiểu.

Phải chăng Ngài đến đặng Ngài chia khổ não cùng con cái của Ngài. Phải chăng Ngài đến cùng chúng ta với sự Từ Bi Bác ái của Ngài, đặng Ngài cứu khổ cho toàn con cái của Ngài. Phải chăng ngoài ra mục đích ấy thì chúng ta không thể lấy lý do gì mà giải nghĩa cho hết được.

Ngộ nghĩnh thay ! Ngài đến lập giáo mà Ngài không có giáng trần, Ngài không có xác thịt, trái lại Ngài chia khổ não cùng con cái của Ngài bằng một cái quyền năng thiêng liêng vô đối đó vậy. Ngài có đủ phương thế làm một cách ngộ nghĩnh là Ngài dùng quyền năng Thiêng Liêng kia Ngài đã tạo thành nền Tôn Giáo Cao Ðài hôm nay chẳng phải là điều dễ.

Bần Ðạo nói : Ngài đến đặng Ngài tạo đại nghiệp cho chúng ta thì chúng ta mới có phương thế quan sát tận tường được. Ngài đến đặng Ngài trụ cả lương sanh lại, Ngài lấy xác phàm của họ đặng làm Thánh Thể của Ngài là Hội Thánh, Thánh Thể của Ngài cốt yếu là thay thế hình ảnh hữu hình của Ngài, hình ảnh phàm tục của Ngài với bằng cớ hiển nhiên trước mắt là Ngài dùng quyền năng vô đối để chia khổ cùng con cái của Ngài, sự thật là đó vậy, khéo léo hay chăng là trong các lương sanh của Ngài thống hợp lại làm Thánh Thể của Ngài. Ngài chỉ cho họ cái quyền trước hết là quyền làm Thầy để giáo hóa chúng sanh, nếu đáng phận làm Thầy ấy thì mới vào hàng phẩm làm cha, làm anh cả con cái của Ngài.

 

Bằng cớ hiển nhiên là trong Thánh Thể của Ngài từ Giáo Hữu, Giáo Sư, Phối Sư, Ðầu Sư, Chưởng Pháp rồi lên tới Giáo Tông mới được quyền kêu Anh Cả mà thôi.

Ngài lấy cái quyền Anh Cả đặng chi ? Có phải quyền huynh thế ngôn chăng ? Quả nhiên vậy. Tỷ thí như một ông cha trong con cái của Ngài muốn cho có mực thước chuẩn thằng để thay thế Ngài thì Ngài phải lựa chọn ai trước hết, có lẽ Ngài lựa người con trưởng nam, tức nhiên người anh cả có đủ quyền giáo hóa đàn em đi cho có mực thước, lẽ tự nhiên đó vậy. Làm cha ấy đặng chi ? Phải chăng làm cha ấy đặng điều đình trong gia đình, nuôi nấng đàn em của họ, bằng cớ hiển nhiên vẫn vậy.
Nếu ông cha đã chọn người con trưởng nam thay thế quyền cha để nuôi nấng, dạy dỗ, dìu dắt đàn em thì tức nhiên người ấy phải đủ đầy đức hạnh thì ông cha mới giao trọng trách ấy. Một điều trọng yếu hơn hết la làm sao cho cả con cái của Ngài không có chịu nghèo đói, khổ não, truân chuyên, thúc phược nô lệ của đời như trước kia thì mới đáng người anh cả đó vậy.

Ðức Chí Tôn đến lập giáo Ngài có nói :

Thầy đến đặng Thầy chia khổ não cùng con cái của Thầy. Thầy lập Hội Thánh là cốt yếu làm cho nên hình, nên tướng cho nó biến ra thành Ðại Nghiệp Thiêng Liêng của Ðạo.

Hôm nay chúng ta có thể nói rằng : Cái quyền năng Ðại Nghiệp Thiêng Liêng của Ðạo nó sẽ giàu có mà chớ, giàu của cải ấy để làm gì ? Chúng ta thấy trước mắt các nền Tôn Giáo từ trước giàu có sang trọng của họ biết bao nhiêu mà họ đã chia khổ cùng con cái của Ngài chưa ? Chưa có chia. Nếu có chăng là quyền Thiêng Liêng của Ðức Chí Tôn tức nhiên là ông Trời mà thôi.

Phải chăng cả nhơn sanh thống khổ chừng nào thì họ cứ ngước mặt lên kêu Trời, còn than thì chẳng biết than với ai, chỉ có than với Trời mà thôi. Biết bao nhiêu tâm hồn thống khổ đã kêu Ngài biết mầy lượt, kêu gào cảnh khổ não đường đời của cái sống khổ biết bao nhiêu.

Ta thử nghĩ, đàn anh kia thấy đàn em khổ não, chịu đói khát, chịu rách rưới, chịu truân chuyên, chịu lệ thuộc, chịu đủ thứ cái khổ trên đời về phần xác của họ, trong khi con cái của Ngài đã lâm vào cảnh khổ não ấy thì đàn anh lại không biết dìu đỡ, nuôi nấng con cái của Ngài một mảy may gì hết. Trái lại nó lợi dụng cái khổ não con cái của Ngài đặng làm sang trọng, vinh hiển của nó. Khi ông cha nghe đàn con khổ não kêu nài dường đó, thử hỏi tâm hồn của ông cha như thế nào ? Nếu trong gia đình phận sự ông cha như thế đó thì có lẽ Ðức Chí Tôn cũng thế ấy và phải hơn nữa.

Bần Ðạo đã giải nghĩa như thế và Bần Ðạo nói quả quyết : Cái Ðại Nghiệp Thiêng Liêng của Ðạo nếu không bảo vệ được kẻ ăn mày còn đang vẫn vơ ngoài chợ, họ không được hưởng sự giàu có của Ðạo thì cả đại nghiệp nầy là dối và là đồ bỏ.
( Thuyết Ðạo QV / 129 )

 

 Tiếp theo >


Top of Page

      HOME