ĐẠI ĐẠO
TAM KỲ PHỔ ĐỘ.
Ngũ Thập Tứ Niên.
TÒA THÁNH TÂY NINH.
BỨC TÂM THƠ
“Của Bảo Đạo Quyền Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài”.
ngày 18-3- Kỷ Mùi. (dl:14-4-1979)
Kính gởi chư Chức Sắc Hiệp Thiên Đài.
Kính Chư Hiền Đệ.
Trước cuộc biến thiên trong cửa Đạo hiện nay, do ảnh hưởng của cơ Đời, có một số
Chức Sắc Hiệp Thiên Đài tỏ ra hoang mang lo sợ không biết việc cải tổ cả cơ cấu
tổ chức Hành Chánh Đạo có phạm đến luật pháp chơn truyền của Đạo hay không và
làm như vậy có tội gì với Ngọc Hư Cung hay không?
Đặc biệt việc giải tán Bộ Pháp Chánh Hiệp Thiên Đài làm cho số Chức Sắc đó càng
thắc mắc lo âu hơn, vì họ tự thấy từ nay cách làm việc của họ buổi trước không
còn thi thố như củ nữa và như vậy họ sẽ mất hết quyền hành đối với Chức Sắc và
Bổn Đạo ở địa phương và họ không còn phương tiện bảo vệ luật pháp chơn truyền
của Đạo.
Tôi rất thông cảm cảnh thắc mắc lo âu của mấy em đó vì đây là một việc chưa từng
có từ khi mở Đạo đến giờ.
Nếu nói đến việc phạm luật Đạo, đặc biệt là Đạo Luật năm Mậu Dần thì điều đó hẳn
có. Nhưng nói việc làm đó có tội hay không thì hẳn là không có tội với Thiêng
Liêng, vì việc làm đó là do lịnh của nhà nước không thể bất tuân đặng.
Chúng ta là người tôn giáo, nhưng vẫn là công dân của nhà nước thì phải tuân
hành tất cả luật lịnh của nhà nước, thậm chí nếu nhà nước ra lịnh giải tán Hội
Thánh đóng cửa Tòa Thánh và các Thánh Thất chúng ta có cải lại đặng không?
Chúng ta không phải bạc nhược, yếu hèn nhưng chúng ta nên rằng dầu cho mãnh lông,
hột cát không ra ngoài luật thiên điều thì việc cộng sản về cầm quyền trị thế
trong cả nước cũng không ngoài luật thiên điều.
Như vậy nếu chúng ta chống lại nhà nước hiện nay thay trời trị thế thì chẳng
khác nào chúng ta chống lại thiên điều, mà chống lại thiên điều là một việc
không phải dễ đâu!
Còn thuận theo thiên điều mặc dù theo thực tế trước mắt có phần trái với việc
làm từ trước, nhưng đối với Ngọc Hư Cung ắt là không tội.
Nói cho cùng thoảng như việc giải thể các cơ cấu tổ chức hành chánh Đạo có đắc
tội với thiêng liêng đi nữa thì tội đó chỉ qui về cho cấp lãnh đạo của Hội Thánh
ra lịnh trong khi các cấp dưới chỉ biết thừa hành mà thôi, nên không thể khép
cấp thừa hành vào tội nào hết, mấy em biết sợ tội không lẽ cấp lãnh đạo đàn anh
không biết sợ tội hay sao?
Hiểu như vậy Tôi thiết tha kêu gọi tất cả Chức Sắc Hiệp Thiên Đài cũng như Cửu
Trùng Đài và Phước Thiện và luôn cả chư Tìn Hữu nên cùng nhau đi một đường, nghe
một tiếng, nhứt tâm nhứt trí, hiệp đồng chư môn đệ trọn tuân hành theo lịnh của
Hội Thánh thì sẽ được vững tâm yên trí rằng chi chi cũng có đàn anh lãnh đạo
gánh chịu.
Nhược bằng, vì lý do nầy hay lý do khác bất đồng với Hội Thánh dầu không tỏ ra
chống đối nhưng tự tách mình đứng ra ngoài cuộc, thụ động và không chịu hiệp
đồng cùng chư môn đệ thì tự mình trọn gánh hết trách nhiệm về bước đường lập vị
của mình không thể đổ thừa rằng không có ai nhắc nhở và chỉ bảo.
Về mặt pháp lý Tôi nhơn danh quyền Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài đã chỉ rõ và qui
trách nhiệm rõ ràng rồi nên ước mong rằng không còn điều chi thắc mắc.
Riêng về việc thi hành nhiệm vụ của Chức Sắc Hiệp Thiên Đài thì lẽ dĩ nhiên
trong việc thay củ đổi mới của cơ chuyển thế từ thời kỳ lập công, qua thời kỳ
lập đức, chức năng và phương châm hành đạo của tất cả mọi người dầu cho Chức Sắc
hay Chức Việc hoặc Tín Hữu cũng đều đổi mới như trong lời kêu gọi chung số 6/HĐCQ
ngày 07-3 Kỷ Mùi. (3-4-1979) của Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ chớ không phải
riêng cho Cửu Trùng Đài và Phước Thiện đâu.
Vậy thì chư Chức Sắc Hiệp Thiên Đài mấy em phải nên sớm tỉnh giác tự mình giải
hết chứng bịnh trầm trọng chung hiện nay của tất cả Chức Sắc là bịnh “QUAN LIÊU”
Một phần không ít Chức Sắc Hiệp Thiên Đài lãnh phận sự Pháp Chánh thường coi
mình như ông “Quan Tòa” ở ngoài đời và chỉ có biết “trị” bằng cách ngưng quyền
giáng cấp hay trục xuất, chẳng khác nào một cái máy chém chỉ biết sát phạt mà
thôi chớ không nhớ rằng vai tuồng chánh của Hiệp Thiên Đài là lập vị và bảo
trọng ngôi vị cho người khác, chớ không phải là chờ có dịp để cất vị của họ.
Thường khi lại nghĩ sai ý nghĩa lời dạy của các Đấng Thiêng Liêng như câu “chẳng
ai qua luật mà Hiệp Thiên Đài không biết” hoặc câu “không có điều bất công nào
mà Hiệp Thiên Đài không biết” rồi từ chữ không biết lại hiểu ra là không trị vì
nghĩ rằng hễ biết là phải trị liền.
Trái lại với chức năng của Hiệp Thiên Đài là lập vị và bảo trọng ngôi vị cho
Chức Sắc hay Chức Việc là khi mình biết thì trước hết phải tìm cách sửa đương,
nhắc nhở, khuyên dạy cách nào cho người sai lầm trở lại đường ngay nẻo chánh,
chừng nào quá lắm không sửa đương đặng mới đem ra trị cho trọn câu “tiên giáo
hậu trị”.
Có người hỏi nói vậy có mâu thuẩn với lời dạy của Thiêng Liêng là “nên thì để hư
thì bỏ” hay không?
Xin trả lời không có gì là mâu thuẩn, vì trước tiên phải cố gắng dạy dỗ, sửa
đương đến chừng không sửa đặng thì phải nhứt quyết hư thì bỏ hẳn chớ không nên
dung dưỡng lưng chừng như trường hợp bao nhiêu người bị trục xuất ra khỏi Đạo
nhưng vẫn sống phây phây trong cửa Đạo.
Ngoài ra các Chức Sắc Hiệp Thiên Đài thường cho mình có bổn phận bảo thủ luật
pháp chơn truyền của Đạo nhưng chỉ hiểu với ý nghĩa đã qui định trong Đạo Luật
năm Mậu Dần nơi chương thứ tư về “Tòa Đạo” là:
1- Luật: là Tân Luật và Luật Hội Thánh.
2- Pháp: là Pháp Chánh Truyền và Đạo Nghị Định.
Nhưng đó chỉ là những khuôn khổ những hàng rào để cho mọi Tín Hữu Cao Đài phải
đi trong khuôn viên trật tự và giử vững quyền hành của Hội Thánh.
Ngày nay tuồi Đạo đã quá 50 rồi, trình độ học vấn phải lên cao hơn chẳng khác
nào chúng ta học mãn niên học lớp một nay được lên lớp hai.
Bài vở cũ không phải bỏ hết nhưng không lập lại và bắt đầu học bài vở mới, làm
bài mới. Chúng ta không vì đó mà đòi phải làm bài cũ hoài để đứng mãi một chổ
không tiến bộ cho theo kịp trào lưu hay sao?
Với nhận định đó, nếu chúng ta tìm hiểu ý nghĩa chơn truyền luật pháp một cách
rộng lớn hơn thì chơn truyền của Đạo Cao Đài là lý chơn chánh của cơ tạo đoan từ
vũ trụ đến nhơn sanh trong khuôn luật Bác Ái và Công Bằng.
Vậy lý chơn chánh đó là gì? Chẳng có chi lạ hơn câu kinh: “Hiệp Âm Dương hữu hạp
biến sanh” trong bài Phật Mẫu Chơn Kinh tức là chỉ có sự HÒA HIỆP Âm Dương mà
biến sanh ra cả Càn Khôn Vũ Trụ và chúng sanh.
Chơn truyền của Đạo Cao Đài hiện nay cũng phải hiểu không ngoài lý chơn chánh đó
tức là lấy sự HÒA HIỆP trong tình THƯƠNG mà phổ truyền đặng thiệt hiện CƠ CỨU
KHỔ về mặt thế và một CHÁNH GIÁO về mặt Đạo tiến lên lập đời MINH ĐỨC TÂN DÂN
HUYNH ĐỆ ĐẠI ĐỒNG HÒA BÌNH THẾ GIÁI.
Vậy thì vai tuồng của Hiệp Thiên Đài trong tương lai đây phải làm việc gì?
Hiệp Thiên Đài là chơn thần, Cửu Trùng Đài là thể xác, chơn thần có bổn phận dìu
đở thể xác thế nào từ phàm chất cho ra Thánh Chất. Muốn thiệt hiện chu đáo vai
tuồng đó thì chơn thần lúc nào cũng phải trong sáng, an tịnh mới đủ khả năng HÒA
HIỆP với thể xác, để dìu đở thể xác luôn luôn đi theo con đường NHƠN NGHĨA chơn
chánh để thiệt hiện CƠ CỨU KHỔ cho ra thiệt tướng với nếp sống VỊ THA không vị
kỷ dứt bỏ phàm tâm nâng cao THÁNH ĐỨC xây dựng đời mới THÁNH ĐỨC MINH ĐỨC TÂN
DÂN.
Cái khó khăn nhất của Chức Sắc Hiệp Thiên Đài là ở chổ đó, vì đa số Chức Sắc
Hiệp Thiên Đài mấy em còn trẻ tuổi, kinh nghiệm ở đời chưa nếm đủ mùi, đối với
Chức Sắc Cửu Trùng Đài hay Phước Thiện phần đông lại là lớn tuổi hơn về phần xác
đáng là anh, chị, chú, bác của mình.
Như thế muốn thiệt hành đúng mức chức năng của Hiệp Thiên Đài cho xứng vai tuồng
chơn thần trong sáng để dìu đở thể xác không phải chuyện dễ đâu.
Không phải lấy quyền bắt buộc người khác làm theo mình chỉ biểu đặng. Trái lại
mình phải đạo đức hơn, thanh cao hơn, thánh đức hơn, trong sạch hơn xứng đáng
làm gương mẫu cho người noi theo thế nào cho người thương mến mà làm theo chớ
không phải sợ mà làm theo.
Không thể ngụy biện với thiên hạ đặng với câu: “Phải làm theo lời Tôi chỉ biểu,
chớ đừng làm theo việc Tôi làm”.
Bảo thủ luật pháp chơn truyền của Đạo qua thời kỳ mới nầy phải hiểu với ý nghĩa
rộng hơn:
- LUẬT: THƯƠNG YÊU là LUẬT duy nhứt của Đạo.
- PHÁP: CƠ CỨU KHỔ để lập đời THÁNH ĐỨC là CHƠN PHÁP duy nhứt, MỤC PHIÊU chánh
yếu của Đạo Cao Đài.
- CHƠN TRUYỀN: LÝ CHƠN CHÁNH của CƠ TẠO ĐOAN là HÒA HIỆP âm dương tức là ĐIỀU
HÒA xã hội trong TÌNH THƯƠNG HUYNH ĐỆ ĐẠI ĐỒNG mới đem lại HÒA BÌNH THẾ GIỚI.
- Với thời đại mới, thời kỳ mới LẬP ĐỨC, quan niệm chơn truyền luật pháp hiểu
rộng thêm cộng với quan niệm chơn truyền luật pháp thời kỳ trước, mấy em Chức
Sắc HIỆP THIÊN ĐÀI đừng lo không có việc làm, trái lại nên lo mình không đủ đức
hạnh và khả năng để thi hành sứ mạng cao trọng của HIỆP THIÊN ĐÀI mà thôi./.
HIỆP
THIÊN ĐÀI ngày 18-3- Kỷ Mùi. (dl:14-4-1979).
(Ấn Ký).
Hồ Tấn Khoa.
