ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ .
Bát thập Nhứt Niên .
TOÀ THÁNH TÂY NINH


QUÂN SỬ BIÊN NIÊN


Tháng 02- Năm Đinh Hợi.
2007.
TRẦN QUÍ DÂN.

 

Tài Liệu Sưu Tầm

( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)
 

 

LỜI GIỚI THIỆU.

Khanh an có nhận được quyển QUÂN SỬ BIÊN NIÊN của tác giả Trần Quí Dân biên soạn. Nhận thấy tác phẩm giúp cho người đọc hiểu rơ được MỘT GIAI ĐOẠN LỊCH SỮ PHỨC TẠP CỦA TÔN GIÁO CAO ĐÀI nên Khánh An có đánh máy và giới thiệu đến trang web caodaiyouth.org.

Điều nên nắm vững là t́m hiểu LỊCH SỮ ĐỂ TRÂN TRỌNG & THỂ HIỆN L̉NG BIẾT ƠN của người sau với tiền nhân chớ không phải t́m hiểu lịch sữ để tạo nên sự hiềm khích là trái với tinh thần BÁC ÁI & CÔNG BẰNG của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.

Thầy dạy phải yêu thương tất cả c̣n như không đủ sức thương yêu cũng cấm ghét...

Các bậc tiền khai của Đạo Cao Đài cũng dạy với người nghịch đạo hay cản trở đạo ta nên cầu nguyện với thiêng liêng ban bố ân điển cho họ chuyển tâm.... chớ không hề dạy chúng ta ghét bỏ ai bao giờ.... ( thậm chí c̣n dạy ta cứu giúp kẻ nghịch đạo khi họ lâm nguy.... )

Phật Mẫu Chơn Kinh dạy : Nam Mô Đại Từ Bi Năng Hỉ Xă Thiên Hậu Chí Tôn Đại Bi Đại Ái

Phải có tinh thần như thế để tiếp cận với mọi đối tượng mọi văn bút vậy....

Đọc QUÂN SỬ BIÊN NIÊN mà không nằm rơ tinh thần Đại đạo th́ không có lợi chi hết tốt hơn là đừng đọc.

PHẢI LẤY SỰ THƯƠNG YÊU LÀM GỐC KHI ĐỌC QUÂN SỬ BIÊN NIÊN VẬY.

kính

( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)




@ @ @

LỜI ĐỨC HỘ PHÁP....


… Trong thời buổi loạn ly, cả ṇi-giống Việt-Nam bị chúng giết một cách tàn-nhẫn vô nhân-đạo v́ cớ cho nên Bần-Đạo trương cờ nhân-nghĩa xúi giục con cái yêu thương của Bần-Đạo hy-sinh ḿnh để bảo-vệ sinh-mạng thiên-hạ, hành-tàng cao-thượng đó dầu thiên-hạ có chối cũng không thể chối đặng…

Lời ĐHP trong Lễ xuất quân năm Tân Măo ‘ 1951’

@ @ @

…. Trong thời buổi khó khăn loạn lạc, Đạo muốn thực hiện Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng nên mới xuất hiện ra Quân đội. Cái thêm ấy, chúng ta cho vinh diệu chớ không phải là cái nhục, thảng có kẻ nghi kỵ trích điểm hoặc giả một ngày kia thiên hạ nói: Đạo th́ không thể có Quân đội, hay là họ đem ra tố cáo chúng ta giữa Liên Hiệp Quốc đi nữa, th́ chúng ta xin trả lời rằng: chúng ta hy sinh tánh mạng để bảo vệ và d́u dắt nhơn sanh tiến đến con đường Đại Đồng Thế Giới và tinh thần Đạo Đức nhơn nghĩa. ….

Diễn văn ĐHP khai mạc Đại Hội Nhơn Sanh năm Tân Măo ‘ 1951’


@ @ @


LỜI NÓI ĐẦU.

Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ tổ chức Lễ Khai Đạo năm 1926 tại Chùa G̣ Kén, Tỉnh Tây Ninh, Nam Phần- Việt Nam.
Ngay từ buổi đầu Chí Tôn đă dạy: Đạo và Chính Trị chẳng có buổi liên hiệp cùng nhau.
Nhưng trong thực tế Tôn Giáo Cao Đài đă thành lập nên QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI. Đấy là một phần lịch sử bất khả phân ly của Tôn Giáo Cao Đài.
Những chiến sĩ đă hy sinh khi làm nhiệm vụ được phong Thánh Tử Đạo. Những Chiến sĩ làm xong phân sự trở về lo đạo sự được phong phẩm tước trong Tôn Giáo để tiếp tục phụng sự cho đại nghiệp đạo.….
Thế hệ U 50 của chúng tôi thường không biết chính xác v́ sao có Quân Đội Cao Đài và các giai đoạn hoạt động của Quân Đội diễn tiến như thế nào….
Thế hệ sau nữa có t́m hiểu th́ chúng tôi cũng chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện…. Nghĩ lại chúng tôi thấy hổ thẹn với kiểu trả lời tắc trách… do thấy chổ yếu kém chúng tôi mới để thời giờ ra t́m hiểu sự kiện của lịch sữ qua văn bút c̣n lưu lại.
Tập sách nầy chỉ hữu ích khi Người cầm nó trên tay:
Có tinh thần yêu chuộng Công Lư; Hoà B́nh và T́nh Thương để khẳng định rằng bất kể thành phần nào có đóng góp hữu ích cho nhơn quần xă hội về vật chất hay tinh thần cũng đáng được trân trọng.
Dịch lư thể hiện: Trong âm có dương và trong dương có âm… Aâm hay dương cũng chỉ là do cái THỜI mà ra vậy…
Trong quẻ Thái và Bĩ th́ số hào âm và dương bằng nhau nhưng do vị trí của âm dương ở nội quái hay ngoại quái mà gọi là Bĩ hay Thái chứ không có phần nào lấn phần nào cả…
Người không có tinh thần HOÀ B̀NH CHUNG SỐNG th́ xin đừng đọc tập sách nầy v́ nó tác hại cho bản thân, gia đ́nh và xă hội mà thôi …

ĐẶT VẤN ĐỀ:

Nhiều người có Đaọ Cao Đài và một số người không có Đạo Cao Đài trong khoản thời gian từ 1943- 1955 đều có nhờ sự bảo vệ của QĐCĐ mà có được cuộc sống yên ổn.
Những người lớn tuổi đều biết những sự thật trên diễn ra trong Châu Thành Thánh Địa hoặc các Châu Vi của Đạo lập ra ở nhiều nơi khác.

Nhưng do thời cuộc nên một chuyên đề về quá tŕnh thành lập và diễn tiến QĐCĐ chưa được ghi chép một cách tương đối mạch lạc cho người sau dễ tiếp cận.
Theo văn bút chính thống của Đức Hộ Pháp và một số Hồi kư của các vị có trách nhiệm trực tiếp lúc đó c̣n lưu lại cộng với một số văn bút có liên đới đến thời cuộc th́ hậu học có thể nhận định QĐCĐ có 02 giai đoạn:

- 1943- 1947: Nội ứng Nghĩa Binh. “ NƯNB”.
- 1947-1955: Quân Đội Cao Đài. “QĐCĐ” .

* Tại sao 1943 đến 1947 gọi là NƯNB?
V́ giai đoạn đó chưa đủ điều kiện để gọi là QĐCĐ.

Về Tôn Giáo:
Mặc dù có sự hướng dẫn của Thiêng Liêng là Đức Lư Giáo Tông và Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt th́ các vị Chức Sắc Hiệp Thiên và Cửu Trùng ở Việt Nam mới lập thành NƯNB. Nhưng về pháp lư hữu h́nh vị Chưởng Nhị Hữu H́nh Đài chưa có Ấn Kư nên đủ thành tố để thành lập QĐCĐ . ( ĐHP có nói hai ông chủ của Cửu Trùng Đài lập nên Quân Đội khiến cho Ngài sợ sệt… nhưng đó là nói về mặt vô vi).

“ Theo Luật định của Tôn Giáo th́ phải có sự nh́n nhận của cả hai Vị Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài và Cửu Trùng Đài … mà lúc ấy Đức Hộ Pháp cầm quyền Chưởng Quản Nhị Hữu H́nh Đài Hiệp Thiên và Cửu Trùng đang bị Pháp đày ở Madagascar”.
Về Xă Hội: NƯNB lúc ấy chưa có Quân Kỳ, chưa có đường lối chánh trị tiêu biểu nên chưa thể gọi là hoàn chỉnh….

Trường hợp nầy cũng giống như năm 1925 Đức Chí Tôn và các Đấng Thiêng Liêng đă đến dạy các vị Tiền Bối về Đại Đạo TKPĐ nhưng phải đến rằm tháng mười năm Bính Dần (1926) mới làm Lễ Khai Đạo.

* Từ 1947 trở về sau mới có đầy đủ các thành tố tương xứng với danh xưng QĐCĐ.

- Về Tôn giáo:
+ Chính Đức Hộ Pháp cầm Quyền Chưởng Quản Nhị Hữu H́nh Đài nh́n nhận QĐCĐ và nắm quyền Thượng Tôn Quản Thế.
+ Có Quân Kỳ.
+ Có tiêu chí:

VIỆT NAM PHỤC QUỐC.
Bảo Sanh – Nhơn Nghĩa –Đại Đồng.

@ @ @


DÀN BÀI: QUÂN SỬ BIÊN NIÊN.

LỜI NÓI ĐẦU.

ĐẶT VẤN ĐỀ:

A- KHÁI QUÁT XĂ HỘI VIỆT NAM.1925.

MIỀN NAM LÀ THUỘC ĐỊA CỦA PHÁP.

NĂM 1926.

NĂM 1939.

NĂM 1940.

NĂM TÂN TỴ: 1941.

Đức Hộ Pháp bị Chánh Phủ Pháp đày sang Madagascar.

B- NĂM 1942: “NỘI ỨNG NGHĨA BINH.”

HIỆP TÁC VỚI NHẬT.

Ông Trần Quang Vinh cầm quyền Tổng Tư Lệnh.

NĂM 1943.

Đức Kỳ Ngoại Hầu Cường Để phong Ông Trần Quang Vinh làm Phó Đoàn trưởng “ VIỆT NAM PHỤC QUỐC ĐỒNG MINH HỘI”.

NĂM 1945.

Đảo Chánh Pháp.

HIỆP TÁC VỚI VIỆT MINH.

Ông Trần Quang Vinh từ chức Tổng Tư Lệnh…
Ông Đặng Trung Chữ cầm quyền Tổng Tư Lệnh.
LLCĐ là Đệ Tam Sư Đoàn của Nam Bộ Kháng Chiến… “gồm có 02 chi đội 7 và 8” [ NAM BỘ KHÁNG CHIẾN DO VIỆT MINH LĂNH ĐẠO ]
Ông Trần Quang Vinh bị Việt Minh bắt….

NĂM 1946.

Ông Trần Quang Vinh vượt khám trở về Sài G̣n và bị Pháp bắt… cuối cùng là sự hợp tác….

HIỆP TÁC VỚI PHÁP: 9-6-1946.

ĐỨC HỘ PHÁP VỀ TOÀ THÀNH TÂY NINH

Nội Ứng Nghĩa Binh tiến lên thành Quân Đội Cao Đài.

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc Chưởng Quản Nhị Hữu H́nh Đài cầm quyền Thượng Tôn Quản Thế.

Tổng Tư Lệnh: Giáo Sư Thượng Vinh Thanh. (Đến 07-4- Mậu Tư “ 15-02-1948” mới được phong Phối Sư)

Phó Tổng Tư Lệnh là Ông Nguyễn Văn Thành.

C- NĂM 1947: QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI.

Ngày 8-1-Đinh Hợi (1947) chính thức làm lễ xuất quân. ĐỨC HỘ PHÁP TỔ CHỨC LỄ THƯỢNG CỜ QĐCĐ.

NĂM 1948:

Ngày 01-6- 1948. Ông Trần Quang Vinh làm Bộ Trưởng Bộ Quốc Pḥng cho chánh phủ Nguyễn Văn Xuân.

Ông Nguyễn Văn Thành nắm quyền Tổng tư Lệnh.

NĂM 1949.

( 28-4-1949: Pháp lại đưa Bảo Đại về làm Quốc Trưởng “ 01-4- Kỷ Sửu”).
THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ. Kư Thánh Lịnh Ngày 24-01- Kỷ Sữu. 21-02-1949.
“ Nghĩ v́ nhà cầm quyền Pháp không thật hành đúng theo Hiệp ước ngày 08-01- dương lịch trên đây nên Hội Thánh nhứt định cho toàn Đạo Hữu CAO ĐÀI GIÁO sẽ đứng trung lập trên hết các đảng phái.”

NĂM 1950.

Thủ Tướng: Nguyễn Phan Long.
Năm 1950 Việt Nam Phục Quốc Hội ra đời…

NĂM 1951:

Thủ tướng: Trần Văn Hữu ( 1950-1952).

+ Ngày 7-6-1951 Tướng Trịnh Minh Thế vào rừng lập chiến khu để chống Pháp với danh nghĩa " MẶT TRẬN LIÊN MINH QUỐC GIA KHÁNG CHIẾN" gọi tắt là CAO ĐÀI LIÊN MINH.

+ Bộ Tư Lệnh QĐCĐ xin cho Quân Đội được dự hội Q. Vạn Linh năm Tân Mảo (1951). ĐHP KHÔNG CHẤP NHẬN.

NĂM 1952:

Thủ Tướng Trần Văn Hữu ( 1950-1952).

“ Tổng Tư lệnh Quân Đội Cao Đài: Trung Tướng Nguyễn Văn Thành ”

+ Ông Thừa Sử Phạm Ngọc Trấn bị nội bộ giết…09-7- Nhâm Th́n.
+ Ngày 6-10-N.Th́n. ( 22-11-1952) . Đức Hộ Pháp….. …“ Bởi v́ thế mà Bần Đạo buộc ḿnh phải từ bỏ phận sự THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ mà Bần Đạo đă hạ ḿnh giúp đở Quân Đội . Từ đây Quân Đội không c̣n là Quân Đội của Đạo nữa v́ hằng hà sa số điều ác hành của nó”

NĂM 1953:
Thủ Tướng: Nguyễn Văn Tâm ( 1952-1953).

Ngày 01-11- 1953 Đức Hộ Pháp ra lịnh bầu chọn Tổng Tư Lệnh QĐCĐ. Cùng ngày Ông Trần Quang Vinh bị Tướng Thế bắt….

Lễ Thăng Quyền T.T.L.Q.Đ.C.Đ. cho Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương ngày 1 tháng 11 Quí Tỵ (06-12-1953)

Phó Tổng Tư Lịnh Đại Tá Lê Văn Tất, Tham Mưu Trưởng Trung Tá Lê Quang Thế

NĂM 1954.

Thủ Tướng Bửu Lộc ( 1/1954- 6/ 1954).

Sau đó là Ngô Đ́nh Diệm ( 6/1954- 23-10-1955)

NĂM 1955:

Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm ( 6/1954- 23-10-1955)

Tháng 5-1955: Tướng Trịnh Minh Thế chết .

( Chánh phủ Ngô Đ́nh Diệm đă quốc gia hoá Quân Đội Cao Đài vào ngày 11-3- Ất Mùi. “02-5-1955”)

Đầu tháng 8 năm Ất-Mùi, Tướng Nguyễn Thành Phương và Đại Tá Lê Văn Tất… sau khi được quốc-gia-hóa lănh lịnh Chánh Phủ Ngô Đ́nh Diệm lập Ban Thanh-Trừng.

Quân đội Cao Đài lúc đó chia làm ba cánh:

Cánh Tướng Phương và Ô. Tất.
Cánh Đại Tá Huỳnh Thanh Mừng.
Cánh của Tướng Mạnh và Đại Tá Đờn.

Đến 05-01-Bính-Thân (1956) th́ Đức Ngài sang Campuchia".

D- KẾT LUẬN:

@ @ @

( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

 QUÂN SỬ BIÊN NIÊN
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN.

A- PHẦN MỘT: KHÁI QUÁT XĂ HỘI VIỆT NAM.1925.

MIỀN NAM LÀ THUỘC ĐỊA CỦA PHÁP.
Năm 1884 Triều đ́nh Huế kư hoà ước Patenôtre với Pháp.
Bắc Kỳ và Trung Kỳ là xứ bảo hộ.
Nam Kỳ là thuộc địa do Pháp trực tiếp cai trị.
Sau Đạo Dụ năm 1925 th́ nhà Vua Việt Nam chỉ c̣n giữ việc tế tự trời đất và lăng miếu.
Mọi việc đều do người Pháp quyết định.
Viên Toàn Quyền nắm tất cả quyền hành.
Toàn Quyền do Tổng Thống Pháp bổ nhiệm.
Trụ sở Toàn Quyền ở Hà Nội điều khiển bộ máy cai trị cả Đông Dương “ chính trị, xă hội, tài chánh, văn hoá, kinh tế….” .
Năm 1925 bộ máy chính quyền Nam Kỳ có thể ghi nhận đại nét:
Phủ Thống Đốc Nam Kỳ đặt tại Saigon.
Ngoài Đô Thành Saigon, Chợ Lớn ra th́ Nam Kỳ được chia làm 20 Tỉnh.
Đứng đầu mỗi Tỉnh là Tham Biện Pháp.
Có Phó Tham Biện… và chủ sự các pḥng chuyên môn và công chức Việt Pháp.
Tỉnh chia ra nhiều Quận.
Mổi Quận có một Quận Trưởng. Quận Trưởng có thể là người Pháp hay Việt phụ trách.
Quận chia ra nhiều Tổng.
Tổng th́ có Cai Tổng…
Tổng chia ra nhiều Làng.
Làng có ban Hội Tề, đứng đầu là Hương Cả đến Hương Chủ, Hương Trưởng…
Vài sự kiện chống Pháp tiêu biểu:
+ Đảng Phục Việt ra đời ngày 14-7-1925 xin ân xá cho cụ Phan Bội Châu.
+ Năm 1925 Nguyễn Aùi Quốc lập Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội chống Pháp.
+ Đảng Thanh Niên xuất hiện ở Saigon vào tháng 3 năm 1926 phản đối việc Pháp bắt giam Nguyễn An Ninh và dự đám tang cụ Phan Chu Trinh.
+ Việt Nam Quốc Dân Đảng thành lập năm 1926. Đảng trưởng là Nguyễn Thái Học cuộc khởi nghĩa ở Yên Bái -
NĂM 1926
Các vị đệ tử Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế Tổ chức lễ khai ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ hay c̣n gọi là ĐẠO CAO ĐÀI tại chùa G̣ Kén Làng Long Thành Tỉnh Tây Ninh Nam Phần Việt Nam.
Nam Kỳ là xứ thuộc địa của Pháp nên Đạo Cao Đài luôn luôn bị người Pháp nh́n bằng cặp mắt e ngại. Họ xem Đạo Cao Đài như một lực lượng chánh trị, một tổ chức mang trong ḿnh nó một hệ thống chặc chẽ sẳn sàng chống lại người Pháp… họ không nh́n nhận Đạo Cao Đài là một Tôn Giáo….
Rất nhiều lần họ ra tay triệt tiêu Đạo Cao Đài; nhưng chưa thành công… cho đến năm 1939.
NĂM 1939.
Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ. Năm thứ 13:
+ Tháng 9-1939 Đức tấn công Ba Lan mở màn cho Đệ Nhị Thế Chiến (1939-1945).
Có 2 lực lượng chính trong thế chiến:
- Đức- Ư- Nhật: gọi là phe trục.
- Các nước c̣n lại ở Châu Aâu và sau có cả Mỷ Quốc gọi là phe Đồng Minh.
Năm 1940 ngay trên đất Pháp người Đức đă tiến chiếm Paris và Pháp đă đầu hàng Đức.
Năm 1940, Nhật tràn vào đại lục Trung Hoa tiến xuống miền Đông Nam Á Châu. Pháp lo sợ và thẳng tay đàn áp các Đảng Phái.
Đạo Cao Đài là một Tôn giáo nhưng người Pháp vẫn liệt vào hàng chống Pháp nên cũng bị khủng bố thẳng tay
+ 15-01-1940 chiến tranh Nhựt Pháp diễn ra. Thánh Địa bị giới nghiêm . Pháp mời Đức Hộ Pháp và phái đoàn đến Sài G̣n để đe nẹt.


NĂM 1940.


“Năm Đạo thứ 14”.
. 11-5- Canh Th́n (16-6- 1940). Pháp ra lịnh đóng cửa Toà Thánh.
. 19-6- Canh Th́n ( 23-7- 1940) Pháp đóng cửa Báo Aân Từ.


NĂM TÂN TỴ: 1941.


“Năm Đạo thứ 15”.
Đức Hộ Pháp bị Chánh Phủ Pháp đày sang Madagascar.
+ Ngày 04-6- Tân Tỵ ( 28-6-1941) lúc 8 giờ sáng Chủ Quận và mật thám vào Nội Ô Toà Thánh bắt Đức Hộ Pháp.
Ngày 9- 7-1941. Chủ Quận và lính vào Toà Thánh xét giấy thuế thân và đuổi tất cả tín hữu về xứ, không cho ở trong chu vi Thánh địa. .
Ngày 11-7-1941. Pháp bắt ba vị Chức sắc Thiên phong và bắt thêm tại Cao Miên một vị và Sài g̣n một vị. .
Ngày 7 -8 quân đội Pháp chiếm đóng Toà Thánh.
Ngày 04- 6 nhuận- Tân Tỵ “27-7-1941” Pháp đày Đức Phạm Hộ Pháp và 5 vị Chức sắc : Ngài Khai Pháp Trần Duy Nghĩa. Ngài Phối Sư Thái Phấn Thanh, Phối sư Ngọc Trọng Thanh, Giáo sư Thái Gấm Thanh và Sĩ Tải Đỗ Quang Hiển sang Madagascar (Phi Châu) dưới chiếc tàu Covupiège. .
Tóm lại: Dưới thời Toàn quyền Decoux. ( 1940-1945).
Thống đốc Nam Kỳ là Pagès.
Pháp đă thẳng tay khủng bố Đạo và cấm truyền bá Đạo Cao Đài.
Người Nhật với chính sách Đại Đông Á đă muốn thay cho người Pháp ở Đông Dương nói chung và ở Việt Nam nói riêng.
Người Nhật nh́n thấy rơ sự việc Pháp khủng bố Đạo Cao Đài và họ đă t́m đến những người bị Pháp khủng bố.

 


B- PHẦN HAI: NĂM 1942: NỘI ỨNG NGHĨA BINH


Khoản cuối tháng 3- Nhâm Ngọ (1942) một số chức sắc Đại Thiên Phong lên Thánh Thất Kiêm Biên như quí Ngài Cao Tiếp Đạo, Quyền Thượng Chánh Phối Sư Thượng Chữ Thành, Giáo Sư Thượng Vinh Thanh, nhị vị Giáo hữu Thượng Tuy Thanh , Thái Đến Thanh ..v…v…
Lúc nầy Quân Nhật đóng nơi Thánh Thất Kiêm Biên nên các vị không bị Pháp làm khó. Sau Nhật trả lại Thánh Thất th́ ngày 15-8- Nhâm Ngọ Pháp chiếm luôn Thánh Thất ở Kiêm Biên.


HIỆP TÁC VỚI NHẬT.
Ngày 25- 8- Nhâm Ngọ. Lễ Sanh Ngọc Hoai Thanh từ Nam Phần lên báo tin Sở Hiến Binh Nhật muốn gặp các chức sắc cao cấp bàn việc quốc sự và có tin của Đức Cường Để từ Đông Kinh gởi về.
Sau đó, giáo sư Thượng Vinh Thanh và Lễ sanh Ngọc Hoai Thanh hội đàm với Sở Hiến Binh Nhật tại pḥng Thương Măi ( Sài g̣n).
Tại Sài g̣n, ngày 1 tháng 12 năm Nhâm Ngọ có 12 vị Chức sắc Đạo Cao Đài và một số sĩ quan t́nh báo của Nhật như Kimura, Mochizuki, Masusita… họp bàn việc hợp tác.
Giáo Sư Thượng Vinh Thanh. Thế danh “ Trần Quang Vinh” đại diện cho Chức Sắc Đạo Cao Đài kư mật ước hiệp tác với Nhật.
Khái quát quân đội Nhật đến Việt Nam giúp Việt Nam thoát khỏi sự đô hộ của người Pháp. Chính phủ Nhật ủng hộ Đức Cường Để thành lập Việt Nam Phục Quốc Đồng Minh Hội gọi tắt Việt Nam Phục Quốc Hội để liên lạc các chính đảng hầu thống nhất lực lượng quốc gia. Hai bên hứa giúp đỡ lẫn nhau.
NĂM 1943.
Đức Kỳ Ngoại Hầu Cường Để phong Ông Trần quang Vinh làm Phó Đoàn trưởng “ VIỆT NAM PHỤC QUỐC ĐỒNG MINH HỘI”. “ Đoàn Trưởng là Ông Ṭng Hạ”.
Tín đồ Cao Đài là một phần Đảng viên quan trọng của Đảng nầy.
Những thanh niên có Đạo Cao Đài từ rất nhiều nơi đi về Sài g̣n gia nhập vào hăng tàu Nitinan của Nhật “ Gần cầu chữ Y- Rạch Ông” được tổ chức thành đội ngũ do các vị Chức Sắc Cao Đài lănh đạo và rèn luyện để chuẩn bị chiến đấu với Pháp. “ hơn 3.000 người”

NĂM 1945.
Đảo Chánh Pháp.

& & &
Ngày mồng 1 tết năm Ất Dậu (1945) làm lễ duyệt binh có Tư Lịnh Quân Đội Nhật dự khán.
Ngày 09-3-1945 Nhựt đảo chính Pháp… lực lượng Cao Đài đóng vai chính yếu trong cuộc đảo chánh đó.
Ngày 18-3-1945. lực lượng Cao Đài diễn binh ở Vườn Ông Thượng.
Ông Trần Trọng Kim từ Singapore về được giao trọng trách thành lập nội các. Tỉnh Trưởng Người Việt thay cho các Tỉnh Trưởng người Pháp.
NƯNB có trụ sở tại thành quan sáu (số 6 Boulevard Norodom) và Bộ Tham Mưu riêng.
( Ông Hồ Tấn Khoa là Quận Trưởng Thời Pháp thuộc nhưng khi Nhật đảo chánh th́ Họ đă cử Ông làm Tỉnh Trưởng Châu Đốc…)
Ngày 18-8- 1945: Nhật đầu hàng đồng minh và giao chánh phủ lại cho Việt Nam. ( Nhật bị Mỹ ném Bom nguyên Tử ở hai thành phố Hiroshima ngày 06-8-1945 và Nagasaki ngày 08-8-1945).
Ngày 19-8- 1945: Việt Minh nổi lên cướp Chánh quyền ở miền Bắc. “ Bắc Kỳ”.
Nam Phần giao cho ông Nguyễn Văn Sâm làm Khâm Sai. Sau hai ngày hành chánh cũng giao lại cho Mặt trận Việt Minh do Trần Văn Giàu làm Chủ tịch Ủy ban hành chánh. “ Nam Kỳ”. Các tỉnh khác Việt Minh nổi lên cướp chánh quyền…
25-8-1945 : Bảo Đại thoái vị lần đầu.
Nội các Trần Trong Kim sụp đổ. “ Trung Kỳ”
Từ đó Việt Nam trở thành nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà do Chủ tịch Hồ Chí Minh lănh đạo.
HIỆP TÁC VỚI VIỆT MINH.
NƯNB họp Bộ Tham Mưu. Gồm có Chức Sắc Hiệp Thiên Đài Cửu Trùng Đài và Thượng Hạ Sĩ Quan…
Giáo sư Thượng Vinh Thanh từ chức đại biểu và Tổng Tư Lệnh NƯNB.
Ông Đặng Trung Chữ được chọn để thay thế nhiệm vụ Đại Biểu và T.T.L NƯNB trong Mặt trận Việt Minh..
NƯNB như các chính đảng khác đồng thanh ủng hộ và gia nhập vào Mặt trận Việt Minh để bảo vệ độc lập cho nước Việt Nam.
Uỷ ban hành chánh triệu tập các chính đảng và thành lập bốn sư đoàn quân dân cách mạng của Nam Bộ.
Tổng chỉ huy quân sự là ông Trần Văn Giàu.
NƯNB là đệ tam sư đoàn.
Quân đội Đồng Minh vào Đông Dương giải giáp quân đội Nhật.
Mặt Trận Việt Minh thường tuyên bố là đứng về phe đồng minh “ Mỹ, Anh, Nga, Tàu” nên đồng minh chiến thắng cũng đồng nghĩa với mặt trận Việt Minh chiến thắng đó là nguyên do để hiểu v́ sao Mặt Trận Việt Minh kiểm soát được cả nước Việt Nam sau khi Nhật đầu hàng đồng minh.
Khi đồng minh đến giải giáp quân đội Nhật Uỷ Ban hành Chánh Nam Bộ do ông Trần văn Giàu lănh đạo đă tổ chức diễn binh để đón chào quân đội đồng minh. Cờ của 5 nước: Việt, Mỹ, Anh, Nga, Tàu được treo khắp nơi.
Cánh đồng minh đến bề ngoài là giải giáp quân đội Nhật nhưng bên trong là ngấm ngầm ủng hộ Thực dân Pháp chiếm lại Đông Dương.
Đại Tướng Gracy mượn trụ sở Uỷ Ban Hành Chánh của Việt Minh “ Đóng tại dinh Thống Đốc củ” và sau đó họ dàn xếp để Pháp treo cờ tại đó. Nhưng người Nhật yêu cầu phải hạ xuống v́ quyền trị an chưa bàn giao xong.
Đồng minh yêu cầu Nhật phải ra lịnh giải tán các lực lượng dân quân cách mạng và cấm báo chí phát hành.
Trần Văn Giàu ra lịnh các sư đoàn rút ra khỏi châu thành Sài g̣n.
Cao Đài tham mưu sự vụ cũng lo chuyên chở đồ đạc đi nơi khác hoặc về Toà Thánh hay về rừng vùng Lộc
Hưng ( Trảng Bàng)….
Ngày 24-9-1945 tại trụ sở mới của Uỷ Ban Hành Chánh Việt Minh lính Anh, Aán, Pháp… đến tấn công và chiếm lấy.
NƯNB chia làm 02 cánh: Cánh miền Đông do ông Nguyễn Văn Thành chỉ huy; miền Tây do ông Nguyễn Thành Phương chỉ huy
Dân chúng bỏ Sài g̣n chạy về quê.
Ông Trần Quang Vinh không c̣n là Tổng Tư Lệnh NƯNB nữa nhưng có đứng ra thương thuyết với quân Đồng minh nhưng không kết quả.
Ngày 09-10- 1945 ông Trần Quang Vinh đi về miền Tây đến B́nh Điền th́ bị trạm kiểm soát của Việt Minh chặn xe hơi lại kiểm tra và bắt giữ. Ông Vinh bị chuyển đi nhiều nơi đến ngày 26-01-1946 th́ phá được nhà giam và t́m cách về Sài g̣n ngày 11-02- 1946.


NĂM 1946.
HIỆP TÁC VỚI PHÁP: 9-6-1946.

Ngày 8-4-Bính Tuất (8-5-1946) các cơ sở Đạo Cao Đài ở Sài g̣n bị chánh phủ Pháp phong toả và bắt giam người lănh đạo.
Giáo sư Thượng Vinh Thanh cũng bị bắt và sau đó Pháp yêu cầu hợp tác.
Ông đưa ra bốn nguyện vọng.
1- Xin cho Đức Phạm Hộ Pháp và chư vị Thiên phong bị đày ở Madagascar (Mă Đảo) được về Việt Nam.
2- Trả lại tự do tín ngưỡng cho toàn Đạo. Toà Thánh và các Thánh Thất được mở cửa.
3- Nh́n nhận tư cách pháp nhân của Đạo Cao Đài
4- Ngưng khủng bố và bắt bớ các chức sắc và Đạo hữu.
NƯNB phải ngưng chiến và hiệp tác với quân đội Pháp.
Nhờ đó mà tất cả tín hữu được thả ra.
Thoả ước ngày 9-6-1946 ra đời, đại để :
Đối với Pháp : NƯNB ngưng chiến và giải tán tất cả các bộ đội lưu động kháng chiến gồm hai chi đội 7 và 8. Các khí giới giao lại cho Chánh quyền Pháp và Pháp sẽ vơ trang lại cho NƯNB số vũ khí cần thiết để bảo vệ Toà Thánh.
Đối với Đạo : quân Pháp ngưng các cuộc khủng bố không bắt giam tín hữu, đảm bảo quyền tự do hành giáo và truyền giáo. Mở cửa Toà Thánh và các Thánh Thất được tự do tế tự trong phạm vi tôn giáo. Trao trả Đức Phạm Hộ Pháp và chư vị Thiên phong về cố quốc, phục hồi các quyền công dân.
Một thoả ước quan trọng hơn sẽ được cấp trên của hai bên kư kết. “ Đến 08-01-1947 Đức Hộ Pháp mới kư Hiệp Ước”.
Toà Thánh thành lập một đạo binh Tự Vệ để pḥng thủ do Đại tá Nguyễn Thành Phương tổng chỉ huy.
Toà Thánh dưới sự điều khiển của Ngài Khai Đạo Hiệp Thiên Đài Phạm Tấn Đăi tổ chức lại Toà Nội Chánh Cửu Viện, sửa soạn các dinh thự. Tín hữu mọi nơi lần lượt trở về tụ tập quanh Tổ Đ́nh.
ĐỨC HỘ PHÁP VỀ TOÀ THÀNH TÂY NINH
+ Đ.H.P: Về đến Sài g̣n ngày 26-7- Bính Tuất (22-8-46).
+ Về đến Toà Thánh ngày 04-8-Bính Tuất (30-8-46).
+ Ngày 01-12- Bính Tuất ( 23-12- 1946) mở Đại Hội Nhơn Sanh. ( Cũng ngày nầy Ông Hồ Tấn Khoa chính thức về Toà Thánh Tây Ninh làm công quả).



C- PHẦN BA: QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI.


Nội Ứng Nghĩa Binh tiến lên thành Quân Đội Cao Đài.
Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc Chưởng Quản Nhị Hữu H́nh Đài cầm quyền Thượng Tôn Quản Thế.
Tổng Tư Lệnh: Giáo Sư Thượng Vinh Thanh. (Đến 07-4- Mậu Tư “ 15-02-1948” mới được phong Phối Sư)
Phó Tổng Tư Lệnh là Ông Nguyễn Văn Thành.
Lực lượng Cao Đài vơ trang ở trong rừng do ông Nguyễn Văn Thành chỉ huy được tập hợp lại.
Ngày 29-12- Bính Tuất. Pháp đem vũ khí đầy đủ cho Quân Đội Cao Đài mới vừa thành lập.
Đêm 30-12- Bính Tuất Việt Cộng tấn công Toà Thánh. Có 07 Chức việc và Đạo hữu tử nạn quân nhân vô hại…. “ Tiểu Sử Hồ Bảo Đạo”.

NĂM 1947: QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI.


Ngày 8-1-Đinh Hợi (1947) chính thức làm lễ xuất quân. Quân kỳ 3 màu vàng, xanh, đỏ, trên góc bánh xe tiến hoá. Trong dịp này, Đức Phạm Hộ Pháp có nói rơ: " Ngày hôm nay, lá cờ của Chi Thế ra mặt với Đời, cùng cây Thư Hùng Kiếm, y theo lời hứa của Đức Chí Tôn lập cho nước Việt Nam một nền Quốc Đạo, cơ quan cứu sanh cho vạn loại. Vậy Quân Đội Cao Đài phải giữ ǵn thanh gươm nghĩa hiệp, cờ nhân nghĩa cho vững vàng".
Cũng trong ngày 08-01- 1947 Quân đội Cao Đài có kư thêm với Pháp một Hiệp ước nữa. Nội dung của Hiệp ước được Đức Ngài nhắc đến trong Thánh Lịnh ngày 24-01- Kỷ Sữu. “ 21-02-1949”.
Ông Hồ Tấn Khoa có quen biết với ông Dương Minh Châu là Chủ Tịch Uỷ Ban Kháng Chiến Tỉnh Tây Ninh nên có xin với ĐHP t́m phương tránh sự đổ máu giữa Cao Đài và Việt Minh. ĐHP chấp thuận và ông viết một là thư nhờ ĐHP chuyển cho Ông Dương Minh Châu. Ông Châu báo cho Ông Ung Văn Khiêm ở Nam Bộ hay và mời Ông Khoa vào chiến khu.
Ngày 11-01- Đinh Hợi ĐHP cử 03 người là : Ông Bảy anh ruột ĐHP; Ông Khoa và Ông Truyền Trạng Phạm Văn Ngọ đi vào mật khu.
Chiều ngày 13-01- Đinh Hợi đi đêm trở về Toà Thánh. Đến 17 giờ ngày 14-01 tới Ngă năm ngoại ô có QĐCĐ do ĐHP bố trí tiếp đón. Phái đoàn Việt Minh có 03 người: Ông Dương Minh Châu, Ông Tư Đẩu và một Chánh Trị Viên người Bắc Kỳ. Gặp kỳ cúng Đại đàn nên ĐHP chưa tiếp phái đoàn ngay được, các vị nghĩ lại tại Ngă Năm một đêm.
7giờ 30 ngày 15 ĐHP tiếp một ḿnh Ông Châu tại Hộ Pháp Đường và mời lại ăn cơm với Ngài đến tối 15 mới về.
Ông Khoa đưa Ông Châu và phái đoàn đến căn cứ ở Rạch Rễ rồi ông mới trở về….
QUỐC SỰ VỤ.
Phiên nhóm Bộ Quốc Sự Vụ ngày mồng 9 tháng 2 năm Đinh Hợi (1947)
Hôm nay chúng ta bàn giải về Quốc sự, vậy trước khi bàn đến vấn đề Quốc sự, tôi có mấy điều đưa ra trước để chúng ta vạch một con đường mà chúng ta sẽ đi hay nói là sẽ làm, v́ chúng ta phải có mục đích rơ ràng.
Chúng ta cũng dư hiểu, hiện giờ các liệt cường như các nước Pháp, Anh, Mỹ, Nga mỗi nước đều có một chế độ chánh trị riêng. Nói đến chánh trị, chúng ta nên hiểu rằng, chế độ chánh trị là do một mục đích, một chủ nghĩa, một tinh thần của quần chúng tạo ra.
Như xưa kia, nước Pháp c̣n dưới chế độ Quân chủ độc tài làm cho dân Pháp chịu không nỗi sự bất công tàn bạo của nhà vua, nên trong quần chúng có nhiều nhà triết lư cao thâm như: Jean Jacques Rousseau, Montesquieu, họ muốn đem lại công lư dân quyền, nên ngồi bóp trán suy nghĩ tạo nên một tinh thần chánh trị dân chủ, mà một khi đă phát sanh một tinh thần dân chủ rồi th́ mới lập thành một chế độ chánh trị dân quyền.
Chế độ nầy phát sinh ra rồi th́ quần chúng Pháp nh́n nhận nó là một chủ nghĩa dân quyền, phải t́m phương thi hành cho kỳ được, để đả đảo chế độ quân chủ độc tài. Nước Nga cũng thế, trước kia dân Nga bị oằn oại bóp chẹt dưới chế độ quân chủ độc tài nên Lénine cũng ngồi suy nghĩ t́m ṭi phát sanh ra một tinh thần dân chủ và do tinh thần dân chủ đó nên lập thành một chế độ dân quyền Cộng Sản.
Tóm lại, quần chúng của mỗi nước v́ cái nạn độc tài của quân chủ hay của một ông Thủ Lĩnh mà phát sanh ra một tinh thần cách mạng, rồi th́ quần chúng lại tạo ra chế độ dân quyền.
Nếu đă có tinh thần chế độ chánh trị dân quyền rồi, th́ quần chúng coi đó là một chủ nghĩa phải theo đuổi để bài trừ một chế độ không hợp ḷng dân.
Đến đây tôi xin để một câu hỏi? Vậy chớ quần chúng phải làm thế nào để bài trừ cái chế độ chánh trị tàn bạo kia hầu áp dụng chế độ dân quyền.
Theo tôi thấy th́ quần chúng dùng hai phương pháp sau nầy:
Phương pháp thứ nhất: - Tranh đấu về tinh thần như biểu t́nh phản động, hoặc ngoại giao tranh đấu, hoặc bất hợp tác hay dùng kinh tế mà tranh đấu để bóp chẹt, đánh đổ một chế độ mà quần chúng cho là bất hợp thời.
Phương pháp thứ nh́: - V́ tranh đấu theo phương pháp trên, quần chúng bị binh vực đàn áp, thế nên quần chúng hiệp lại thành khối, tạo nên một lực lượng binh bị tương đương làm hậu thuẩn đối phó lại để ủng hộ cái chủ nghĩa của ḿnh.
Nói đến đây chư vị cũng dư hiểu rồi, v́ ủng hộ cho một chủ nghĩa nên quần chúng tạo thành quân đội, để ủng hộ cái chủ nghĩa hay mục đích của ḿnh vậy.
Nếu đă biết rằng v́ ủng hộ một chủ nghĩa, nên chủ nghĩa đó tạo ra quân đội để làm hậu thuẩn, th́ chúng ta phải nhận định rằng chánh trị tạo ra quân đội chớ quân đội không khi nào tạo ra chánh trị.
Cũng như chúng ta ngày nay, hỏi vậy chúng ta theo đuổi chủ nghĩa nào?
Có phải chúng ta theo đuổi chủ nghĩa Cao Đài không? Nếu đúng như thế th́ chủ nghĩa Cao Đài v́ muốn tồn tại nên phải lập ra quân đội. Như vậy quân đội là của chánh trị lập thành, nên quân đội phải tuân theo nguyên tắc chánh trị. Như thế quân đội phải do chánh trị điều khiển v́ chúng ta làm chánh trị.
Làm chánh trị là làm Quốc sự, nên nước nào cũng có Bộ Quốc Sự . Bộ Quốc Sự muốn đạt thành con đường chánh trị của ḿnh th́ quân đội là cơ quan tạo nên để ủng hộ chánh trị đó vậy.
Xin chư vị thử nghĩ coi có phải thế không? Nếu phải th́ chúng ta nên nh́n nhận rằng: Quân đội phải chịu quyền điều khiển của chánh trị để chúng ta làm quốc sự. Chúng ta có Bộ Quốc Sự để làm chánh trị th́ quân đội phải tuân hành theo những qui tắc chánh trị, c̣n về việc điều khiển quân đội khi hành binh th́ do Bộ Tham Mưu quân đội được trọn quyền và được quyền đ̣i hỏi những vật liệu chiến tranh nơi Bộ Quốc Sự.
Tóm lại, chúng ta đă xác định rằng: Bộ Quốc Sự phải ban hành những qui tắc chánh trị để điều khiển quân đội hầu Bộ Quốc Sự đủ lực lượng và đủ điều kiện làm chánh trị.
Cũng như cổ kim lập triều đ́nh, định chánh thể rồi, muốn ra nguyên tắc lập quân đội, quân đội không tuân hành đi nghịch lại mạng lịnh của triều đ́nh th́ triều đ́nh bất lực nảy sanh loạn lạc. Bất cứ một ai trong nước mạnh đặng yếu thua, giựt giành th́ không c̣n ǵ chánh trị nhân nghĩa nữa.
Trên đây là một sự thật của lịch sử tiến hóa chánh trị hay là một phương pháp làm chánh trị.
Quần chúng v́ làm chánh trị để tranh đấu lợi quyền nên lập ra quân đội làm hậu thuẩn cho chánh trị. Như vậy th́ quân đội của quần chúng chớ không phải quần chúng của quân đội hay nói với sự hiểu rộng th́ triều đ́nh lập ra quân đội vậy.
Chúng ta ngày nay v́ làm chánh trị nên phải có quân đội, ngày nào nếu chúng ta không làm chánh trị nữa th́ quân đội phải giải tán.
Song thời cuộc bắt buộc chúng ta phải làm chánh trị, nên chúng ta đă bỏ thăm công nhận thành lập Bộ Quốc Sự rồi để thay mặt quần chúng làm Quốc Sự, cứu văn sanh mạng và quyền lợi của họ vậy. Như thế chúng ta nên triệt để ủng hộ Bộ Quốc Sự của Hội Thánh để chống lại cái nạn chánh trị khốc hại của chế độ bốc lột hay nói là Đế quốc chủ nghĩa.
Một bằng cớ trươc mắt chúng ta là ông D'Argenlieu sang Đông Dương để lại cái trách vụ của Nội Các Pháp phú thác cho, hỏi vậy cái trách vụ ấy là những ǵ? Có phải là những Huấn Lịnh, những nguyên tắc, những điều kiện về chánh trị buộc D'Argenlieu phải tuân hành không?
C̣n ngày nay chúng ta xem sao, chúng ta thấy rằng nước Pháp muốn áp dụng xứ nầy một chánh trị liên bang để thu hoạch cho được cái mục đích quyền lợi của họ, nên Nội Các Pháp sai ông Bollaert là một nhà chánh trị có biệt tài sang Đông Dương mang theo những Huấn Lịnh, những điều kiện, những qui tắc chánh trị để tranh thủ với cái mục đích chánh trị của dân chúng Đông Dương mà nhứt là dân chúng Việt Nam.
Bởi thế nên quân đội Pháp ở Đông Dương phải chịu dưới quyền điều khiển của ông Bollaert, nghĩa là ông Bollaert có quyền định đoạt sự chiến hay ḥa, hoặc kháng chiến, hoặc đánh với đối phương nào và những chỗ nào quân đội không được đụng chạm tới.
Như thế th́ chúng ta rơ rằng ông Bollaert qua đây làm chánh trị, làm quốc sự chớ không phải qua đây chỉ có một lịnh chiếu.
Thử hỏi, nếu ông Bollaert không làm chánh trị th́ chiến đấu để làm ǵ? Cho mục đích chánh trị nào? Bây giờ chúng ta lo làm quốc sự để đạt thành chủ nghĩa của chúng ta nên mới có Bộ Quốc Sự chuyên lo vạch con đường chánh trị sáng suốt để bàn định và giải quyết với cái chánh trị sáng suốt của ông Bollaert mang từ Pháp sang đây, v́ theo tin tiếp được th́ ông Bollaert và Thủ Tướng Hoạch sẽ đến Ṭa Thánh nay mai.

Ngày nay chúng ta trên con đường phụng sự quốc gia phải tranh đấu về chánh trị để thâu hoạch lại những cái ǵ mà chúng ta có quyền hưởng một cách xứng đáng.


NĂM 1948:


Việc Đạo có Quân Đội là điều mà chính Đức Ngài không yên tâm…. cho nên trong một đàn cơ Tại Cung Đạo do Đức Ngài và Ngài Khai Pháp cầu đêm mùng 1 tháng 3 năm Mậu Tư (1948) Đức Lư Giáo Tông giáng dạy như sau :
" Hiền hữu khuynh tâm v́ lăo và Thượng Trung Nhựt lập quân đội khi hiền hữu vắng mặt có phải ? T́nh cảnh đôi ta phản trắc. Lăo là thiên điều mà cầm quyền trị thế, c̣n hiền hữu tại thế mà nắm thiên điều.
"Lăo xin nhắc lại, khi hiền hữu tịnh pháp tại Thủ Đức (1929) Lăo đă nói: cơ chuyển thế, Trời người hiệp nhứt, hiền hữu có nhớ ? cười …
THI
" Việt Thường hữu phúc xuất thiên quân
Chuyển thế Chí Tôn dễ định tuần
Trị loạn Nam phương trừ mănh hổ
Thanh b́nh Bắc địa kiến kỳ lân
Hoàng triều hậu nhựt nghi tùng cổ
Văn hiến tương lai khả hoán tân
Thánh chúa hiền thần pḥ tổ nghiệp
Khải ca định vận tại thu phân".
& & &


( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

 

BÀI 3 QUÂN SỬ BIÊN NIÊN

 


" VĂN BÚT CỦA ĐỨC HỘ PHÁP "
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN.

Tại Đền Thánh, đêm 26-01- Mậu Tư (dl. 06-03-1948)
VIỆT NAM ĐƯỢC ĐỘC LẬP TRONG LIÊN HIỆP PHÁP.
Hôm nay có tin lành nên Bần Đạo lên giảng giải cho toàn Đạo được hay biết.
Mới đây có tin vô tuyến điện cho hay rằng: Cựu Hoàng Đế Bảo Đại đă đem cho nước ta được độc lập và thống nhứt, v́ nước Pháp có tuyên bố cho cả toàn cầu hay rằng đă chấp thuận rồi, duy c̣n kư kết bản hiệp ước với Pháp nữa là xong. Độc lập trong Liên Hiệp Pháp có nghĩa là văn hóa đă truyền bá các nơi, nơi nào có người Pháp. Trên địa cầu nầy người Pháp có nhiều thuộc địa, ngoài ra văn hóa Pháp cũng đă có ảnh hưởng đến các nước không phải là thuộc địa Pháp. Vậy, các nước nào không liên quan đến nước Pháp cũng có thể liên hiệp Pháp được. Liên Hiệp Pháp là hiệp các quốc gia lại cho cường liệt đặng bảo trọng cho các quốc gia chung nhau, bởi vậy nên trong Liên Hiệp Pháp, mỗi nước đều được tự chủ b́nh đẳng có quyền hạn như nhau, mặc dầu nước Pháp đă đề xướng, nhưng Pháp cũng chỉ là phần tử trong đó. Thật sự như vậy.
Bần Đạo nói đây cốt yếu để vào tâm năo cả con cái của Chí Tôn. Bần Đạo sau 5 năm bị đồ lưu nơi hải ngoại được về, quyết đoán đem cựu Hoàng Đế Bảo Đại về xứ đặng thương thuyết tới độc lập cho nước nhà. Không phải hôm nay là việc t́nh cờ mà quả quyết đâu. Bần Đạo xin nói rằng những hành tàng mà ngày nay kết liễu do Bần Đạo đă biết trước từ năm 1927.
Bần Đạo cốt yếu nhắc cho con cái Đức Chí Tôn để trong trí rằng: "Không giờ phút nào Chí Tôn nói ǵ hứa ǵ với con cái của Ngài mà thất tín, thất hứa, thế nào cũng kết liễu mà thôi".
Con cái của Ngài nếu đủ khôn ngoan chịu khó ôn lại Thánh giáo của Ngài từ trước xem lại từ trương, từ lời Thánh huấn th́ hiểu ngay rằng không hề sai suyển một mảy may nào cả.


& & &


Tại Đền Thánh, đêm 23- 2- Mậu Tư (dl. 02-03-1948)
VẬN MẠNG CỦA NƯỚC VIỆT NAM HIỆN THỜI.

Ngày nay Bần Đạo hạ san một lần nữa, bởi vấn đề tương lai, vận mạng của nước Việt Nam chúng ta tới giai đoạn rắc rối không giải đặng.
Bần Đạo phải liệu một giải pháp nào đặng làm cho thái b́nh đặng cứu văn t́nh thế của ṇi giống Việt Nam, bằng chẳng vậy th́ như trước mắt chúng ta thấy trường lưu huyết vô lối mà tàn sát chúng sanh rồi đó. Khi Bần Đạo bị đồ lưu hải ngoại (Madagascar) trở về thấy thời cơ đang rối rấm, cuộc cờ nước nhà đă lâm vào lối bế tắc không thế thắng được. Nhưng nhờ đức tin vững vàng nơi Đức Chí Tôn mà Bần Đạo t́m phương thế xóa bỏ bàn cờ nầy, sắp làm bàn cờ khác giao cho họ giành, nhưng họ đi thế nào mà tới đây lại bị bí nước nữa. Nước bí nầy thật là khó gỡ, mà cũng theo đức tin quá mạnh nơi Đức Chí Tôn, Bần Đạo t́m giải pháp đặng thí nghiệm, đắc thành chăng là do nơi ở nhà cầu nguyện cho giỏi, để tâm mỗi ngày đừng lo ra, đem cả tinh thần thống nhứt lại cầu nguyện cho Bần Đạo làm được đắc thành kết liễu.
Tấn tuồng nầy rắc rối chẳng khác như Bần Đạo nói bóng, rán t́m hiểu, trong gia đ́nh một ông cha cầm cái giấy nợ từ lâu mà đ̣i không đặng, nhà lại nghèo khổ, con cháu anh em tông tộc rầu buồn, có một chú ba nài (cornac) cũng cha Hồ chú Nhẫn ǵ đó, đến dụ dỗ nói rằng: Có thể đủ tài năng đ̣i nợ, rồi thâu đoạt giấy nợ đi, vị Trưởng Tộc tính đ̣i đặng giao cho nó cái chủ quyền đó, rồi ra khỏi nhà của ḿnh, chú ba nài đ̣i không ăn thua ǵ cả, đáo để nợ đ̣i không được mà trong Tông đường hao tốn tiền của mồ hôi nước mắt nữa. Ông Trưởng Tộc mới tính về đ̣i lại, cái chú ba nài kia nhồi sọ cả Tông đường đó nghe lời của chú. Ông Trưởng Tộc muốn về th́ chủ nợ nói: "Ông hỏi cả Tông đường của ông, nếu nh́n cái quyền của ông th́ tôi trả cho". C̣n đối với Tông đường đó th́ chú lại nói: "Coi chừng ổng về đ̣i rồi ổng lấy luôn một ḿnh ổng đa". Hiện giờ phải giải quyết làm sao cho người thiếu nợ phải trả, làm sao cho ông Trưởng Tộc đó minh biện cho người phải trả, hai vấn đề đó Bần Đạo cần giải quyết trong chuyến đi nầy.


& & &.


Tại Đền Thánh, đêm rằm tháng 3- Mậu Tư (1948)
Đ̉I LẠI CHỦ QUYỀN CỦA NƯỚC VIỆT NAM.


Sau khi Bần Đạo đă làm xong phận sự đối với quốc gia Việt Nam, với chủng tộc Việt Nam y như Thánh ư của Đức Chí Tôn đă hứa hẹn từ trước, Bần Đạo để lời cám ơn toàn thể con cái của Ngài.
Chư Chức Sắc Thiên Phong Thánh Thể của Đức Chí Tôn cũng vậy, và toàn Đạo Nam Nữ cũng vậy. Cả thảy đều giúp Hộ Pháp một cách huyền bí, không phương ǵ tả đặng. Sự liễu kết cho tương lai quốc gia ṇi giống nầy, quả quyết chắc chắn do trong khối óc của Thánh Thể của Đức Chí Tôn và toàn thể con cái của Ngài sản xuất đó vậy, có một điều lạ chướng mà Bần Đạo không phương suy nghiệm đặng, là khi Bần Đạo hạ san với giải pháp mới trong tay, cầm xuống kinh thành th́ Bần Đạo tưởng rằng sẽ gặp điều khó khăn, không thể giải quyết đặng với nhà chưởng quyền của Đại Pháp. Trái ngược lại, Bần Đạo thấy một tinh thần của một ṇi giống công chánh, đă hiển nhiên hiện trước mắt Bần Đạo, là người đă thấu đáo việc ḿnh đương hành động và người ta đợi ḿnh nói việc ḿnh đang làm đó, mà ḿnh lại không nói, không làm cho người ta hiểu. Có lạ ǵ, t́nh trạng của một nước đă đánh tan quân chủ, lập nên dân quyền làm đầu vạn quốc, về Pháp Chánh ấy mà người ta tức tại sao toàn cả quốc dân Pháp lại tự nhiên coi dân chủ là trọng, mặc dù muốn hay không mà Pháp Chánh buộc th́ người ta phải tôn sùng, tức là xu hướng theo đó. Lại nữa vạn quốc c̣n để mắt coi hành tàng của người ta là lẽ tự nhiên, đó là điệu nghệ sở trường, họ muốn đến bảo thủ mà khỏi mỉa mai miệng thế, nhưng công chánh của nhà chưởng quyền nước Pháp sẵn có, chúng ta chỉ nhắc lại mà thôi. Đại nghiệp của Việt Nam người Pháp đă lấy trong tay của nhà vua, th́ phải trả lại cho nhà vua, không thể trả lại cho ai khác đặng, mà ít nữa trả cũng có người đứng lên nói chớ. Người ta đợi ḿnh nói, mà ḿnh không nói, v́ vậy mà hai năm nay chiến đấu bằng một cách vô lối. Trái ngược lại Bần Đạo đă đến giáp mặt và đă thấy thiên hạ hưởng ứng nh́n nhận chánh lư lời nói của ḿnh là nước Pháp sẽ trả độc lập và thống nhứt cho nước Việt Nam.
Lạ lùng thay! Con đường khó mà thành dễ. C̣n bây giờ tới đoạn đường ḿnh tưởng dễ mà thành ra khó, là nhà vua của ḿnh là Bảo Đại chần chờ chưa quyết định, làm khó, trở ngại người ta, nghĩ cũng buồn cười, nhưng dù sao Chí Tôn cũng đă định sẽ kết liễu y như Thánh ư của Ngài, không khi nào sai chạy đặng.
Bần Đạo đă thường giảng rằng: Dầu cá nhân, dầu gia đ́nh, dầu quốc gia, xă hội, dầu cho toàn thể nhơn loại trên mặt địa cầu nầy phải chịu trong khuôn luật quả kiếp của ṭa chánh trị và Ngọc Hư Cung, là Ṭa Tam Giáo đang nắm quyền Càn Khôn Thế Giái rất nghiêm khắc và oai quyền, oai lực ấy vô đối, không quyền năng nào đối thủ đặng. Trên quyền ấy có mấy vị Phật thuộc Cực Lạc Thế Giới vi chủ quả kiếp, nên dù cho Chí Tôn cũng không sửa cải định án của họ đặng.
Ta thấy ngày nay, toàn quốc dân Việt Nam đương oằn oại trong sự thống khổ cốt nhục tương tàn, ta thử xét cao hơn nữa, th́ ta thấy quả kiếp dựng h́nh tướng các đời Đinh, Lê, Lư, Trần, Lê tới ngày nay ta thấy giống ṇi Việt Nam gây ra biết bao nhơn quả. Ta xem cộng thử Việt Hớn mà đoán buổi sau nầy nào là Tây Sơn, nào là Mă Ngụy, hễ có vay ắt có trả, tấn tuồng ngày nay diễn lại là tấn tuồng tổ tiên đă làm hồi trước. Một quốc gia diệt Tây Sơn thế nào, th́ ngày nay cũng diễn lại y như thế ấy. Quả kiếp đă xuất hiện rồi, ta trách ai, ta phiền ai, ta than khổ với ai, trước đă làm nay phải chịu! Cho đến nước, cái Đại nghiệp Thiêng Liêng do Đức Chí Tôn đến tạo nơi mặt thế nầy, mà cũng phải chịu ảnh hưởng hay không cũng nguy khốn mà chớ.
Nếu Bần Đạo không thủ pháp cho oai nghiêm, th́ cũng chẳng khỏi sự tranh quyền đoạt vị trong cửa Đạo nầy. May thay! Bần Đạo có đủ oai quyền vay trở các quả kiếp ấy, làm cho Thánh Thể của Đức Chí Tôn khỏi bợn nhơ quả kiếp, mà tránh được Thiên điều. Rồi đây, chúng ta mở mắt coi lịch sử của Đời và lịch sử của Đạo, cũng như h́nh với bóng, y như nhau không phương nào khác được.
Ngày 01-6- 1948. Ông Trần Quang Vinh làm Bộ trưởng Bộ Quốc Pḥng cho chánh phủ Nguyễn Văn Xuân.
Ông Nguyễn Văn Thành nắm quyền Tổng tư Lệnh.


NĂM 1949.


( 28-4-1949: Pháp đưa Bảo Đại về làm Quốc Trưởng “ 01-4- Kỷ Sửu”).
Trong một t́nh thế mà Đạo Cao Đài nẫy sanh ra Quân Đội. Quân Đội ấy đă chịu sự lănh đạo của Hội Thánh tùng theo thời thế để thực thi Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng.
Việc hợp tác với Pháp cũng là một giải pháp t́nh thế cho nên năm 1949 Đức Hộ Pháp có Thánh Lịnh:


ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ.
( Nhị Thập Tứ Niên)
TOÀ THÁNH TÂY NINH.
THÁNH LỊNH.
HỘ PHÁP.
Kiêm Thượng Tôn Quản Thế.
Chiếu y Tân Luật Pháp Chánh Truyền.
Nghĩ v́ nhà cầm quyền Quân Sự Pháp ở Đông Dương đă yêu cầu Quân Đội Cao Đài giúp sức đặng đem lại trật tự an ninh trong Nam Phần Việt Nam Theo Hiệp ước ngày 8 tháng giêng Dương Lịch 1947.
Nghĩ v́ Quân Đội Cao Đài chẳng lẽ v́ bởi giúp Quân Đội Pháp thi hành Hiệp Ước trên đây mà bỏ qua cho được cái sứ mạng thiêng liêng tái phục Hoàng Đồ, phụng sự tổ quốc.
Nghĩ v́ đối với nhà cầm quyền binh bị và chánh trị Pháp tại bỗn xứ Quân Đội Cao Đài vẫn lấy đại nghĩa làm nền tảng cho cuộc liên minh Pháp Việt khử bạo trừ tàn cứu dân lương thiện.
Nghĩ v́ nhà cầm quyền Pháp không thật hành đúng theo Hiệp ước ngày 08-01- dương lịch trên đây nên Hội Thánh nhứt định cho toàn Đạo Hữu CAO ĐÀI GIÁO sẽ đứng trung lập trên hết các đảng phái.
THÁNH LỊNH.
ĐIỀU THỨ NHỨT: Toàn Chiến Sĩ Cao Đài Giáo sẽ giải giáp đứng trung lập mà thôi.
Ngày giờ giải giáp sẽ có lịnh sau và phải đợi có mạng lịnh mới thi hành .
ĐIỀU THỨ NH̀: Từ đây cho tới ngày giải giáp cả thảy chiến sĩ cứ tiếp tục hành sự và giử ǵn bổn phận mổi vị cho vuông tṛn đúng theo quân luật từ thử.
Cấm nhặt bạo hành: Mặc dầu trong trường hợp nào hoặc khinh hoặc trọng chỉ dùng lễ độ nhỏ nhoi trong phạm vi nhà đạo đức mà giao thiệp với mọi người chẳng luận người ấy là bạn thân yêu hay là kẻ thù địch.
ĐIỀU THỨ BA: Ngày nào Quân Đội giải giáp chiến sĩ trở về lo Đạo th́ cả thảy đồng bào từ Chức Sắc Thiên Phong dĩ chí Thiện Nam Tín Nữ phaỉ tiếp rước hậu đăi cho long trọng gọi là đền đáp chí hy sinh gan anh dũng của Quân Đội.
ĐIỀU THỨ TƯ: Thánh Lịnh nầy phải được toàn đạo tuân hành, ai phạm vào điều cấm nhặt hành vi tàn
bạo sẽ bị chiếu theo thập h́nh nghiêm trị.
ĐIỀU THỨ NĂM: Chư vị Bảo Thế Thừa Quyền Hộ Pháp, Khai Pháp Chưởng Quản Bộ Pháp Chánh, Quyền Ngọc Chánh Phối Sư, Tổng Tư Lịnh và Tham Mưu Trưởng Quân Đội Cao Đài các tư kỳ phận lănh thi hành Thánh Lịnh nầy.
TOÀ THÁNH Ngày 24-01- Kỷ Sữu.
21-02-1949.
HỘ PHÁP
KIÊM THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ.
Ấn Kư.

 


Văn thơ số 115/HP-TTVP đề ngày 17.01.1949 gởi cho Thượng-sứ Pháp và Đại-Tướng Blaizot, Tư-Lệnh quân đội Pháp tại Đông-Dương, Đức Ngài đă viết rơ: "Sự hiện diện của những tổ-chức quân-lực Cao-Đài của chúng tôi đă đến giai đoạn không c̣n cần thiết nữa. Chúng tôi để cho nhà binh Pháp tự do định liệu ngày giờ để chúng tôi giao hồi khí giới, ước mong được sớm ngày nào tốt ngày ấy".


NĂM 1950.


Thủ Tướng: Nguyễn Phan Long.
Năm 1950 Việt Nam Phục Quốc Hội ra đời…
. Ngày 08-01 Canh Dần ( 24-02-1950) Kỷ niệm Đệ Tam Chu Niên Quân Đội Cao Đài.
Đại-Đồng-Xă, ngày mồng 8 tháng Giêng năm Tân-Măo(dl. 15-02-1951)


LỜI HIỆU TRIỆU CHIẾN-BINH CAO-ĐÀI
Thưa cùng chư Viên-Quan, thưa cùng chư Chức-Sắc Thiên-Phong, chư Tín-Đồ Nam-Nữ, các Chiến-Binh Cao-Đài.
Mỗi phen Bần-Đạo lên giảng đài để kêu gọi tâm-hồn toàn thể quốc-dân Việt-Nam tưởng-niệm đến tương-lai Tổ-Quốc là buộc ḿnh Bần-Đạo nhắc lại sau tám chục năm nô-lệ, ngày nay giải ách đặng độc-lập cùng vạn-quốc. Mỗi phen Bần-Đạo kêu gọi là mỗi phen làm cho Bần-Đạo xốn-xang nhiều chuyện khiến cho Bần-Đạo chẳng minh tả được.
Một người đứng trong trường-hợp như Bần-Đạo đă tượng-trưng tinh-thần cho toàn thể nhơn-loại, có nơi ḿnh một sứ-mạng thiêng-liêng của Đức Chí-Tôn phú-thác, th́ người tượng-trưng tinh-thần ấy, buộc phải kính-nể, tôn sùng cả tinh-thần của người khác, lẽ thường vẫn vậy, luật Thiên-nhiên đă định vậy. Trước mặt Bần-Đạo không có một điều chi nói phân cách với nhau tất cả về mặt tinh-thần cũng như h́nh-thể.
Hành-tàng của đời, từ thượng-cổ tới giờ vẫn có một khuôn-luật, khuôn luật tiến triển của tinh-thần và b́nh-chất, cái khuôn luật ấy nó xúi giục xô đẩy nhơn-loại phải tranh đấu, buổi nào cũng tranh đấu để phương thế bảo trọng sanh-mạng của ḿnh, đặng định-luật bảo tồn chung cho đồng-loại của ḿnh. Luật tiến-triển buộc con người phải tranh-đấu, nhưng có một điều là trong phép tranh-đấu ấy không bao giờ qua khuôn luật nhơn-đạo. Nếu không có nhơn-đạo th́ không c̣n công-lư nơi mặt địa cầu này chút nào cả.
Nhơn-loại phải sống chung với nhau trong khuôn-khổ nhơn-đạo mà thôi, nếu nhơn-đạo bị tiêu diệt, th́ sanh-mạng của loài người nơi mặt địa-cầu nầy phải tiêu-diệt, bởi không c̣n khuôn luật xă-hội nhơn-quần, nếu muốn nhận-thức th́ Bần-Đạo nói thế nầy: Dầu họ muốn biết hay chẳng muốn nh́n hay chối cũng không được, cả thảy quốc-dân Việt-Nam và các nước Liên-bang chúng ta đă nh́n nhận rằng : Quân-đội Cao-Đài đă hy-sinh đặng bảo-tồn nhơn-đạo ấy. Bần-Đạo thử hỏi có hành-tàng cao-thượng nào hơn là hy-sinh ḿnh đặng bảo-vệ sanh-mạng của thiên-hạ chăng ? Có chí hướng cao-cả nào hơn nữa, là bảo-tồn nhơn-đạo đặng bảo-thủ tương lai sanh-mạng cho toàn thể nhơn-loại nơi mặt địa-cầu này chăng ? Chí-hướng ấy Quân-đội Cao-Đài đă có, v́ chính nó đă hy-sinh để trương ngọn cờ Bảo-Sanh Nhơn-Nghĩa Đại-Đồng và đă thực-hiện đặng trước mắt Bần-Đạo không có một lư-tưởng về tinh-thần nào phản-khắc với nhau đặng, v́ tư-tưởng đâu phải do một luật tuồng đời xuất-hiện. Các Ngài đă ngó thấy rằng luôn luôn Bần-Đạo không cố-chấp một điều chi về mặt tư-tưởng th́ người ấy rộng mở hành-tàng, trong hành-tàng nên hư cũng thế, duy có thời gian mơi định cái nên hư, trọng khinh cho nó mà thôi. Bần-Đạo không phê-b́nh các đảng-phái, quốc gia hay đối-phương. Về tư-tưởng, trước mắt Bần-Đạo không phân biệt, và Bần-Đạo nhứt định không phân biệt, duy có phân-biệt một điều là hành-tàng vô nhân đạo mà thôi. V́ lẽ hành-tàng vô nhân-đạo của họ, mà Bần-Đạo phải đứng ra trương cờ Quân-Đội Cao-Đài để bảo-vệ những sinh-mạng vô-cớ, v́ có bổn-phận bảo-vệ sinh-mạng của những kẻ yếu hèn, không phải bảo-vệ sanh-mạng của ḿnh.
Trong thời buổi loạn ly, cả ṇi-giống Việt-Nam bị chúng giết một cách tàn-nhẫn vô nhân-đạo v́ cớ cho nên Bần-Đạo trương cờ nhân-nghĩa xúi giục con cái yêu thương của Bần-Đạo hy-sinh ḿnh để bảo-vệ sinh-mạng thiên-hạ, hành-tàng cao-thượng đó dầu thiên-hạ có chối cũng không thể chối đặng, trọn lành của chúng ta, nếu chúng ta vẽ được chúng ta sẽ cứu thế.
Ngài thấy tinh-thần trọn lành ấy coi có tồn-tại hiện hữu mà định thế giải nguy, giải-quyết đặng bảo-tồn sanh-mạng của vạn-linh, nhứt là nhân loại.
Chúng ta đồ đặng chăng ? Theo tầm khuôn-khổ đạo-giáo của Đức Chí-Tôn mà lập thành th́ đặng cái sở-vọng của chúng ta, điều làm đặng duy chúng ta cần-cù mài-miệt cố gắng th́ sẽ làm đặng.
Hại thay ! nếu không trọn lành ấy, Đức Chí-Tôn để quyền nơi tay của nhơn-loại. Trong thời-kỳ nguyên-tử nầy, nếu có con người điên kia cầm trái bom nguyên-tử liệng xuống đất cũng có thể giết cả sanh-mạng con người. Duy cóthằng điên kia mới làm nổ trái bom nguyên-tử nơi mặt địa-cầu nầy để tiêu-diệt cả nhơn-loại mà thôi.
Phải trọn lành, trọn lành đặng bảo-vệ sanh-mạng của vạn-linh. Nhứt là sanh-mạng của nhơn-loại. Nhưng tinh-thần của nhơn-loại đă đạt đến địa-điểm của đạo-giáo, nên Chí-Tôn giao mạng sống và mạng chết nơi tay của họ, họ có quyền sanh hay sát, cũng do họ. Đức Chí-Tôn đă giao trong tay họ quyền đặc-biệt ấy. Họ phải khôn-ngoan, hiển-hách chí linh cũng như chí-linh kia họ mới bảo-vệ sanh-mạng của họ đặng.
Nếu họ c̣n mờ ám không biết vi chủ cả sanh-mạng ḿnh th́ cơ-quan tự diệt họ trong năm đầu ngón tay của họ. Hỏi vậy bí-mật thiêng-liêng kia đă để cho họ đạt đến Tiên, Phật vị, h́nh ảnh tối thượng tối cao kia phải chiếu ảnh ra chiếu tướng của nó đă đạt đặng. Trong vạn-quốc nắm được báu vô giá là nguyên tử, thay v́ để cho nó được trường-sanh bất tử, mà trái ngược lộn lại là món tận diệt với nhau.
Bí-pháp tiên-gia nắm trong tay, mà mặt luật vô đối kia họ thi-hành không đúng, tâm đức của họ không lập Phật vị cho họ, th́ cả vạn pháp cả tinh-thần trí-năo vô biên của họ sẽ biến làm một ngọn gươm bén đặng tiêu-diệt lại họ mà chớ. Họ đă đặng h́nh Chí-Tôn để cho họ đạt đặng vạn-pháp tiên-gia hiện tướng ra mặt thế nầy. Nhơn-loại đă nắm vạn-pháp tiên-gia, làm chủ sanh tử của ḿnh. Nếu họ không thể đạt Phật vị của họ th́ họ sẽ tự diệt lại họ mà chớ.
Bần-Đạo tưởng Chí-Tôn đến cứu thế, dám chắc chưa đi đến nước đó. Phải có một giải pháp. Ngài đến hiệp cả giải-pháp mà chúng ta tạo chưa nên h́nh.
Giải-pháp cứu thế là giải-pháp của đạo mà có. Chúng ta có thể tạo ra giải-pháp đặng cứu thế. Nếu đặng hay chăng là do nơi tâm đức cuả toàn con cái của Ngài trong cửa đạo nầy đó vậy.


& & &

Đă có lính Thánh Vệ đến rồi đổi Thánh Vệ cho Quân Đội tác chiến là lịnh của Bần Đạo đă ra.
13-11 C. Dần (1950)
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )
Lúc 8 giờ sáng ngày 23-10- Canh-Dần (1950)

 


LỄ MĂN KHÓA HẠ SĨ-QUAN
(KHÓA THƯỢNG TÔN KỲ NHỨT)

Trong giờ phút nầy không thể tŕ hoản được v́ dân-tộc đang mong đợi nơi anh em để đưa họ tới mục-đích tối-cao là tranh-thủ độc-lập và thống-nhất thật-sự.
Binh-Sĩ Cao-Đài sẽ là hơi thở của họ, binh-sĩ Cao-Đài sẽ là nguồn sống của họ, sự đoàn-kết, sự thống-nhứt dân-tộc họ đă được thấy thật-hiện ở người binh-sĩ Cao-Đài, th́ không c̣n lư-do ǵ mà các con không cứu vớt họ, để thực-hành các mục-đích thiêng-liêng của ta là bảo-sanh nhơn-nghĩa, sự độc-lập không ai có quyền nắm giữ. Trước kia có sự chia rẽ, sự lấn áp là v́ dân-tộc bị trị hơn tám mươi năm, tinh-thần yếu kém, nhưng nay đă nhận rơ đường đi, lối bước, các con có quyền nắm giữ lấy cái độc-lập đó và cũng có nó, nếu c̣n kẻ nào dùng cường quyền chiếm-đoạt mặc dầu chúng có súng đồng, tàu lặn, máy bay nhưng một khi chúng ta đă làm cái việc trái với Thiên-Đạo trái với nhơn-tâm th́ các con có phận sự phải tranh-đấu, phải chống lại cái cường quyền ấy dầu cho phải hy-sinh tới giọt máu cuối cùng.
Tổ-Phụ ta đă tranh-đấu trong bốn ngàn năm, Bần-Đạo sẽ nối chí ấy mà tranh-đấu, con đường mà Tổ-Phụ ta đă vạch sẵn, Thầy sẽ dắt dẫn các con noi theo, và Thầy quả-quyết rằng sẽ thắng và nhứt định thắng.

NĂM 1951:


Thủ tướng: Trần Văn Hữu ( 1950-1952).


& & &
Đại-Đồng-Xă, ngày mồng 8 tháng Giêng năm Tân-Măo(dl. 15-02-1951)
LỜI HIỆU TRIỆU CHIẾN-BINH CAO-ĐÀI
Thưa cùng chư Viên-Quan, thưa cùng chư Chức-Sắc Thiên-Phong, chư Tín-Đồ Nam-Nữ, các Chiến-Binh Cao-Đài.
Mỗi phen Bần-Đạo lên giảng đài để kêu gọi tâm-hồn toàn thể quốc-dân Việt-Nam tưởng-niệm đến tương-lai Tổ-Quốc là buộc ḿnh Bần-Đạo nhắc lại sau tám chục năm nô-lệ, ngày nay giải ách đặng độc-lập cùng vạn-quốc. Mỗi phen Bần-Đạo kêu gọi là mỗi phen làm cho Bần-Đạo xốn-xang nhiều chuyện khiến cho Bần-Đạo chẳng minh tả được.
Một người đứng trong trường-hợp như Bần-Đạo đă tượng-trưng tinh-thần cho toàn thể nhơn-loại, có nơi ḿnh một sứ-mạng thiêng-liêng của Đức Chí-Tôn phú-thác, th́ người tượng-trưng tinh-thần ấy, buộc phải kính-nể, tôn sùng cả tinh-thần của người khác, lẽ thường vẫn vậy, luật Thiên-nhiên đă định vậy. Trước mặt Bần-Đạo không có một điều chi nói phân cách với nhau tất cả về mặt tinh-thần cũng như h́nh-thể.
Hành-tàng của đời, từ thượng-cổ tới giờ vẫn có một khuôn-luật, khuôn luật tiến triển của tinh-thần và b́nh-chất, cái khuôn luật ấy nó xúi giục xô đẩy nhơn-loại phải tranh đấu, buổi nào cũng tranh đấu để phương thế bảo trọng sanh-mạng của ḿnh, đặng định-luật bảo tồn chung cho đồng-loại của ḿnh. Luật tiến-triển buộc con người phải tranh-đấu, nhưng có một điều là trong phép tranh-đấu ấy không bao giờ qua khuôn luật nhơn-đạo. Nếu không có nhơn-đạo th́ không c̣n công-lư nơi mặt địa cầu này chút nào cả.
Nhơn-loại phải sống chung với nhau trong khuôn-khổ nhơn-đạo mà thôi, nếu nhơn-đạo bị tiêu diệt, th́ sanh-mạng của loài người nơi mặt địa-cầu nầy phải tiêu-diệt, bởi không c̣n khuôn luật xă-hội nhơn-quần, nếu muốn nhận-thức th́ Bần-Đạo nói thế nầy: Dầu họ muốn biết hay chẳng muốn nh́n hay chối cũng không được, cả thảy quốc-dân Việt-Nam và các nước Liên-bang chúng ta đă nh́n nhận rằng : Quân-đội Cao-Đài đă hy-sinh đặng bảo-tồn nhơn-đạo ấy. Bần-Đạo thử hỏi có hành-tàng cao-thượng nào hơn là hy-sinh ḿnh đặng bảo-vệ sanh-mạng của thiên-hạ chăng ? Có chí hướng cao-cả nào hơn nữa, là bảo-tồn nhơn-đạo đặng bảo-thủ tương lai sanh-mạng cho toàn thể nhơn-loại nơi mặt địa-cầu này chăng ? Chí-hướng ấy Quân-đội Cao-Đài đă có, v́ chính nó đă hy-sinh để trương ngọn cờ Bảo-Sanh Nhơn-Nghĩa Đại-Đồng và đă thực-hiện đặng trước mắt Bần-Đạo không có một lư-tưởng về tinh-thần nào phản-khắc với nhau đặng, v́ tư-tưởng đâu phải do một luật tuồng đời xuất-hiện. Các Ngài đă ngó thấy rằng luôn luôn Bần-Đạo không cố-chấp một điều chi về mặt tư-tưởng th́ người ấy rộng mở hành-tàng, trong hành-tàng nên hư cũng thế, duy có thời gian mơi định cái nên hư, trọng khinh cho nó mà thôi. Bần-Đạo không phê-b́nh các đảng-phái, quốc gia hay đối-phương. Về tư-tưởng, trước mắt Bần-Đạo không phân biệt, và Bần-Đạo nhứt định không phân biệt, duy có phân-biệt một điều là hành-tàng vô nhân đạo mà thôi. V́ lẽ hành-tàng vô nhân-đạo của họ, mà Bần-Đạo phải đứng ra trương cờ Quân-Đội Cao-Đài để bảo-vệ những sinh-mạng vô-cớ, v́ có bổn-phận bảo-vệ sinh-mạng của những kẻ yếu hèn, không phải bảo-vệ sanh-mạng của ḿnh.
Trong thời buổi loạn ly, cả ṇi-giống Việt-Nam bị chúng giết một cách tàn-nhẫn vô nhân-đạo v́ cớ cho nên Bần-Đạo trương cờ nhân-nghĩa xúi giục con cái yêu thương của Bần-Đạo hy-sinh ḿnh để bảo-vệ sinh-mạng thiên-hạ, hành-tàng cao-thượng đó dầu thiên-hạ có chối cũng không thể chối đặng, trọn lành của chúng ta, nếu chúng ta vẽ được chúng ta sẽ cứu thế.
Ngài thấy tinh-thần trọn lành ấy coi có tồn-tại hiện hữu mà định thế giải nguy, giải-quyết đặng bảo-tồn sanh-mạng của vạn-linh, nhứt là nhân loại.
Chúng ta đồ đặng chăng ? Theo tầm khuôn-khổ đạo-giáo của Đức Chí-Tôn mà lập thành th́ đặng cái sở-vọng của chúng ta, điều làm đặng duy chúng ta cần-cù mài-miệt cố gắng th́ sẽ làm đặng.
Hại thay ! nếu không trọn lành ấy, Đức Chí-Tôn để quyền nơi tay của nhơn-loại. Trong thời-kỳ nguyên-tử nầy, nếu có con người điên kia cầm trái bom nguyên-tử liệng xuống đất cũng có thể giết cả sanh-mạng con người. Duy cóthằng điên kia mới làm nổ trái bom nguyên-tử nơi mặt địa-cầu nầy để tiêu-diệt cả nhơn-loại mà thôi.
Phải trọn lành, trọn lành đặng bảo-vệ sanh-mạng của vạn-linh. Nhứt là sanh-mạng của nhơn-loại. Nhưng tinh-thần của nhơn-loại đă đạt đến địa-điểm của đạo-giáo, nên Chí-Tôn giao mạng sống và mạng chết nơi tay của họ, họ có quyền sanh hay sát, cũng do họ. Đức Chí-Tôn đă giao trong tay họ quyền đặc-biệt ấy. Họ phải khôn-ngoan, hiển-hách chí linh cũng như chí-linh kia họ mới bảo-vệ sanh-mạng của họ đặng.
Nếu họ c̣n mờ ám không biết vi chủ cả sanh-mạng ḿnh th́ cơ-quan tự diệt họ trong năm đầu ngón tay của họ. Hỏi vậy bí-mật thiêng-liêng kia đă để cho họ đạt đến Tiên, Phật vị, h́nh ảnh tối thượng tối cao kia phải chiếu ảnh ra chiếu tướng của nó đă đạt đặng. Trong vạn-quốc nắm được báu vô giá là nguyên tử, thay v́ để cho nó được trường-sanh bất tử, mà trái ngược lộn lại là món tận diệt với nhau.
Bí-pháp tiên-gia nắm trong tay, mà mặt luật vô đối kia họ thi-hành không đúng, tâm đức của họ không lập Phật vị cho họ, th́ cả vạn pháp cả tinh-thần trí-năo vô biên của họ sẽ biến làm một ngọn gươm bén đặng tiêu-diệt lại họ mà chớ. Họ đă đặng h́nh Chí-Tôn để cho họ đạt đặng vạn-pháp tiên-gia hiện tướng ra mặt thế nầy. Nhơn-loại đă nắm vạn-pháp tiên-gia, làm chủ sanh tử của ḿnh. Nếu họ không thể đạt Phật vị của họ th́ họ sẽ tự diệt lại họ mà chớ.
Bần-Đạo tưởng Chí-Tôn đến cứu thế, dám chắc chưa đi đến nước đó. Phải có một giải pháp. Ngài đến hiệp cả giải-pháp mà chúng ta tạo chưa nên h́nh.
Giải-pháp cứu thế là giải-pháp của đạo mà có. Chúng ta có thể tạo ra giải-pháp đặng cứu thế. Nếu đặng hay chăng là do nơi tâm đức cuả toàn con cái của Ngài trong cửa đạo nầy đó vậy.


& & &



Tổng Hành Dinh, ngày 15-01 năm Tân Măo (dl. 20-02-1951):
LỜI CĂN DẶN CÁC CƠ QUAN CHÁNH TRỊ ĐẠO, VÀ QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI TRƯỚC KHI ĐỨC HỘ PHÁP NHẬP TỊNH.
(Lời khai mạc của ĐỨC HỘ PHÁP chủ tọa).
Trước khi mở hội Bần Đạo xin cho cả thảy biết, v́ cớ làm sao ngày hôm nay có cuộc hội nghị nầy. Trong 3 tháng Bần Đạo nhập tịnh, với thời cuộc đương nhiên bây giờ chúng ta nên dè dặt cho lắm, Bần Đạo biết không thể ǵ chúng ta biết trước được. Hiện nền Chính trị Đạo ngày giờ nầy nó đă cấp tiến, có sự thật đó vậy.
Sự biến chuyển của Quốc Gia Việt Nam, giờ phút nầy chưa có đến mức quyết định của nó hẳn ḥi, nên nó c̣n biến thiên không thể ǵ nói cho được. Trong thời buổi 3 tháng Bần Đạo nhập tịnh vào Trí Huệ Cung, cả tinh thần hồn phách của Bần Đạo tương liên với Đức Chí Tôn mà thôi, ngoài ra không c̣n biết điều chi nữa hết, điều đó là trọng yếu nên Bần Đạo định cho các cơ quan Chánh trị Đạo, mỗi cơ quan đều có chủ quyền sở hữu của ḿnh giữ ǵn đừng để mất.
Một điều Bần Đạo xin giải nghĩa, trong thời buổi Bần Đạo vắng mặt, Bần Đạo xin một điều là bỏ hết trích điểm với nhau, ai cũng vậy, mặt thế gian nầy không ai trọn vẹn được, chúng ta đă thấy, chính Đại Từ Phụ là ĐỨC CHÍ TÔN kia mà cũng chưa vừa ḷng ai hết, chính Ông cầm quyền Càn khôn vũ trụ vững chắc, mà nội cái mưa nắng cũng chưa vừa ḷng thiên hạ, cho nên ḿnh cũng không nên trích điểm ai, nên giúp đỡ lẫn nhau một cách mật thiết là hay, đừng ngồi trích điểm th́ rất dỡ, giúp lẫn nhau th́ khó, muốn trích điểm th́ rất dễ, đứa con nít trích điểm cũng được nữa, ở thế gian nầy không có ai trọn lành hết, duy có Cha cả chúng ta là ĐẠI TỪ PHỤ kia mà thôi.
Cả hành tàng trong thời buổi nầy khó khăn lắm, chúng ta phải cố gắng hết sức làm được mức nào hay mức nấy. Nền Đạo nầy đến thất ức niên, chớ chẳng phải thời buổi ǵ mà cấp tiến. Luật cấp tiến Bần Đạo đă có thuyết minh, luật cấp tiến thiên nhiên Trời đă định, nếu không cấp tiến th́ nhơn loại sẽ chán nản ngă ḷng không tấn triển được ǵ hết, nhờ luật cấp tiến đó mà chúng ta định phận chúng ta đó vậy, có nhiều khi gặp trở lực chúng ta phải biết nhẫn nại đợi cho đến cái mức hay của nó, tới thời thế chúng ta cấp tiến mới được, có nhiều khi dục tốc bất đạt, v́ giục thúc cấp tiến quá đă không có lợi mà có hại như chúng ta đă thấy Nguyễn Ái Quốc tức nhiên Hồ Chí Minh tánh nong nảy, cấp tiến quá không quan xét kỹ nên thất bại, nếu lấy lư mà nói đă muốn làm cách mạng, muốn thực hiện Cộng sản mà cách mạng làm chưa rồi, một gánh c̣n chưa nổi mà muốn mang trên vai hai gánh biểu làm sao không đổ, mà nếu đổ th́ đổ hết, sự thật vậy, cấp tốc nó có hại lắm.
Bần Đạo vắng mặt trong 3 tháng vào Tịnh Thất, Bần Đạo đă định rồi sẽ ủy quyền trọn vẹn cho các cơ quan cầm quyền nhiếp chánh của Đạo trong khi Bần Đạo vắng mặt. Bần Đạo xin một điều là đừng có trích điểm với nhau, phải giúp đỡ lẫn nhau mà thôi, bỏ trích điểm, liệu phương thế hay giúp đỡ lẫn nhau mà thôi, nếu một cơ quan làm không được th́ hai cơ quan, hai cơ quan làm không được th́ ba hay bốn cơ quan hiệp lại sẽ làm được, đừng trích điểm, trích điểm dở, nếu trích điểm là vạch lưng ḿnh ra cho người ta coi thẹo mà thôi, Bần Đạo xin điều đó nhứt hơn hết, nếu toàn thể chấp thuận lời xin của Bần Đạo, đưa tay lên cho Bần Đạo làm tin.
& & &


Tổng Hành Dinh, ngày 18-04 năm Tân Măo (1951).
CÔNG NGHIỆP CỦA QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI. TRÁCH VỤ THIÊNG LIÊNG.
Bần Đạo lấy làm hân hạnh hưởng cái nghĩa, cái hiếu của toàn thể mấy anh em v́ Đạo, v́ chủng tộc nước nhà mà mấy em đă hy sinh lập một danh thể cao trọng dường ấy. Nếu chúng ta là một thường nhân có thể hănh diện nói rằng: Cái tương lai của nước Việt Nam hay là t́nh trạng đương nhiên về danh giá buổi nầy của nước Việt Nam là do bàn tay của toàn thể Quân đội Cao Đài đào tạo, điều đó chẳng sai chút nào hết, công cuộc đă xây dựng nên tướng diện ngày nay đầu tiên hết là Quân đội Cao Đài.
Có thể nói rằng: Công nghiệp của Quân đội Cao Đài trước sau đều tương liên với nhau một cách mật thiết rơ rệt, điều nầy chẳng cần phải khen hay để lời phủ huấn. Các cấp chỉ huy Sĩ quan quân đội đều lập được đại công về cái trách vụ hơn hết, chỉ nghĩa là toàn thể Quân đội Cao Đài biết cái trách vụ cao thượng của ḿnh, cái trách vụ thiêng liêng đặng nâng cao cây cờ Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng cho nó có nhân nghĩa thiệt tướng cho cả thảy người trong nước, ngoại bang nghe được cũng phải trầm trồ khen ngợi.
Vả chăng, nơi mặt thế gian nầy có hai mặt Luật, một là năng lực vô quyền, hai là năng lực quốc pháp.
Bần Đạo giải cái tồn tại của xă hội nhơn quần nơi mặt địa cầu nầy, dầu muốn dầu không cũng phải tranh đấu, v́ mặt luật tranh đấu của xă hội nhơn quần buộc phải có một lá cờ vơ lực đặng định quyền của ḿnh, hay là về năng luật tinh thần đạo đức, nhưng về năng lực tinh thần đạo đức Bần Đạo không cần ǵ minh tả mà cả thảy cũng đều biết.
Cả thảy hai điều đă nói trên đây, không phải các Quốc gia nơi mặt địa cầu nầy có hạnh phúc hưởng được cả hai bao giờ. Nếu được điều nầy th́ mất điều kia, chỉ được một trong hai điều đó mà thôi, nhưng Quốc gia Việt Nam may thay được ân riêng của Đức Chí Tôn cho trọn vẹn cả hai năng lực ấy. Một là về h́nh thể, hai là về tinh thần đạo đức; h́nh thể là Quân Đội Cao Đài, tượng trưng tinh thần đạo đức là Hội Thánh, tức nhiên là Thánh Thể Đức Chí Tôn trong cửa Đạo Cao Đài.
Hai điều đó, chúng ta phải cố ǵn giữ làm thể nào cho đi đôi với nhau, ăn một nhịp mới có thể định vận mạng tương lai cho nước Việt Nam được bằng để sơ xuất, mất đi rồi th́ rất có hại, về điều đó Bần Đạo coi chừng hết sức v́ từ trước đến giờ nó vẫn mâu thuẩn làm cho điều ḥa không phải dễ. Cốt yếu Bần Đạo làm cho điều ḥa là nâng đỡ về tinh thần đạo đức cường liệt hơn. Bần Đạo nói cho rơ cái năng lực và vơ lực chỉ nghĩa áp lực về quân khí, nó không thể định vận mạng tương lai bền bĩ được. Nếu nó có đủ quyền năng định được th́ xă hội nhơn quần không có tương tàn tương sát với nhau như ngày nay vậy.
Muốn định vận mạng tương lai cho nước Việt Nam, cho nhơn loại, phải có một tinh thần đạo đức cao trọng chớ không phải thâu phục thiên hạ nơi mặt địa cầu nầy bằng vơ lực được.
Bần Đạo nói: Ngày giờ kia Quốc Gia Việt Nam sẽ thâu phục thiên hạ với một tinh thần đạo đức. Ấy vậy, cái tu chỉnh về tinh thần đạo đức mà một điều tối yếu tối trọng hơn hết. V́ cớ cho nên Bần Đạo chịu 3 tháng nơi Trí Huệ Cung, tuy không thấy ǵ hết, nhưng thật là ảnh hưởng mạnh mẽ lắm, rồi đây bên Quân Đội sẽ thấy điều đó.
Nhưng hôm qua đây khi Bần Đạo nghĩ ḿnh là Giáo Chủ Cao Đài sao không đi thăm viếng ai hết, như Đại tướng Cao Ủy Pháp đến, ai ai cũng đi thăm, đến các vị Giáo Chủ, các nền Tôn giáo cũng thế, riêng về Giáo Chủ không đi rước thăm ai hết làm cho họ để dấu hỏi. Có phải chăng người đó tự kiêu tự đắc, tự trọng hay là người đó vô chốn tịch mịch đặng đ̣i cái ǵ? Cho cái ǵ? Mà cốt yếu của Bần Đạo là vô chốn tịch mịch đặng đợi chờ may ra được ân riêng của Đức Chí Tôn ban cho được ngó thấy, th́ Bần Đạo c̣n ngồi ở Trí Hụê Cung nữa chớ chưa có ra đâu, cả thảy nên biết hôm qua Bần Đạo hạ ḿnh đến thăm Tham Biện, thăm Mission. Có người nói Ông Già đó sao hạ ḿnh một cách như thế, nhưng cao thượng lắm đó, các con rồi đây để tâm suy gẫm sẽ thấy ngộ nghĩnh lắm.
Cái tương lai năng lực của ḿnh là tranh đấu, Bần Đạo trông mong và sở vọng tín nhiệm trong tay Quân Đội Cao Đài. Vậy h́nh thể và tinh thần đôi bên tương liên với nhau, yêu ái với nhau, biết giữ mặt luật công b́nh của Đức Chí Tôn đă để hai cái đó mà thực hiện đúng vậy th́ không có quyền hành hay huyền diệu nào dời cho nổi với năng lực của Cao Đài.
Ấy vậy nên hư, đặng thất là do trong tay toàn thể chiến binh Quân Đội Cao Đài.


& & &
Đại-Đồng-Xă, ngày 02/5 năm Tân-Măo (1951)
LỄ KỶ-NIỆM NGÀY HƯNG-QUỐC
Thưa cùng Chức-Sắc Thiên-Phong, Hội-Thánh nam nữ và chủ-quyền các cơ-quan Chánh-trị-Đạo. Lời nói hôm nay nhứt là để thấu tai toàn-thể quốc-dân Việt-Nam, Bần-Đạo chỉ cái kết-liễu mỹ-măn vận-mạng quốc-gia Việt-Nam ngày nay là do ngọn cờ nhơn-nghĩa Quân-Đội Cao-Đài đó vậy.
Bần-Đạo phải giải-quyết rơ-rệt nghĩa-lư cuộc lễ và Bần-Đạo coi ngày lễ Hưng-Quốc Khánh-Niệm này, là một ngày trọng hệ trong cửa Đạo Cao-Đài, tức là cửa Thiêng-Liêng Hằng-Sống, mà Đức Chí-Tôn đă để nơi mặt địa-cầu nầy, nó không phải v́ một xă-hội nhơn-quần, không phải v́ một chủng-tộc, chính nó là cơ-quan tạo hạnh-phúc cho toàn-thể nhơn-loại nơi mặt địa-cầu này.
Một kiếp sống Bần-Đạo rất may duyên được Đại-Từ-Phụ, tức nhiên Đức Chí-Tôn đă chọn giao cái trách-nhiệm Thiêng-Liêng là gầy-dựng sao cho đặng hạnh-phúc cho toàn-thể con cái của Ngài, tức nhiên toàn thể nhơn-loại. Càng suy-gẫm càng t́m-ṭi thấy không phải v́ mê-tín mà biết cái tư-tưởng hành-tàng cao-thượng về đời ấy. Bần-Đạo nói rằng : nếu không phải Đấng Tạo-hóa của vạn-linh chủ-trương th́ không có một trí-óc phàm nào chủ-trương cho được. Bần-Đạo tự nghĩ nếu nói Ngài mà lầm, lựa chọn một người thiếu đạo-đức giao cái trách-nhiệm đem hạnh-phúc cho toàn-thể con cái của Ngài là Ngài lầm, Ngài phải lựa một người dẫy-đầy ḷng yêu-ái vô-tận như Ngài, đặng thực hiện tương-lai mong-mỏi của Ngài. Nhưng đặt nơi nào cho chắc hơn ? Ngài đă lựa-chọn Bần-Đạo, Bần-Đạo lấy làm ngạc-nhiên, và tự hiểu rằng Ngài không có lầm.
Ngài đă giao cho một trách-nhiệm tạo-dựng hạnh-phúc cho người nào biết yêu-ái nhơn-loại hơn hết, cái lựa-chọn của Ngài để lại nơi tâm trí của Bần-Đạo một bài học là lựa chọn không lầm. Bần-Đạo cũng phải lựa chọn người nào như Ngài đă lựa chọn Bần-Đạo vậy. Lựa chọn những tay nào có thể tạo dựng hạnh-phúc cho nhơn-loại, trước nhứt phải thí-nghiệm với Dân-Tộc Việt-Nam là bạn chi thiết của Bần-Đạo, là máu-mủ của Bần-Đạo là đồng-bào của Bần-Đạo, thí-nghiệm trước với một sắc dân ấy rồi mới có thể thí-nghiệm toàn thể nhơn-loại nơi mặt địa-cầu này tức nhiên toàn thể các xă-hội nhơn-quần.
Bần-Đạo là người đơn-giản thật-thà lắm, không biết xảo-mị, không biết một triết-lư ǵ qua mức tưởng của ṇi-giống Bần-Đạo. Bần-Đạo phải kiếm một lư-lẽ ǵ đơn-giản. Bần-Đạo hiểu rằng : Cái hạnh-phúc không ai cho đặng, không ai cướp đặng, không có tay nào đào-tạo cho vừa sức ḿnh muốn đặng. Hạnh-phúc đă có sẵn cho chúng ta, cũng như thân-thể chúng ta vậy, nó phải phù-hạp với tâm-t́nh thân-thể của chúng ta, dầu cho ai có đủ thừa hạnh-phúc ấy mà cho chúng ta, cũng không phù-hạp với chúng ta được. Không phù-hạp th́ không có hạnh-phúc ǵ hết.
Vậy cơ-quan đào-tạo hạnh-phúc là một cơ-thể liên-quan trọng-yếu với ta, mỗi người sanh ra phải đặng tự do không bị ai cướp quyền hay lệ-thuộc cho ai mới có đủ quyền-năng tạo dựng hạnh-phúc của ḿnh, nếu chúng ta mất tự-do, mất độc-lập, mất tự-chủ th́ không phương thế ǵ tạo hạnh-phúc ḿnh được. Bởi vậy cho nên muốn đào tạo hạnh-phúc ấy, Bần-Đạo phải tiêu-diệt các trở lực làm cho chúng ta không thiệt-hiện được. V́ mỗi cá-nhân đều ở trong ṿng thúc-phược th́ không thể ǵ tạo hạnh-phúc cho ḿnh được.
Bần-Đạo đơn-giản thật-thà lắm, Bần-Đạo lấy caí tỉ-thí nhỏ đặng định tương lai cho toàn xă-hội nhơn-quần, dầu co con cái của chúng ta, chúng ta cũng phải lựa chọn người để gởi-gấm, coi trong thân tộc của ḿnh người nào biết thương-yêu nó, biết bảo-trọng tương-lai của nó, để cho nó nương năng-lực của người ấy tạo thân danh cho được vững-chắc. Điều đó làm cho cha mẹ ai cũng có tinh-thần ấy. Bần-Đạo đây cũng thế, Bần-Đạo lựa người, lựa người đặng gởi đồng-bào của Bần-Đạo, tức nhiên gởi Quốc-Dân Việt-Nam trong tay của người nào biết yêu-ái, đặng đem tạo hạnh-phúc cho họ, có thể chúng ta nói rằng : Muốn t́m người giao cho đặng không phải dễ, hoặc là kẻ có tài mà không đức, kẻ có đức lại không tài. Kẻ có tài chúng ta nh́n thật quả là tài, nhưng tinh-túy tài t́nh kia chúng ta c̣n để dấu mơ-hồ, chúng ta không lựa chọn người đó được. C̣n người có dù bất tài, nhưng không biết chúng ta có thể nói rằng : Họ gây được nhiều cái phải, cái phải ấy chúng ta có đủ chủ quyền chuyên cho được, người ấy đă cùng sống với chúng ta, cũng chia khổ với chúng ta, gieo nơi tâm năo chúng ta nhiều t́nh-cảm, ta có thể chọn lựa được hơn người kia.
Bây giờ nói trắng ra Vương-Quyền của Việt-Nam với Cộng-Sản, thà là Bần-Đạo giao cái tạo dựng hạnh-phúc ṇi-giống cho nhà Vua hơn là Cộng-Sản. Bần-Đạo cũng nhận rằng : họ có lổi với Bần-Đạo nhưng có thể tạo dựng hạnh-phúc được, c̣n hơn người kia không thể tin họ, giao cho họ được, cho nên Bần-Đạo gởi trong tay của nhà Vua. Nếu nhà-vua lỗi với Bần-Đạo, Bần-Đạo có thể trích-điểm được. Có ăn th́ phải có chịu. C̣n kẻ vô-cớ kia tạo hạnh-phúc bằng những lư-thuyết mơ-hồ, nếu không sáng-kiến được để cho ṇi-giống Việt-Nam lệ thuộc lần thứ hai nữa, mà lệ-thuộc trong thế-kỷ nầy dám chắc không ai giải thoat cho đặng đó vậy.
Nhứt định Bần-Đạo không lầm, quả-quyết không lầm lựa tay đào tạo thống nhứt Hoàng-đồ ấy, có thể bảo trọng được Hoàng-Đồ đă có sẵn cầm nơi tay, để cho thiên-hạ chiếm-đoạt, ngày nay đ̣i lại được th́ có thể cầm quyền bảo-thủ tồn-tại được, người ấy là kế chí, kế nghiệp cho nhà Nguyễn tức nhiên kế-nghiệp cho Hoàng-đồ nước Việt-Nam, đặng ví chủ định quyền sở-hữu tạo hạnh-phúc cho nó, quả-quyết được cho nên ngày Hưng-Quốc Khánh-niệm mồng 2 tháng 5 nầy, Bần-Đạo đề-xướng ra trọng hệ hơn hết, đối với các xă-hội nơi mặt địa-cầu này, hạnh-phúc của Quốc-Dân Việt-Nam không ai cho đặng, họ có chủ quyền hạnh-phúc ấy, họ phải đào-tạo cho mà thôi. Hạnh-phúc ấy quyền Thiêng-Liêng cho ai nấy hưởng, hạnh-phúc của ḿnh không ai có quyền nào làm cản trở hay tiêu-diệt nó được.
Nếu Quốc-Dân Việt-Nam có đủ phương-pháp bảo-vệ hạnh-phúc được, th́ có thể làm môi giới bảo-vệ hạnh-phúc tương-lai cho các sắc dân tộc khác được.

( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

  

BÀI 4. QUÂN SỬ BIÊN NIÊN
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN.


+ Ngày 7-6-1951 Tướng Trịnh Minh Thế vào rừng lập chiến khu để chống Pháp với danh nghĩa " MẶT TRẬN LIÊN MINH QUỐC GIA KHÁNG CHIẾN" gọi tắt là CAO ĐÀI LIÊN MINH.
( Theo Bản án Cao Đài do Mặt Trận Tổ Quốc Tỉnh Tây Ninh ban hành năm 1978. T.6. th́: Năm 1950 chúng cho ra đời tổ chức chánh trị phản động: “Việt Nam Phục Quốc Hội” và năm 1951 Phạm Công Tắc cho tên Trịnh Minh Thế và một số Tướng Tá Cao Đài kéo một bộ phận QĐCĐ ra rừng lập “ Mặt Trận Quốc Gia Liên Minh” ‘ gọi là Cao Đài Liên Minh’ với khẩu hiệu giả dối là chống Pháp nhưng thực chất là lấn chiếm vùng giải phóng….)

 
& & &
+ Lời phê của Ngài Khai Pháp.
V/V Vị Quân nhân tùng sự nơi Quân đội có hiến thân vào Phước Thiện thuộc về Châu đạo Mỷ Tho.
Lời phê số 2: 2.111- giao hồi cho Ngài Chưởng Quản Phước Thiện Nam phái .Nhưng vị nầy sẽ được ghi công nghiệp do quyền Chí Tôn định là khi nào trả xong nợ nước rồi trở về cùng Đạo.
Ngày 8-7 –T.Măo
Khai Pháp . ( Ấn Kư).
& & &


Năm nầy Đạo có mở Đại Hội Nhơn Sanh.
& & &


+ Bộ Tư Lệnh QĐCĐ xin cho Quân Đội được dự hội Q. Vạn Linh năm Tân Mảo (1951)
ĐỨC HỘ PHÁP HỒI ĐÁP:
Thiệt một việc yêu cầu làm cho Bần Đạo rất nên khó liệu. Bảo Thế nói lại cho Quân Đội biết rằng: Dầu mănh thân phàm nầy và sự sống thác của nó Bần Đạo c̣n không tiếc với Quân Đội th́ kể chi hành tàng xấu hổ.
Viết một bức thư xin cho họ kiếm hiểu sở năng cùng thủ đoạn tiếng Văn minh của Á Đông và tiếng Văn minh của Âu Châu là nghĩa lư ǵ ?
Quân Đội không có là một phần Công lư sẽ bị tiêu diệt , mà có Quân Đội là một áp bức bất công không chi b́ kịp, nó là Thánh cũng là Phàm. Cái thánh ấy Đời đă lợi dụng để làm mạnh mẽ cái phàm lực của họ.
Phải! Cơ Quan Cửu Trùng Đài là Cơ Quan để d́u Đời nên hai ông chủ của Cửu Trùng Đài dám lập Quân Đội. Mà Hiệp Thiên Đài là Cơ Quan d́u Đạo nên ông chủ của nó sợ sệt ngại ngùng.
Biết đâu ngày nay Bần Đạo mở cửa cho Quân Đội đem quyền hành vào nó không áp bức, nó không vỏ quyền th́ đỡ. Mà cửa ấy lại không cần mở cho Quân đội của Đời xông vào.
Thử hỏi ngày kia nếu Quân Nhân của ta phải trở về cầm đảm đương quyền Đạo trong Thánh Thể của Chí Tôn, v́ chẳng lẽ họ c̣n mang vủ khí nơi ḿnh cho đến ngày tận thế đặng.
Chừng ấy quyền Quân đội mới nhập vào Q. Vạn Linh “ Cầm súng cầm gươm” nơi tay đưa ngay đầu họ đặng buột họ kư một mạng lịnh chịu phục dưới mạng lịnh của quyền Đời th́ họ mới nghĩ sao?
Bần Đạo không cho quyền vạn linh có thủ đoạn v́ lẽ đó.
Quân Đội giờ nầy là một Cơ Quan Chính Trị tạm thời th́ chỉ đặng làm một Cơ Quan Chính Trị Đạo như Cửu Viện của Hội Thánh mà thôi. Chỉ nghĩa là phải có mặt cho Quyền Vạn Linh hạch vấn , chớ không phải là một phần tử của Quyền Vạn Linh.
Vậy Bộ Tư Lệnh , Bộ Tham Mưu , Bộ Chỉ Huy phải có mặt đặng có chịu dưới quyền Vạn Linh vấn nạn.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư)


. Ngày 30-8- Tân Măo (30-9-1951 ). Khai mạc Hội Nhơn Sanh của Quyền Vạn Linh tại Nữ Đầu Sư Đường.


& & &
. Ngày 30-8- Tân Măo (30-9-1951). Khai mạc Hội Nhơn Sanh phước Thiện tại Cửu Viện Phước Thiện.


& & &
Nữ Đầu Sư Đường ngày 30-08 năm Tân Măo (1951).

 KHAI MẠC HỘI NHƠN SANH CỦA QUYỀN VẠN LINH.
Bần Đạo xin toàn cả nam, nữ tịnh tâm để nghe lời thuyết minh khai mạc hội nhơn sanh của Quyền Vạn Linh.
1. Từ kỳ hội trước, là kỳ hội năm Binh Tuất, khi Bần Đạo mới về, sau năm năm vắng mặt, Bần Đạo liền trả quyền Vạn Linh lại cho con cái của Đức Chí Tôn, bởi cớ cho nên Bần Đạo liền ra lịnh phục hồi quyền Vạn Linh.
Trót năm năm qua, sự tiến triển của nền Đạo như thế nào trước mắt toàn cả con cái Chí Tôn đều nghe thấy, Bần Đạo chẳng cần lên tiếng tuyên truyền khoe khoang chi nữa, đây trước mắt toàn thể con cái Đức Chí Tôn đều được thấy sự cố gắng của Hội Thánh và sự vẻ vang của con đường Chánh trị Đạo.
Bây giờ Bần Đạo xin để lời luận về chính trị đạo tổng quát của Đạo hiện thời và trong thời gian năm năm đă qua. Cả thảy đều biết rằng trong thời loạn ly này, nước Việt Nam ta đương vươn ḿnh đứng đây để xung đột cùng Vạn Quốc. Bần Đạo nói đó là do sở định của Đức Chí Tôn mới kết liễu như thế đó.
Trong nước đang đảo lộn loạn ly đau khổ, th́ cũng giống như người đàn bà kia lúc sanh đẻ cũng phải chịu đau đớn khi sanh một đứa con. T́nh thế nước Việt Nam phải chịu ở trong một khuôn luật ấy, đặng định vận mạng tương lai của nó.
Trong đời loạn ly, số phận của Đạo phải chịu nhiều gay trở khó khăn hơn trước. Bần Đạo tưởng nên so sánh với buổi nọ dưới quyền chuyên chế mà Đạo lại được nhiều sự dễ dăi hơn bây giờ. Trong buổi nước nhà đang trở ḿnh biến chuyển đi đến độc lập, thật ra Đạo Cao Đài đang gánh một trách vụ nặng nề không ai tưởng trong lúc cơ đời đảo ngược, Quốc thể chênh nghiêng dân tâm bất nhứt.
Ban sơ, sau buổi đồ lưu Bần Đạo trở về cố quốc, thấy t́nh h́nh của nước nhà đang ở trong một tấn tuồng không thể tưởng tượng được, chủ quyền của nước th́ không có, giặc giă chiến tranh tàn phá, lúc đó nước ta ở trong t́nh trạng chánh thể quốc gia tiêu hủy, hai dân tộc Pháp Việt đang gây hấn chiến tranh, nhân dân thống khổ trong ṿng binh cách, hai lư tưởng chia rẽ thiên hạ là đôi đường chiến đấu đang giành giựt chủ quyền nước nhà vô chủ để mặt cho ai đồ vương tranh bá.
Bần Đạo nhận thấy muốn giải quyết t́nh thế th́ phải dùng tâm Đạo và tinh thần cương quyết mới mong định vận mạng cho nước nhà. Huống chi Đạo Cao Đài là b́nh Tịnh Thủy giục tắt hết ḷng phàm, xa ṿng danh lợi quyền thế, tránh những điều ham chuộng thường t́nh. Bần Đạo nói thật, Bần Đạo rất gớm ghê điều ấy, mà cả con cái Đức Chí Tôn cũng thế .
Muốn giải quyết cho được dung ḥa tất cả th́ không phải một cá nhân đối với một cá nhân, mà lại cả một Quốc Dân nầy đối với một Quốc Dân nọ, muốn ḥa giải một chủng tộc với chủng tộc là việc chẳng phải dễ, hai nước Pháp-Việt phải dung ḥa để chung sống trong hạnh phúc, Bần Đạo nhận thấy cái năng lực ấy nếu không có bàn tay Thiêng Liêng giúp sức không một ai làm được.
Bần Đạo nói cho đúng th́ chỉ có Đạo mới làm đặng và đă thực hiện đường lối ấy mà thôi. Có đủ bằng cớ hiển nhiên, chúng ta có thể hănh diện ở buổi tương lai tốt đẹp và một ngày kia để lại được một trang lịch sử vẻ vang không thẹn với các Tôn Giáo khác đương quyền giáo Đạo.
Nhưng lạ ǵ cái tuồng đời, duy có những kẻ không làm nên ǵ hết th́ không ai trích điểm, v́ có làm ǵ đâu mà có nên, có hư, trắng trợn như vậy thôi th́ có ǵ mà trích điểm, chúng ta có làm ǵ th́ lẽ cố nhiên chúng ta phải gặp việc nên hư, phải quấy, ấy là lẽ thường chúng ta có làm, nên chúng ta bị trích điểm và ta biết cầu cho thiên hạ trích điểm.
Giờ phút nầy Bần Đạo nói về Đạo Cao Đài đối với tương lai vận mạng của nước Việt Nam chúng ta. Đạo Cao Đài đă tṛn phận sự của nó là đeo đuổi theo cái nguồn gốc tinh thần đạo đức. Bần Đạo nói: "Nó là Quốc hồn nước Việt Nam v́ nước Việt Nam vi chủ nó không được, lại là tinh thần và tín ngưỡng của toàn nhơn loại tức là nó phải chịu dưới chủ quyền Quốc tế".
Ấy vậy Thánh Thể của Đức CHÍ TÔN, hay nói là Hội Thánh thay thế h́nh ảnh của Ngài, tỷ như đứng về mặt khách quan khi thấy điều bất chánh bất b́nh của nhơn quần xă hội, nên phải đảm đương đem chơn lư và công b́nh nêu trên mặt thế mà thôi. Đạo làm dùm phận sự tạo thế cho Đời. Mà sự làm ấy rất nên đắc lực hay là nói rơ Đạo đảm nhiệm phận sự của ḿnh với cử chỉ vô thân vô vị.
Đó là nói về chính trị tổng quát của Đạo.
2. C̣n luận về việc đối nội của Đạo.
Hơn năm năm qua, trải nhiều nỗi khó khăn nghèo khổ, toàn thể con cái Đức Chí Tôn phải đảm đương gánh vác nặng nề để tạo nghiệp mà Đức Chí Tôn ban chung cho toàn con cái của Ngài.
Xem qua các cơ quan ba vị Thái Thượng Ngọc Chánh Phối Sư nắm chủ quyền giữ vững nền Chánh Trị Đạo với 9 viện. Trong thời buổi khó khăn loạn lạc, Đạo muốn thực hiện Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng nên mới xuất hiện ra Quân đội. Cái thêm ấy, chúng ta cho vinh diệu chớ không phải là cái nhục, thảng có kẻ nghi kỵ trích điểm hoặc giả một ngày kia thiên hạ nói: Đạo th́ không thể có Quân đội, hay là họ đem ra tố cáo chúng ta giữa Liên Hiệp Quốc đi nữa, th́ chúng ta xin trả lời rằng: chúng ta hy sinh tánh mạng để bảo vệ và d́u dắt nhơn sanh tiến đến con đường Đại Đồng Thế Giới và tinh thần Đạo Đức nhơn nghĩa. Cái phận sự tối trọng ấy chẳng phải dễ làm chúng ta dám cố gắng hy sinh cho thiên hạ, th́ thiên hạ không ai làm đặng v́ không có cơ quan nào đứng ra đương đầu để đảm đương một lời hy sinh dường đó. Thật Bần Đạo chưa hân hạnh ngó thấy vậy. Ngoài ra họ có thể mượn quyền lực để lập danh phận quyền lợi cho họ mà thôi, chớ chưa hề dám hy sinh đảm nhiệm một trách vụ Thiêng Liêng như Quân Đội Cao Đài đă khấn hứa.
Hiện nay Bần Đạo phân đoán chí lư nội t́nh của Đạo nhận thấy một bên là Hội Thánh th́ mấy ông già nua, c̣n một bên Quân đội là trai trẻ có tinh thần giục tấn.
Một bên là h́nh ảnh Thánh Thể Đức Chí Tôn đi trên đường mực thước từ từ nhi tiến, c̣n một đàn th́ chạy theo cho kịp trào lưu biến chuyển, nên chí quyết tiến cho hơn, một đàn th́ mỗi khi đi để chơn đi th́ sợ đạp nhầm đến con kiến. C̣n một đàn th́ nếu thân ḿnh không nhanh chóng lẹ làng th́ một mũi đạn đủ đưa họ làm người thiên cổ.
Hai đàn bất đồng với nhau làm cho Bần Đạo ngồi giữa bực ḿnh làm sao đâu!
Hạng thanh niên th́ xô đẩy quyết đi cho mau nên cho hạng già nua đi như rùa ḅ quá chậm. Thật Bần Đạo kiếm phương thế dung ḥa đôi đàng vừa quá mệt.
Bần Đạo thú thật rằng: nhờ lư do đó mà Đạo Cao Đài tiển triển đến đường nầy cũng đă mau chóng và tốt đẹp lắm rồi.
Một đàng muốn tiến mạnh dầu có níu cũng không chuyển.
Một đàng nếu không ngó đến th́ ngồi bí xị đó không đi.
Hai đàng cặp kè với nhau mà đi dầu chậm cũng phải đi từ từ nhi tiến. Nhờ hai lư thuyết dung ḥa nhau nên giờ này Đạo mới có h́nh ảnh và phương diện này.
3. Về việc đối ngoại từ ngày lập Quân Đội đến nay, các cơ quan Chánh Trị Đạo đối với cơ thể của Đời hổn tạp dường như lănh đạm, v́ cơ Đời c̣n ở trong t́nh trạng biến h́nh, Bần Đạo nghĩ đưa người ra đảm nhiệm cũng vô ích. Chúng ta chờ để coi nó tượng h́nh ra sao cho biết, huống chi làm Đạo là cốt yếu dung ḥa tâm lư cần ǵ phải t́m chánh sách để xen vào sửa cải chủ quyền của người cho mích bụng.
Bần Đạo nói thật giờ này dầu sửa cải cũng vô ích. Trong buổi day trở biến h́nh của nó th́ phải để cho nó nên người, miễn là chúng ta để nó tự do biến tướng mà không ra khỏi cái khuôn khổ của nó mà thôi. Chúng ta giữ sao đừng cho nó ra khỏi cái văn hiến bốn ngàn năm tối cổ của nó. Cần ǵ phải can thiệp vào đó mà làm chi?
Bây giờ Bần Đạo thuyết về tài chánh của Đạo đương buổi loạn ly này.
Trong buổi thống khổ nghèo nàn, tài nguyên của con cái Đức Chí Tôn gởi về để tạo dựng cái nhà hương quả chung của họ. Thoạt nghĩ chúng ta gầy dựng được đây là v́ giỏi tiện tặng lắm mới c̣n, bằng không nuôi ăn cũng chưa đủ; c̣n về Quân đội th́ chúng ta đi làm mướn hy sinh tiện tặng sớt bớt ra để nuôi nấng mấy đứa con côi cút góa bụa, gánh vác học đường đào tạo đám thơ sinh, phải chịu ăn không no, mặc không lành mọi bề thiếu thốn.
Nếu để cho Hội Thánh gánh vác th́ tài sản của Hội Thánh không c̣n tồn tại như bây giờ, tiêu hết mà chớ! Điều ấy quyền Vạn Linh trọn quyền quan sát kiểm điểm tận tường th́ rơ.
Toàn cả con cái Đức Chí Tôn về Ṭa Thánh hiển nhiên đều thấy hết, hỏi sao không thay đổi được, v́ nhận thấy cả thảy đều hy sinh, đều cố gắng nên bây giờ mới nên h́nh, nên tướng, sự nghiệp vĩ đại Thiêng Liêng này do biết bao mồ hôi nước mắt.
Không phải là buổi giàu có mà đem về đây rồi lăng phí bỏ rơi bỏ rớt, Hội Thánh t́m kiếm từ đồng làm nên cho Đạo. Bần Đạo không khoe khoang, hiện nay Châu Thành Thánh Địa đă được mở rộng, con cái Đức Chí Tôn về có đất để dựng nghiệp nhà có phương thế để nuôi vợ con no đủ.
Bây giờ luận về việc tạo dựng cơ quan xă hội giúp tay cho Chánh Phủ.
Trong thời buổi loạn ly nầy, toàn xứ Việt Nam đều sống trong ṿng thống khổ, con cái Đức Chí Tôn có về đây mới nhận thấy không có chỗ nào hạnh phúc hơn là Ṭa Thánh. Nếu Bần Đạo nói không đúng th́ xin trích điểm lại. Nói thật ra, đây chỗ nuôi sống thiên hạ và là chỗ nuôi dưỡng của kẻ thống khổ nghèo nàn.
Chúng ta thấy một gia đ́nh kéo cả bè về Ṭa Thánh là sống được. Ấy là nhờ sự chăm nom nuôi dưỡng của Hội Thánh v́ khi mới về Ṭa Thánh có người không có một cái chén ăn cơm, làm lụng ít lâu rồi cũng sống được.
Hỏi vậy các cơ quan của Chánh Phủ có tạo nghiệp cho họ được vậy chăng Chánh Phủ bị lo lắng điều gay trở khó khăn nên chỉ bố thí một số tiền vậy thôi, chớ nào có th́ giờ rảnh đặng để tâm lo lắng đến sự sống cho thiên hạ.
Về cái thắng lợi của Đạo chỉ có mặt tinh thần hơn cả.
Bần Đạo luận về sự truyền bá chơn lư Đạo:
a. Cả con cái Đức Chí Tôn nên hiểu rằng: triết lư cao thượng của Đạo Cao Đài lấy tính chất nó ở buổi sơ khởi khai thiên lập địa của Đức Chí Tôn sanh hóa vạn loại nơi mặt địa cầu nầy. Trong tạo đoan Đạo Cao Đài chỉ thờ kỉnh có hai quan niệm mà thôi. Trên là thờ Thiên Thượng là Đức Chí Tôn, dưới là thờ Vạn vật, mà tối linh của Vạn vật là nhơn loại ấy là thờ thiên hạ.
Nó không biết trích điểm ai, dầu các Tôn Giáo trích điểm hay đàm thuyết thế nào cũng mặc. Đạo Cao Đài chỉ biết nắm lấy cái căn bản cái nguyên lư của nó mà thôi.
Trong Nho Giáo có nói: "Thiên ngôn vạn ngữ bất quá hồ thiệt", th́ chúng ta chỉ thấy chơn lư chỉ có một, không phải ngôn ngữ diệt tiêu chơn lư đặng.
Đạo Cao Đài nắm chặt cái căn bản của nó, nên không trích điểm ai từ từ nó đi theo con đường chơn chánh của nó. Đạo Cao Đài để cho hàng trí thức họ t́m hiểu mà đến, chớ không dụ dỗ hay là cám dỗ cho người biết nó. Để hết trí năo t́m hiểu, con người nhận thấy trí thức cao siêu và nhận định chơn lư của nó. Tiếng Pháp nói đức tin là sự nhận thức chơn lư (Foi raison née) do nơi đức tin ấy mà định quyết cái tinh thần đạo đức của ḿnh, chớ không phải do nơi sự cám dỗ nhồi sọ, tạo thành mê tín.
Đạo Cao Đài truyền bá là do ngôn ngữ chỉ hơn, chỉ thiệt, v́ cớ nên đối với các Tôn Giáo, Đạo Cao Đài thường bị trích điểm là vậy. Cái đức tin của Đạo Cao Đài không cần cầu chứng nơi ai, nó chỉ cầu chứng với trí thức tinh thần của nó, về việc truyền giáo Đạo Cao Đài đi từ từ bước một, Chức Sắc trong hàng Thánh Thể Đức Chí Tôn cầm quyền mối Đạo là phát ngôn viên của Đức Chí Tôn từ từ tiến bước chớ không cần chi phải giục tấn.
b. Về việc truyền bá ở Ngoại Quốc, Phối Sư Thượng Vinh Thanh đă mở ở Pháp nhiều cơ quan, do theo thời thế đoán ra, thấy được đắc lực tiến triển măi măi.
Trong kỳ Hội nầy có đem ra hai người Pháp để cầu quyền Vạn Linh ân tứ, nhờ Hội Nhơn Sanh định vị.
Đến đây Bần Đạo nói đến việc chỉnh đốn nội dung nền Chánh Trị Đạo trong buổi hỗn tạp này, ta sẽ phân tách ra Đạo và Thế phân biệt, không thể để Thế và Đạo lẫn lộn nhau được, cũng như quyền năng Chí Tôn phân ra tả hữu vậy. Tả là Đời, hữu là Đạo, giữa là Pháp, Đời là Đời, Đạo là Đạo đôi ngă phân minh.
Từ đây toàn thể con cái Đức Chí Tôn sẽ chỉnh đốn lại hai đường ấy, dầu hiện nay c̣n hỗn tạp cũng không hại ǵ.
Bây giờ nói về vấn đề đào tạo Thiên Phong Chức Sắc. Việc nầy không phải quyền của Hội Thánh mà không phải quyền của Chí Tôn, quyền Chí Tôn chỉ giao phó phận sự cho toàn con cái của Ngài.
Chí Tôn đến lập Đạo, Ngài để quyền Vạn Linh là quyền con cái của Ngài mạnh hơn quyền Ngài.
Quyền Chí Tôn là quyền một Ông Cha chỉ để dung ḥa các con cái của Ngài chớ không phải để trị. Có trị chăng là quyền Vạn Linh đó vậy.
Việc đào tạo Chức Sắc là quyền sở hữu của Vạn Linh, nếu Chức Sắc trong Thánh Thể Đức Chí Tôn thiếu th́ Bần Đạo có thể đỗ cho quyền Vạn Linh bất lực.
Bần Đạo đă nói do quyền Vạn Linh th́ việc đào tạo Chức Sắc do quyền Vạn Linh định quyết, chớ Học Đường. Hạnh Đường lập ra trọng yếu là để tạo nhơn tài mà thôi, chỉ có con đường chơn lư của Đạo mới đào tạo tánh đức cho họ. Ngài muốn lập thân danh phải lập Đức, lập Công, lập Ngôn.
- Lập Đức th́ phải nhớ Đạo lư.
- Lập Công th́ phụng sự Nhơn sanh.
- Lập Ngôn th́ phải để hết trí óc t́m hiểu về triết học tinh thần, t́m ṭi mọi lẽ cao sâu để thuyết minh chánh giáo.
Học đường là nơi con người học hỏi để lập Ngôn.
Lập Đức là do đường Đạo lư.
Lập Công là do quyền Vạn Linh định đoạt.
Người biết dùng ba điều trên th́ nên, c̣n không th́ phải chịu mai một và do quyền Vạn Linh biết dùng họ th́ họ mới lập công với Đạo được.
Gần đây Bần Đạo sẽ định phương châm truyền giáo Ngoại Quốc, Bần Đạo sẽ mạo hiểm, cưỡng bách tuyển chọn Chức Sắc xuất đương giáo Đạo.
Bần Đạo cho biết trước trong kỳ xin ân phong này, có người được tuyển chọn xuất dương mà Giáo Đạo. Ấy đừng nói đó là việc t́nh cờ.
Tiếp đây Bần Đạo nói về việc đối với các Tôn Giáo hiện hữu.
Đối với các Tôn giáo Bần Đạo đă nói cho nghe rồi.
Toàn thể con cái Chí Tôn đều được nghe, Bần Đạo đă bao phen len lỏi cầu thân với họ, thế nên bên Quân đội để lời trách cứ Bần Đạo sao lại hạ ḿnh quá lẽ, len lỏi theo họ mà làm ǵ.
Biết đâu sự hạ ḿnh của Bần Đạo sẽ là một dấu hỏi để trong lịch sử sau này. Tại sao Bần Đạo phải ch́u lụy các Tôn Giáo, thiên hạ sẽ t́m hiểu. Bần Đạo thiết nghĩ càng hạ ḿnh chừng nào th́ Đạo Cao Đài càng cao thượng chừng ấy, chớ đừng tưởng là nhục, trái lại cái kết quả tốt đẹp ngày kia toàn thể con cái Chí Tôn sẽ được ngó thấy.
C̣n nói với các đảng phái Bần Đạo thấy, nay họ lập nơi này, mai họ lập nơi khác, bao nhiêu đảng phái đều lập tư riêng để làm chi không biết, trước mắt cái đại nghiệp Đức Chí Tôn ban cho đây rất cao trọng sang cả vô đối mà không kẻ tô điểm.
Thật không hiểu họ lập ra những cái cḥi ṃng để làm ǵ vô ích quá.
Cái phương hướng tương lai của Đạo, trọng, khinh, nên, hư, vinh, nhục, Bần Đạo gởi trọn trong tinh thần đạo đức rồi lại giao cho quyền Vạn Linh sử dụng.
Vậy Bần Đạo xin nhường quyền chủ tọa cho quyền Thượng Chánh Phối Sư, Bần Đạo xin kiếu từ.
NĂM 1952:
Thủ Tướng Trần Văn Hữu ( 1950-1952).
“ Tổng Tư lệnh Quân Đội Cao Đài: Trung Tướng Nguyễn Văn Thành ” .


& & &
Đại Đồng Xă ngày 08/01 Nhâm Th́n (1952).
TRONG DỊP LỄ XUẤT QUÂN Q.Đ.C.Đ. NGỎ LỜI CÙNG CÁC CHIẾN SỸ CAO ĐÀI.

Bần Đạo xin để lời chào cả các Quan Khách đă đến dự cái lễ này làm cho nó càng thêm long trọng. Bần Đạo xin kiếu lỗi cùng các Ngài giờ phút này, Bần Đạo có nhiều điều cần yếu để tỏ cùng các Chiến Sỹ Cao Đài, tức nhiên các phần tử thanh niên của Đạo. Bần Đạo xin để lời kiếu lỗi, và cho phép Bần Đạo nói chuyện cùng các con cái của Bần Đạo tức nhiên cùng các chiến sỹ trong giờ phút nghiêm trọng này.
Các con, Thầy đă thường nói với các con rằng: Không có một hạnh phúc của một ông Cha hay một ông Thầy nào hơn là ngó thấy trước mắt cái nên của các con, các tṛ, cái sợ nên ấy Bần Đạo đă vinh hiển và Bần Đạo để lời cám ơn toàn thể các con đó vậy. Các con cũng đă biết đạo đức nó không thuộc về một cái gia nghiệp, một cái xă hội nào, dân tộc nào, mà nó là của cải chung của toàn thể nhơn loại. Đạo Cao Đài của các con nó cũng thế, nó đă lấy cả tính thần đạo đức từ ngày có nhơn loại đến giờ, đặng nó làm thành một cái tinh túy, cốt yếu để dung ḥa tâm lư của nhơn loại.
Tại sao có cái chung họp đương nhiên bây giờ? Các con cũng đă ngó thấy, v́ một điều không có đồng chánh kiến mà nhơn loại đă phân rẽ nhau, thù nghịch lẫn nhau.
Hỏi giờ phút này thiên hạ đă t́m ǵ? Kiếm ǵ? Có một mục đích cao thượng là họ đă thấy rằng: Đại gia đ́nh nhơn loại duy có một và cần yếu là phải làm thế nào cho nhơn loại hiệp lại làm một gia đ́nh, tức nhiên là sự đeo đuổi của toàn thể xă hội nhơn quần giờ phút này, nhứt là của Liên Hiệp Quốc, đại gia đ́nh thế giới họ cố làm một điều này là họ làm cho nhơn loại trên mặt địa cầu, các chủng tộc không phân biệt màu da sắc tóc, không phân biệt ǵ tư tưởng đạo giáo hiệp lại làm một cùng nhau đặng thành một khối đại gia đ́nh nhơn loại mà thôi, v́ cớ cho nên chúng ta đă ngó thấy, họ đă dong ruổi đến một nẽo chánh đáng là vạn quốc hiệp đồng mới có lập ra Hội Quốc Liên đó vậy.
Xă hội của các con là một xă hội của bá tánh của quốc gia. Lời Đức Hoàng Đế Bảo Đại đă nói: Ngài cố đem cái văn minh tối cổ của Tổ Phụ các con làm căn bản đặng có phương thế hiệp các con lại làm đại gia đ́nh của Tổ Quốc các con ở trong ṇi giống Việt Nam, tức nhiên ở trong bá tánh ấy; các con là anh em cốt nhục chung của Ngài đề xướng danh nghĩa ấy, đặng từ từ làm cho ṇi giống Việt Nam sẽ là một phần tử của Đạo, đem nhơn loại đến cái cảnh cốt nhục cùng nhau và làm cho toàn thể nhơn loại đi đến đại đồng thế giới. Duy có phương pháp ấy mới mong cho nhơn loại đặng hưởng hoà b́nh.
Tinh thần không có thống nhứt lại với nhau, không đồng tâm, đồng chí với nhau, không có đồng quyền, đồng bậc với nhau, nên buộc họ tương tranh. Cái cuộc chiến đấu nó đă gieo rắc cho nhơn loại chịu thống khổ th́ mỗi các con cũng đă ngó thấy Thầy v́ chủ hướng của Đức Quốc Trưởng Bảo Đại, Thầy cũng mong các con có thể lấy nó làm môi giới cho toàn thể ṇi giống của các con hiểu biết rằng cái đại gia đ́nh của quốc gia, các con có thể một ngày kia sẽ hiệp với đại gia đ́nh nhơn loại, đặng d́u dẫn họ đến cảnh đại đồng ḥa b́nh thế giới.
Bần Đạo ngó thấy cái sở năng của các con, Bần Đạo đă vinh hiển hạnh phúc thay, cái t́nh tứ của các con đă đối lại cùng đồng bào của các con th́ có thể Bần Đạo nói rằng: Bần Đạo không thất vọng v́ tương lai phận sự cốt yếu nhứt, Bần Đạo hứa hẹn và mong ước để nơi các con thật hiện cho toàn thể nhơn loại đặng ḥa b́nh đó vậy.


& & &
Đền Thánh ngày 09/7 năm Nhâm th́n (1952).
HÀNH PHÉP XÁC CHO ÔNG THỪA SỬ PHẠM NGỌC TRẤN.

Hôm nay là ngày qui liễu của vị Thừa Sử Phạm Ngọc Trấn, Bần Đạo để lời phân ưu cùng Hiệp Thiên Đài và Quân Đội, v́ các người đă mất một người bạn đồng khổ.
Từ khi mở Đạo cái kiếp sanh của Thừa Sử Trấn không biết thú vị mùi Đời là ǵ, trọn hiến thân cho Đạo, hai mươi mấy năm gian lao khổ nhọc, không có một điều chi chúng ta đă chịu, mà Thừa Sử Trấn không chịu. Gánh nặng của Đạo cũng đă chia sớt, gánh nặng của Đời cũng dám hy sinh, v́ nước, v́ nhà, v́ chủng tộc; hiến thân cho Đạo trọn đời đó vậy. Hỏi? Từ thử đến giờ Thừa Sử Trấn có đặng vui hưởng hay chăng? Bần Đạo nói không, không có ǵ hết.
Tuy vẫn biết con người có mặt tại thế gian này th́ phải sống, hễ có sống tức nhiên có chết, bởi không ra ngoài tứ khổ, dù chết thế nào cũng chết; nhỏ cũng chết, lớn cũng chết, luật thiên nhiên ấy không từ bỏ ai. Đă mang mănh thi hài này, dầu chết thế nào cũng là chết.
Duy có một điều may mắn cho Thừa Sử Trấn hơn hết là biết ḿnh đă mang mănh thi hài xác tục sống ở mặt thế gian này, mà không có vui sống; nếu có cái sứ mạng thiêng liêng hiệp công tạo Đạo, th́ Thừa Sử Trấn là người đă chờ Đức Chí Tôn đến, hiệp cùng Đức Chí Tôn để tạo nền chơn giáo của Ngài.
Nay có kẻ đă giết Trấn, thảng như Trấn c̣n oan nghiệt quả căn tiền kiếp, th́ kẻ đă giết Trấn tức nhiên kẻ đó sẽ giải nợ cho Trấn và chịu quả kiếp của Trấn, từ khi có linh hồn tới giờ, bởi nó đến nó trả mà kẻ ấy không cho nó trả, tức nhiên lănh cho nó.
Tội nghiệp thay!... Đi năm non bảy biển, vào sanh ra tử mà không chết, về ở trong nhà máu thịt mà chết, thảm thiết có bao nhiêu đó mà thôi.
Dưới bóng cờ cứu khổ, dưới bóng cờ nhơn nghĩa, hai bóng ấy tưởng đâu gởi mảnh thân phàm, có thể bảo vệ được! Nhưng ngày nay đă ra nông nỗi, chúng ta buồn duy có bao nhiêu đó mà thôi.
Kẻ giết rồi tưởng đâu kiếp sống bền bỉ có hạnh phúc mà hưởng cho tới tận thế, hưởng cho đặng sống nơi mặt địa cầu này hoài, chớ không tưởng có cái chết, nhưng sự thật th́ chết cũng chết. Thử hỏi trong lương tâm của họ vui hưởng được cái ǵ? Nếu kẻ thù địch giết Trấn th́ không nói làm chi. Nếu trong cửa Đạo này, có kẻ phản Đạo, phản Thầy, phản bạn, đưa mũi súng bắn Trấn , họ không nghĩ rằng: "Họ bắn chết Đạo của họ" họ không nghĩ rằng họ đă bắn chết thân danh của họ, duy tiếc có bao nhiêu đó mà thôi. C̣n ngoài ra th́ con cái Đức Chí Tôn nên mừng giùm cho Trấn, ấy là lời của Bần Đạo nói quả quyết như thế.
& & &
Thiếu Tướng Tham Mưu Trưởng Nguyễn Thành Phương đệ tŕnh lên Đức Thượng Tôn Quản Thế xin chấp thuận cho Bộ Tham Mưu làm phận sự nầy. V́ trước kia Đức Ngài có hứa.
Q. Đ. C.Đ. VIỆT NAM PHỤC QUỐC.
Năm thứ VIII. Bảo Sanh–Nhơn Nghĩa–Đại Đồng.
B.T.M.
Tây Ninh số 33.
Thiếu Tướng Tham Mưu Trưởng
Quân Đội Cao Đài.
Kính gởi Ngài Trung Tướng Tổng Tư Lịnh.
Kính Ngài.
Để thống nhất tất cả lực lượng Cao Đài làm hậu thuẫn vững chắc trong cuộc đấu tranh cho chính nghĩa Cao Đài được năng lực. Hiện nay nhận thấy phải có một giải pháp hiệp nhất các Chi phái Cao Đài làm một khối để có thể chống với đối phương hầu đạt cho kỳ được nguyện vọng của toàn đạo cũng như của toàn dân .
Bộ Tham Mưu yêu cầu Ngài để Ngài dâng lên Đức Thượng Tôn Quản Thế cho phép Bộ Tham Mưu được rộng quyền thâu nhận các Chi Phái với mục đích tranh đấu cho hoà b́nh tổ quốc và hạnh phúc cho nhơn loại.
Đây là một cơ hội làm môi giới các Chi Phái được thống nhất về mặt tinh thần đạo giáo cùng trở về Tổ đ́nh Toà Thánh vậy.
Trân trọng xin Ngài chấp thuận.
Tổng Hành Dinh ngày 27-1-1952.
Thiếu Tướng Tham Mưu Trưởng.
Kư tên Nguyễn Thành Phương.
Đệ tŕnh lên Đức Thượng Tôn Quản Thế xin chấp thuận cho Bộ Tham Mưu làm phận sự nầy v́ trước kia Đức Ngài có hứa giao cho Quân Đội làm phân sự nầy.
Kư tên Trung Tướng Nguyễn Văn Thành.
LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP.
Quân Đội Cao Đài Toà Thánh lập thành cốt để Bảo Sanh thực thi Nhơn Nghĩa. Phụng sự cho nhơn loại đi đến Đại Đồng , th́ chánh thuyết của nó là không phân biệt dân tộc cùng tín ngưỡng chi hết.
C̣n các Chi phái của Đạo đă do nơi mạng lịnh của Đức Lư Giáo Tông.
Đạo Nghị định số tám không đặng nhận Chi phái là của Đạo mà là của Bàn Môn tả đạo th́ phận sự Hội Thánh vẫn phải thi hành. Bởi ḷng từ bi của Bần Đạo muốn khoan dung mà luật Hội Thánh không đồng như thế. Nên các đạo hữu tín đồ chi phái Quân Đội có phận sự bảo vệ họ nơi căn cứ quân sự mà thôi.
Cấm không đặng ra vào Thánh địa; nếu chẳng nhập môn, minh thệ lại.
Chức sắc của Chi phái hay là Tín đồ đều không phân biệt trước mặt Hội Thánh nên Pháp Luật Đạo không công nhận.
HỘ PHÁP
Ngọc Chánh Phối Sư.
Kư tên đóng dấu. ( Ấn Kư ).


& & &
ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ.
C.T.Đ. ( Nhị Thập Thất Niên)
Văn Pḥng. Toà Thánh Tây Ninh.
N.C.P.S.
Số:596/NCPS/VP.
Quyền Ngọc Chánh Phối Sư.
Gởi cho Chí Thiện Trần Thanh Mậu. Thượng Giáo Sỉ.

Kính Hiền Hữu.
Chiếu theo tờ phúc số 61 ngày 10-11-1952 của Hiền Hữu yêu cầu xin cho Lễ Sanh Tường và Đài được tồn tại
nơi Bộ Lễ Quân Đội .
Sau khi đệ tŕnh lên Đức Hộ Pháp, Đức Ngài phê như vầy:
Cả chức sắc Hội Thánh cũng phải rút ra khỏi Quân Đội hết kỳ một tháng th́ họ phải về, bằng chẳng họ đặng phép từ chức đặng trở về Quân Đội.
Tường và Đài cũng phải rút về.
Số bạc 20.000$ ǵ phải nói cho Bần Đạo hiểu. Ai đă thâu số tiền đó? và đem vào ngân quỷ nào?
Theo Bần Đạo đă biết th́ trong Quân Đội c̣n thiệt số tín đồ của Đạo rất ít, c̣n bao nhiêu là những người ngoại đạo nha trảo của mấy Đại Sỉ Quan trong Quân đội nên họ mới đang tâm hiếp Đạo khi rẽ Hội Thánh.
Từ đây Bần Đạo từ khước không làm THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ cho Quân đội.
Th́ ra Quân đội là Quân đội c̣n Đạo là Đạo; chẳng c̣n cầu phong thánh đặng nửa.
V́ Quân đội không thật hành theo BẢO SANH – NHƠN NGHĨA – ĐẠI ĐỒNG. Và chỉ lợi dụng Đạo đặng lập công danh quyền lợi của họ mà thôi.
Nếu có tên quân nhân nào tử chiến hay là bị bệnh phải minh tra rỏ ràng là người Đạo hay là con của Đạo chỉ đặng hưởng phước cầu siêu mà thôi.
C̣n sanh tử chôn cất các điều do trọn quyền Quân Đội định liệu lấy.
Vậy Hiền Hữu xem lời phê của Đức Hộ Pháp để tuân hành.
Ngày 26-9-N.Th́n.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ.
( Nhị Thập Thất niên)
V.p Toà thánh Tây Ninh.
HỘ PHÁP ĐƯỜNG.
Số:13/VPHP.
HỘ PHÁP.
CHƯỞNG QUẢN NHỊ HỬU H̀NH ĐÀI.
HIỆP THIÊN VÀ CỬU TRÙNG.
Gởi cho toàn cả Bộ Tư Lịnh, Bộ Tham Mưu và các cấp chỉ huy Quân đội.

Bần Đạo gởi theo bức thơ nầy cả các giấy tờ sao lục một hồ sơ định khuôn khổ và quyền hạn của Quân đội kể từ ngày tái lập nó .
Cả thảy đều chỉ rơ sự lộng quyền và không tùng luật pháp của Quân Đội.
Từ tổ chức phe đảng giết người lập quyền cá nhân của ḿnh đă đem lần Quân Đội đến chỗ nội phản và tương tàn tương sát lẫn nhau.
Những kẻ vô đạo đă lẩn lộn vào trong và nương quyền hành của nhiều bậc cao cấp để làm tay sai thích khách đă nắm quyền cán bộ và trở lại mưu hại sanh mạng, dày xéo đoạ đày họ mạc và mưu ly tán toàn cả con cái trung thành là con cái đạo ḍng của Chí tôn.
Bởi v́ thế mà Bần Đạo buộc ḿnh phải từ bỏ phận sự THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ mà Bần Đạo đă hạ ḿnh giúp đở Quân Đội . Từ đây Quân Đội không c̣n là Quân Đội của Đạo nữa v́ hằng hà sa số điều ác hành của nó.
Muốn cứu văn t́nh thế cho Quân Đội không đi đến chỗ ly tán , diệt vong đặng bảo tồn danh thể của nó và của Đạo và muốn cho Bần Đạo để mắt đến nó nửa th́ Quân Đội phải hội với nhau mà quyết định những điều sau đây:
1/- Là giải tán toàn các cơ thể Quân Đội , từ Bộ Tư lịnh ,Bộ tham Mưu và các cấp chỉ huy rồi hội nghị tổ chức nó lại.
2/- Nạp cả các tay ám sát Thừa Sữ Trấn và các án tiết đă xảy ra từ thử; giao cả hồ sơ cho Toà Pháp Chánh minh tra xữ lại.
3/- Tự thân Quân Đội phải đưa những phần tử vô đạo và tội nhơn của quần chúng về án cướp bóc hăm hiếp đạo từ thử ra khỏi Quân Đội .
4/- Đem cả quân nhân có đủ công trạng mà bị bỏ rơi, các phế binh phải liệu phương cho cầm quyền trở lại.
5/- Giải tán những trẻ thiếu sinh vị thành niên và trả lại cha mẹ chúng nó cho học hành.
6/- Bần Đạo cầm quyền THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ ĐỘC ĐOÁN LẠI ĐẶNG TỔ CHỨC Quân Đội lại cho đến khi hoàn tất rồi tự do Bần Đạo định lại.
Trong mấy điều ấy mà c̣n một điều không làm th́ Bần Đạo sẽ ra lịnh ly khai và giăi tán Quân Đội .
Toà Thánh - Ngày 6-10-N.Th́n.
( 22-11-1952)
HỘ PHÁP ( Ấn Kư).

 


Vụ Trung Uư Tam mang vủ khí vào Nội Ô Toà Thánh bị lính gác cửa số 6 xét bắt hồ sơ số 8 Hl ngày 14-5 1952 của Thánh Vệ Trưởng có lời phê.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Thượng Thống Hoà Viện hiệp cùng chỉ huy Cơ Thánh Vệ cấm nhặc và thi hành Thánh Lịnh của Bần Đạo .
Bắt và thâu vỏ khí bất kỳ ai dầu Sỉ quan hay Quân nhân nào cũng vậy mang vỏ khí vào Thánh Địa.
Tịch thu vỏ khí và giải giao cho Thánh Vệ liền khi bắt đặng.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư )
Lịnh số 354 đề ngày 1-5- Nhuần Nhâm Th́n.


Về h́nh phạt vị Trung Tá Phan Tấn Phát và Trung Uư Hinh qú hương : Phát 15 hương ; Hinh 30 hương tại Đền Thánh.
Có tờ của hai người xin ân xá.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
HỘ PHÁP.
CHƯỞNG QUẢN NHỊ HỮU H̀NH ĐÀI.
HIỆP THIÊN VÀ CỮU TRÙNG.
Gởi cho Phối Sư Vinh Cố Vấn Cơ Thánh Vệ.
Bần Đạo đả thấu hiểu sự thiếu thốn ấy rồi.
Đă tăng số Quân sỉ hay Sỉ quan Pháp Hồi cùng là Liên Minh cùng là Ly khai đào ngũ .
Lại nữa:
Trước kia quân nhân bệnh hoạn gọi là Thương binh cho làm cận vệ quân cho Bần Đạo th́ về Bộ Tham Mưu trả lương buổi trước, c̣n nay th́ lại giao cho Thánh Vệ trả lương ấy.
Họ lại bắt Thánh Vệ phải làm y như Quân đội trả tiền phu cấp cho vợ con Sỉ quan và Lính phát gạo cùng quần áo.
Biểu sao mà không thiếu hụt nợ nần, chỉ v́ Thánh Vệ lănh lương trực tiếp với Pháp và có thêm phụ trội nên mới ra tấn tuồng đó.
Aáy vậy lỗi không phải nơi chức trách của nhà cầm quyền Thánh Vệ ( nhứt là Hinh và Phát ) mà v́ tại nơi nào?
Bần Đạo tha h́nh phạt cho cả hai người và sẽ tư cho Trung Tướng Thành hiểu biết.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Phúc tŕnh số 43/PC ngày 2-5 Nhuần Nhâm Th́n của Luật Sự Pháp Chánh Thủ Dầu Một.
Vâng lịnh Ngài Khai Pháp tỏ t́nh h́nh hiện hữu nơi căn cứ Dầu tiếng. Tộc Đạo Bến Cát (Thủ Dầu Một).
Đạo hữu ở căn cứ nầy về Toà Thánh đến sở cao su làm ăn rất đông đảo v́ chánh sách mua chuộc ḷng dân của chủ hảng nầy rất hay khéo. Ai đến sở nầy làm là được ưu đăi bảo bộc cho không gạo đủ nuôi dưỡng người trong gia đ́nh nữa.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Vụ trốn Quân Đội mà đi nơi khác đă rơ rệt không cần luận đến chi nữa .
Bần Đạo đă bị áp bức đôi đàng:
Một bên là Thế.
Một bên là Thành.
Ở giửa chẳng khác chi chịu trên viên đe mà dưới cái búa.
Lớp tù tội giết chóc; lớp cướp trộm; lớp xâu thuế hỏi cảnh tượng ấy ai chịu nổi không đi.
Lại nữa hảng Cao su Dầu Tiếng (MICHELIN) là của vị De Beaumont là người lănh đạo đại nghiệp giàu có lớn nhứt ở Việt Nam th́ hơn nhứt của dân việt.
Nay tới cảnh tượng nầy th́ thi ân đôi chút đặng trả lại c̣n chính sách dụ dân của họ là hay là khéo hơn điều hành động dốt nát của Quân Đội th́ là thua trí và sẽ thất đạo đă rồi không cần nghị luận, các Cơ Quan Chánh Trị Đạo kiếm mưu chước đặng chửa ngay bệnh của Quân Đội coi thử .
HỘ PHÁP.
( Ấn Kư ).


Đại Tá Kiết Thánh Vệ Trưởng phúc bạch tờ số 169 ngày 4-6-Nhâm Th́n nói về chiến sỉ Pháp Hồi do người Phổ Độ bên Pháp thôi chớ không phải là người t́nh nguyện t́nh nguyện v́ Đạo mà đặng cầu phong vào phẩm Lễ Sanh …..Tại sao họ cũng đặng phong thưởng Lễ Sanh đồng như người Đạo đă hy sinh sang Pháp vậy?
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Bộ Pháp Chánh minh tra coi tại ai; và do nơi đâu mà mấy vị Chiến Sỉ Pháp Hồi mới nhập môn theo Đạo ở Pháp với Đại Tá kiết mà thôi, chớ không phải là người t́nh nguyện v́ Đạo mà đặng cầu thăng vào phẩm Lễ Sanh.
Phẩm ấy vốn là đặc ân ban cho người Đạo t́nh nguyện hy sinh chớ không phải để cho toàn những lính Pháp Hồi.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )
Tờ của Vệ Uư Nguyễn Hùng Trỉ (Thánh Vệ ) được ân tứ vào Lễ Sanh cũng như các chiến sỉ Pháp hồi v́ đă dày công kháng chiến.
LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Phối sư cố vấn truyền ngôn lại Chiến sỉ Pháp Hồi khi đặng lịnh Đức Chưởng Đạo đi dự chiến nước Pháp th́ t́nh nguyện hy sinh cùng Ngài.Nên Ngài hứa trước nếu c̣n sống trở về th́ đặng ân tứ vào phẩm Lễ Sanh; c̣n chết th́ vào Thánh Tử Đạo; Bần Đạo phải tuân lịnh ấy thi hành.
C̣n về các chiến sỉ cách mạng nơi Việt Nam Bần Đạo chưa hề đặng lịnh chi hết nên không quyết định đặng.
Phối Sư nên nói cho Trỉ biết rằng: Không phải v́ nó kháng chiến với Pháp mà Pháp đem Bần Đạo về trả , nên nói rơ cho cả thảy mấy đứa quân sỉ hiểu sự thật điều lầm của chúng.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư)


Tờ số 529.
Của Q. Ngọc Chánh Phối Sư gởi cho Đỗ Ngọc Thành chiến sĩ Pháp hồi.
V/V ông Thành lạc bộ cầu phong khi ở Pháp về.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Q. Ngọc Chánh Phối Sư :
Thành đă không chịu hàng phẩm Chức Sắc và chỉ ở vị tín đồ là quyền sở hửu của người nên dẹp vụ nầy lại đừng nói đến nửa
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

 

 BÀI 5 QUÂN SỬ BIÊN NIÊN.
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN.



Đơn của Monsieur Barthe Jacques Mandatatre De M. Veyssier An toine N= 190 Bd- Paubert Sài g̣n đề ngày 12-6 1952 gởi cho Quan Tỉnh Trưởng Tây Ninh cho hay rằng:
Ruộng của người tại Bàu Đồn từ 1945 đến nay th́ Quân Đội Cao Đài nơi ấy cày cấy và không có trả lúa ruộng nên không tiền đóng thuế.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Q. Ngọc Chánh Phối Sư ra lịnh cho Hoà Viện minh tra coi ai làm ruộng đất ấy.
Nếu quả bổn đạo của ta đă hưỡng huê lợi phần đất nầy và cày ruộng ăn th́ buộc họ phải đóng lúa trả cho chủ hay đóng thuế đất ấy.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư).


Do tờ 40 ngày 15-6 Nhâm Th́n .
Của Bàn Tri Sự Thới Thuận, An Hoá, Mỷ Tho đệ tŕnh t́nh h́nh nơi đó rất sợ sệt Việt Minh chém người Đạo
.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Q. Ngọc Chánh Phối Sư viết thơ hỏi lại toàn đạo nơi An Hoá có phải sợ Việt Minh mà bỏ Chí Tôn và bỏ
Đạo hay chăng?
Nếu Việt Minh có quyền giết ta th́ chỉ giết xác thịt ta.
C̣n ta nên sợ người có quyền giết ta, và c̣n có quyền đoạ linh hồn ta nữa kia mà.
Biểu cứ làm Đạo v́ bổn phận phải giúp đở an ủi những nỗi đau khổ của đời th́ dầu ai giết chết mà v́ lẫn truất thương sanh thi hành Phước Thiện th́ sợ ǵ cái chết ấy.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )
Do tờ phúc tŕnh số 34. Ngày 27-6 1952. Của Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Tỉnh Sóc Trăng: (Tố giác chư vị Khâm Châu Đầu Tộc nơi đó có nhiều cử chỉ bất hoà trong phận sự)
- Hồ sơ .V.V cử Ban Quản Trị của Hành Chánh Đạo nơi Sóc Trăng bất thành xin giao cho Quân Đội đảm nhiệm.
- Khoản bất hoà nơi Thánh Thất Châu Thành giữa Chức Sắc Nam Nữ đương quyền.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư ra lịnh cho Chỉ Huy Trưởng Quân Đội đứng thị chứng và ra lịnh cho Hành Chánh công cử người cùng lập Ban Quản Trị luôn.
Nếu họ làm không xong một phen nữa th́ giao luôn quyền Hành Chánh cho Quân đội nơi căn cứ điều khiển.
Rút Biện và Khâm Châu về Toà Thánh liền, rồi thuyên bổ người khác thay thế. Lên án 2 vị chức sắc ấy “ Vĩnh bất tự dụng” và c̣n ở lại Toà Thánh mà thôi , không thuyên bổ đi đâu nữa hết.
Ra lịnh công cử một Uỷ ban đặng tạo thành thánh Thất.
HỘ PHÁP. ( Ấn Kư)
Tờ số 29/TTL/VP/S ngày 31-7 1952 của Trung Tướng Nguyễn Văn Thành Tổng Tư lệnh Quân Đội Cao Đài dâng lên Đức Hộ Pháp xin Đức Ngài ra lệnh cho Ông Giáo Sư Tuy trách nhiệm cố vấn tinh thần đạo đức cho Quân đội.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư viết thư hỏi lại Tổng Tư lệnh Quân Đội Cao Đài để dùng Giáo Sư Tuy về ngạch nào phận sự ǵ? Chớ để cố vấn tinh thần là không nghĩa lư.
HỘ PHÁP.
(Ấn Kư)


Phúc tŕnh của Tổng Tư Lịnh Quân Đội Cao Đài số 46/SL ngày 31-8 1952.
Về việc Thiếu Tá Bay bắn Đạo Hữu Có.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Thánh Vệ Trưởng cho Quân đội biết.
Dầu thế nào đi nửa bên Quân đội cũng không thể dung cho mấy Sĩ Quan đă ở nơi Thánh Vệ mà cầm súng bắn người đạo trong khi Bần Đạo đă cạn lời cầu khẩn bảo vệ sanh mạng cho họ.
Chính điều ấy Bần Đạo đă nhiều phen căn dặn mật thiết với Thiếu Tá Bay. Bay có 2 tội:
- Một là phụ lời kư thác của Bần đạo .
- Hai là bắn anh em của nó.
Dù rằng Có đă hổn, Bay đủ quyền sửa trị với luật pháp.
Bay chẳng c̣n đáng người Đạo nửa, cũng c̣n nhiều kẻ khác nửa.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư )


& & &


HTĐ. HỘ PHÁP.
Vp CHƯỞNG QUẢN NHỊ HỬU H̀NH ĐÀI.
HIỆP THIÊN VÀ CỬU TRÙNG.
Gởi cho Thượng Giáo Sỉ Chí Thiện Mậu.

Bần Đạo nhứt định giải tán ngạch Giáo Sỉ ở bên Quân Đội đang nâng đở tinh thần đạo đức của chiến sỉ .Bần đạo mục kiến rơ ràng rằng chẳng có sự kết liễu chi tốt đẹp cả.
Đạo bị áp bức Quân Đội đă lạm quyền không c̣n kể chi khuôn viên luật pháp của Đạo. Từ thượng sỉ quan tới hạ sỉ quan cho tới một tên lính bất kỳ ở đâu nơi Thánh Địa hay là các nơi khác.
Bần Đạo bị Quân Đội dùng cường quyền đè nén ép bức. Quân Đội chỉ có quyền với Đạo chớ chưa biết làm quyền với Đời. Vậy rơ ra ngạch Giáo Sỉ đă trở nên vô ích, bất lực.
Bần Đạo nhứt định giải tán kể từ ngày nay sẽ rút về Toà Thánh hết.
Toà Thánh ngày 18-9 N.Th́n
( 5-11-1952)
HỘ PHÁP ( Ấn Kư )
Hựu :Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư lập Thánh Lịnh giải tán ngạch Giáo Sỉ y theo lời quyết định của Bần Đạo.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư).


Tờ đề ngày 27-10-N.Th́n .
Của Đại Tá Dương Quang Đặng xin dâng công nghiệp để cầu thăng cho người cha tên Dương Văn Y 57 tuổi.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Bần Đạo từ ngày trở về cố quốc thường để tâm suy nghĩ đối với Bần Đạo cũng như đối với con cái chí hiếu với Chí Tôn đă chịu biết bao khổ hạnh truân chuyên v́ đạo. Vừa thoát khỏi ách lệ thuộc lại bị cường bức của hoạ độc tài. Nào giết chóc đánh dập tra tấn, thiệt không c̣n giá trị con người mà là con vật. Nếu may c̣n sống sót th́ cái thân già đă mang không biết bao nhiêu là tật bịnh.
Tuy nhiên đă hiểu rằng luật thiên nhiên có một; Sống th́ ở thác th́ về. Song nhớ đến t́nh trạng đau đớn ấy, Bần Đạo nhiều phen không ngăn giọt lệ.
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư lập Thánh Lịnh ân tứ do Q.Chí Tôn tại thế phong Dương Văn Y vào hàng phẩm Lễ Sanh Phái Ngọc hàm phong.
Thánh lịnh nầy đọc trước linh sàng trước khi di linh cửu.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Phúc tŕnh số 329/PT ngày 7-11/52.
Của Thánh Vệ Trưởng dâng lên Đức Hộ Pháp kèm theo tờ của Thiếu Tá Khanh xin nhường chức Lễ Sanh lại cho thân phụ là cựu Chánh Trị Sự Đỗ Văn Cầm 73 tuổi xin được ân phong hàm phong .

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Phê y và cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư lập Thánh Lịnh ân phong cho cụ anh Đỗ Văn Cầm vào hàng phẩm Lễ Sanh Phái Ngọc ( hàm phong) c̣n Thiếu Tá Khanh chỉ c̣n là 1 vị tín đồ mà thôi.
Bần Đạo c̣n để lời khen ḷng hiếu thảo của Khanh đáng ghi vào nơi Đạo sử
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )
Tờ số 218/TTL/VP. Đề ngày 24-11 1952 .
Của Trung Tướng Tổng Tư Lệnh Quân Đội Cao Đài trân trọng giao hồi toà Trí Huệ Cung lại cho Đức Ngài sử
dụng về việc Đạo.
LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Ban Kỳ Lăo Phạm Môn xem và khi Quân Đội giao hồi Trí Huệ Cung th́ Ban Kỳ Lăo thâu nhận lại.
Nơi ấy Bần Đạo sẽ đến mổi tháng 3 kỳ để truyền bí pháp cho những hạng tu chơn.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Tiếp theo công văn số 1304/TTLB ngày 5-12-1952 của Trung Tướng Tổng tư lệnh.

LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư bổ dụng Lễ Sanh Nhuần và ra lịnh sa thải hai tên:
- Trương Lương Thiện .
- Trần Văn Ngọc.
xuống hàng tín đồ.
Lễ Sanh Nhuần về Phục lịnh vào ngày 6-11-Nhâm Th́n.
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư lập thánh lịnh không nh́n nhận công nghiệp của Lể Sanh Ngọc Nhuần Thanh khi hành sự mấy năm nay trong quân đội và cho hậu bổ Lễ Sanh một năm mới trở lại chánh vị.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


NĂM 1953:


Thủ Tướng: Nguyễn Văn Tâm ( 1952-1953).


Lời diễn thuyết của ĐỨC HỘ PHÁP trong dịp Lễ Xuất Quân của Quân Đội Cao Đài ngày 9-1 Quư Tỵ
Thưa cùng Chư Quí Quan, thưa cùng toàn thể các vị Sứ Thần nước ngoài, thưa cùng Ngài Thủ Tướng Chánh Phủ của chúng tôi, thưa cùng Quan Trung Tướng BONDIS và Quí Ngài có mặt nơi đây.
Hôm nay là ngày Lễ Xuất Quân của Quân Đội Cao Đài, Bần Đạo lấy làm cảm kích vô cùng.
Thưa Quí Ngài xin cho phép Bần Đạo để lời căn dặn cả chiến sĩ của Bần Đạo đôi điều trọng hệ hơn hết là về mặt Đạo. Bần Đạo đă nói cho các con Thượng Hạ Sĩ Quan Chiến Sĩ Quân Đội Cao Đài hiểu rơ.
Từ ngày Thầy bị đồ lưu nơi Hải Ngoại, khi trở về cố quốc, Thầy đă đem cho các con một phận sự mới mẻ yếu trọng tưởng cả thảy đều biết là phận sự cứu quốc, cái hy sinh vô tận của các con từ 10 năm nay Thầy không có phần thưởng nào cho xứng đáng, duy có hai cây Đạo Kỳ nầy mà Thầy để cả tâm hồn vào đó và Thầy đă ban cho các con, hễ đến ngày kỷ niệm Lễ Xuất Quân th́ Thầy đây là Ông Cha Thiêng Liêng của mấy con, vậy các con nên tưởng niệm các Thánh Tử Đạo, các chiến sĩ hy sinh v́ Tổ Quốc, việc ấy Thầy không cần miêu tỏa các con cũng đă hiểu biết cái thâm t́nh ấy.
Hôm nay đến giai đoạn định quốc Thầy sẽ ban cho các con một phận sự yếu trọng mới mẻ, phận sự nầy khó khăn nguy hiểm hơn trước kia nhiều nữa.
Muốn cho cả tinh thần của Chiến Sĩ Cao Đài thống họp lại làm một khối, tinh trung cứng rắn mạnh mẽ để cứu văn tương lai của nước, tạo thành hạnh phúc cho chủng tộc của các con, nên Thầy làm một vị Giáo Chủ đây tức là một vị Giáo Sư để Giáo Đạo cho ṇi giống Việt Nam mà thôi, nhưng v́ huyết quản của Thầy đă xuất hiện trong ṇi giống các con, nên phải làm cho xứng phận công dân ấy, th́ Thầy làm phận sự Thiêng Liêng mới đáng giá của nó.
Thầy đă ban cho lá Quân Kỳ có bốn chữ "Tận Trung Báo Quốc" có lẽ miệng đời dị nghị cho rằng bốn chữ đó làm không đúng ǵ hết, chỉ có h́nh thể mà thôi.
Những tiếng dị nghị ấy Thầy nói cho các con nhớ, duy có Bà Mẹ của Nhạc Phi Bàn Cử đề bốn chữ "Tận Trung Báo Quốc" mà Nhạc Phi đă cứu nước Tống khỏi thất quốc.
Người của nước ta duy có hai tướng:
Vơ Tánh
Ngô Tùng Châu.
Hai vị ấy đă hy sinh tánh mạng khôi phục Hoàng Đồ cho Tổ Quốc. Thầy nói quả quyết rằng: Các con coi bốn chữ ấy nó sẽ thay đổi tinh thần ṇi giống dân tộc, nó sẽ giúp các con đắc lực và oai quyền hơn nữa.


& & &


ĐỨC HỘ PHÁP để lời cám ơn Quan Khách và để lời phủ dụ Chiến Sĩ Cao Đài ngày 16-1 Quí Tỵ
Thưa cùng Chư Viên Quan, Chức Sắc Đời và Đạo.
Trước khi Bần Đạo để lời, Bần Đạo xin nghiêng ḿnh cảm tạ cả thảy đồng bào đôi bên niệm t́nh của Quân đội và của Đạo đến dự lễ đông đảo và long trọng làm cho rỡ ràng thêm vẽ Đạo. Bần Đạo xin cúi ḿnh cám ơn toàn thể.
Thưa cùng toàn thể đồng bào,
Bần Đạo xin để lời cùng các Ngài, trước vận mạng đương nhiên của Tổ Quốc, ṇi giống tới một giai đoạn rất nên yếu trọng, nếu không nói nó đă đến giai đoạn khó khăn đặng định vận mạng tương lai của nó. Nhứt là Bần Đạo xin để lời riêng biệt cùng các nhà văn sĩ và các sứ giả. Trên (chín) 9 năm tranh đấu, hôm nay cái phận sự ấy, yếu trọng cho các Ngài hơn hết, bởi nó đến giai đoạn chúng ta phải tranh đấu về trí thức tinh thần, nếu không nói rơ rằng: Ta vẫn tiếp tục đương tranh đấu về tâm lư. Tưởng khi trên chín năm quật cường thâu hồi độc lập cho Tổ quốc giang sơn, các Ngài đă có sẵn trong tay một sử liệu, có thể một ngày kia ng̣i bút quí báu của các Ngài lưu lại cho hậu tấn một kiểu vở một khuôn mẫu y theo tinh thần cố hữu của Tổ phụ để lại.
Cái chí quật cường sau 80 (tám mươi) năm đô hộ khiến cho đồng bào chúng ta muốn giải thoát thâu hồi độc lập và Hoàng Đồ của Tổ Phụ lại. Một giang sơn gấm vóc như thế nên buộc chúng ta phải hy sinh xương máu, từ cổ chí kim vẫn vậy. Luật thiên nhiên dưới thế nầy, chẳng có điều chi mà ta đă xin đặng, ta chỉ phải mua phải chuộc với một giá cho đồng giá trị với vật mà ta muốn thâu hoạch. Nhưng ôi thôi! Vật của toàn quốc dân đồng bào muốn thâu hoạch ấy, vật đó nó quá giá tưởng tượng, cho nên phải trả với một giá rất mắc, là cái giá xương máu trên 9 (chín) năm tranh đấu.
Thưa cùng đồng bào các nhà văn sĩ các vị cầm bút đang d́u dẫn cả tinh thần trí năo của chủng tộc ta buổi hôm nay. Có lẽ khi trong lúc rổi rảnh các Ngài có thể để một dấu hỏi? Cái đường lối của Đạo Cao Đài đă tự xưng là Quốc Đạo, hỏi lấy cả tánh chất của nó, nó đă hiển nhiên trở nên một nền Đại Đạo cho Quốc Tế, mà cái nạn nước của họ như thế nầy th́ phương pháp giải quyết của họ như thế nào mà chớ? Có lẽ trong khi rảnh ấy các Ngài cũng để câu hỏi? Trường hợp đó thử nghĩ cả thảy những kẻ trí thức tinh thần phải đi đường lối nào? Phải dùng giải pháp nào? Nhứt là t́nh trạng của Bần Đạo sau 5 năm đồ lưu trở về nước. Năm 1946 cả cái t́nh trạng của nước nhà, các Ngài cũng hiểu thấu. Bần Đạo xin thú thật buổi nọ Bần Đạo đă bí lối, không ngơ thoát. Một đàng th́ Việt Minh lợi dụng tinh thần ái quốc của toàn thể quốc dân đồng bào, chí hướng có một điều là lập trường cứu quốc. Nhờ cái năng lực mạnh mẽ và quyền năng ấy, họ đă nắm trọn cả số mạng của ṇi giống và tổ quốc trong tay từ Nam chí Bắc. Nếu như cơ cấu tranh đấu của họ quả là một cơ cấu quốc gia chân chính, th́ sự thâu hoạch và thống nhứt hoàng đồ đă làm rồi, đă thành tựu rồi. Hại nỗi họ phải xu hướng theo hai chí hướng của hai khối, nhứt là họ vẫn thấy khối Cộng sản đương mạnh. Lầm lạc của họ là nương nơi khối ấy mà họ định vận mạng tương lai nước nhà chủng tộc là cái lầm nhứt hết. Nếu quả nhiên cái định hướng của họ thật đem lại thắng lợi cho nước nhà, cho chủng tộc th́ Bần Đạo tưởng không nói rơ ra cả thảy đồng bào đều biết, cũng như kẻ tôi đ̣i đổi chủ mà thôi chớ không chi khác. Ngó ngọn cờ độc lập mà cũng lệ thuộc vẫn như xưa, th́ làm thế nào mà tạo hành phúc cho tổ quốc ṇi giống đặng. Hại nỗi, khi về nước, bên nây giành giựt cả quần chúng, th́ bên kia cũng giành giựt cả quần chúng, bên nây Việt Minh bên kia Pháp, khối Quốc Gia ở giữa hai t́nh thế rất nguy hiểm là hai lằn tên mũi đạn.
Thưa cùng cả thảy đồng bào, thử như thế đồng bào mới chỉ con đường nào cho Bần Đạo đi mà chớ. Có một con đường duy nhứt là con đường sẳn có của chúng ta mà Tổ Phụ ta đă để lại. Con đường đă có trên 4.000 năm lập quốc và 4.000 năm văn hiến là con đường duy nhứt Bần Đạo phải đi. Mà con đường ấy, ôi! Không biết bao nhiêu đau đớn. Đă hy sinh cái khối xương máu của Chiến Sĩ Cao Đài, làm thành, làm lũy đă#ng bảo vệ sống c̣n của ṇi giống dưới ngọn cờ Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng. Nếu toàn thể đồng bào hiểu cái thâm ư của nó sẽ ứa lụy cùng Bần Đạo mà chớ.
Có một phen mà Bần Đạo đă tuyên bố "Quân Đội Cao Đài xuất hiện ra đặng làm tấm b́nh phong chịu chết cho giống ṇi khỏi chết, bảo vệ cho giống ṇi c̣n sống, bảo thủ cái Nhơn Nghĩa của Tổ Phụ để lại". Có nhiều khi Bần Đạo cũng lấy làm đau đớn lắm vậy, nhưng nghĩ đến cái sứ mạng Thiêng Liêng cao cả ấy, có chút an ủi mảy may trong tâm năo.
Các con Chiến Sĩ Cao Đài, từ Thượng Hạ Sĩ Quan dĩ chí đến binh sĩ một phen nữa Thầy xô các con ra hy sinh cứu ṇi giống và Tổ Quốc các con, tương lai vận mạng nhứt định thế nào các con vẫn tiếp tục tranh đấu cho kỳ đặng thâu độc lập cho ṇi giống và Tổ Quốc các con.


& & &


ĐỨC HỘ PHÁP Huấn Dụ trong cuộc Lễ Thăng Quyền T.T.L.Q.Đ.C.Đ. cho Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương ngày 1 tháng 11 Quí Tỵ (06-12-1953)
Thưa cùng Chư Chức Sắc Thiên Phong Nam, Nữ Lưỡng Phái. Cùng các Quan Khách, Các đại diện Chánh Phủ Pháp, Nam.
Bần Đạo để lời cám ơn các Ngài đă có mặt hôm nay làm cho cuộc lễ thêm phần long trọng. Bần Đạo xin kiếu lỗi các Ngài cho Bần Đạo tỏ nỗi tâm t́nh của Đạo đối với các Sĩ Quan và Chiến Sĩ Cao Đài.
Các con! Nền văn minh tối cổ của Tổ Phụ các con để lại là Đạo Nho, mà chính ḿnh Thầy là người Đức Chí Tôn tuyển chọn lănh trách nhiệm Thiêng Liêng bảo vệ nền văn minh ấy. Thầy nhớ lại khi Đức Khổng Phu Tử hỏi môn đệ của Ngài, nhứt là trong Thất Thập Nhị Hiền. Ngài t́m hiểu đức tánh của mỗi môn đệ, Ngài hỏi:
- Nếu như nước Tề đem binh đánh nước Triệu, hay là nước Yên đánh nước Tề. Các ngươi phải nghĩ sao?
Các Môn Đệ đều nói: Như vậy phải hiệp lại làm một lực lượng, để đủ năng lực quyết chiến diệt Tề. Ngài nói: Cái kế đó chỉ để bảo vệ vận mạng nước ḿnh mà thôi, chớ chưa phải đại đồng. Duy có một người môn đệ đứng đầu của Đức Khổng Phu Tử là Thầy Nhan Hồi, tức là Nhan Uyên, Thầy nói: Nếu thoản như đệ tử đă gặp trường hợp như thế, th́ chính ḿnh các con sẽ chọn một lập trường b́nh đẳng, để khỏi đao binh đổ máu tàn sát lẫn nhau.
Khi Thầy ở hải ngoại về đối với Quân Đội Cao Đài, Thầy thú thật cùng các con. Thầy quyết định cho các con phải hy sinh làm con tế vật để đứng giữa ṿng binh. Một bên là Cộng Sản, một bên là Quốc Gia để tránh cái nạn tương tàn, tương sát của họ.
Ấy vậy, trên ngọn cờ "Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng" của các con, lại thêm 4 chữ "Tận Trung Báo Quốc" nó có nghĩa lư Thầy nhứt định hy sinh sanh mạng của các con đặng cứu toàn thể sanh mạng ṇi giống các con.
Hôm nay con đường của các con đă đi xa nó sẽ kết liễu nhờ nước bạn của chúng ta là nước Pháp hiểu nỗi khổ năo khó khăn để giúp sức cho chúng ta có phương thế liên hiệp cả các Đảng Phái trong nước, rồi chúng ta mới có phương thế hiệp tác cùng Pháp đặng tạo dựng một nền ḥa b́nh trong khuôn khổ tự do b́nh đẳng. Với ư Thầy đă định từ trước sự kết liễu nay được thành tựu các con cố gắng tới một đoạn đường nữa ở trước mắt kia, nếu nhờ ơn Thiêng Liêng Đức Chí Tôn và Đức Phật Mẫu định kết liễu sớm ngày nào th́ sự hy sinh của các con càng nhẹ chừng nấy.
Các con ôi! Cái hy sinh ấy nó đă hao tốn sanh mạng và xương máu các con rất nhiều, thật ra giọt huyết lệ Thầy đă chảy nhiều lắm rồi. Thầy muốn thế nào mau chấm dứt nạn chiến tranh đặng đem lại hạnh phúc ḥa b́nh cho Tổ Quốc và chủng tộc các con và Thầy giao vận mạng tương lai ấy với cái năng lực của các con trước kia thế nào ngày giờ này cũng thế ấy.
Nhứt là Tân Tổng Tư Lịnh Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương, Phó Tổng Tư Lịnh Đại Tá Lê Văn Tất, Tham Mưu Trưởng Trung Tá Lê Quang Thế, Thầy giao cái hạnh phúc tương lai của Tổ Quốc ṇi giống ḿnh nơi tay các con. Thành tựu hay chăng đều do nơi sự khôn ngoan đạo đức tâm t́nh ái chủng ái quân vô đối của các con do đó mà thành tựu được.
Thầy trông cậy nơi các con.


& & &


(Ngày 01-11- 1953 Đức Hộ Pháp đang ở Trí Huệ Cung ra lịnh cho Phối Sư Thượng Vinh Thanh triệu tập một phiên họp gồm có Chức Sắc Hiệp Thiên, Cửu Trùng và Phước Thiện để bầu chọn Tổng Tư Lệnh QĐCĐ. Ông Nguyễn Thành Phương thất cử. “Ông Lê Văn Tất 35 phiếu. Ông Phương 01 phiếu.”
Ngay đêm đó Cao Đài Liên Minh bắt Phối Sư Thượng Vinh Thanh và Đại Tá Cao Đài Nguyễn Kim Vinh.
Sau do áp lực của Tướng Thế và Thiếu tướng Pháp Général Bondis nên Đức Hộ Pháp nhượng bộ cho Tướng Phương làm tổng Tư Lệnh QĐCĐ (06-12-1953).
Sau nhiều lần can thiệp của Đức Hộ Pháp đến 18-4-1954 th́ Tướng Thế trả tự do cho Phối Sư Thượng Vinh Thanh c̣n Ông Vinh th́ được trả tự do sau đó.
Thời điểm nầy Đại Tá Trương Lương Thiện là Tham Mưu Trưởng của Liên Minh.
Khi Ông Phối Sư được thả th́ Hoàng Thân Bửu Lộc làm Thủ Tướng. Thiếu Tướng Lê Văn Viễn “Bảy Viễn” là Giám Đốc Sở Công An.
Ông Trần Quang Vinh là Bộ Trưởng Bộ Quốc Pḥng của Chánh Phủ Nguyễn Văn Xuân từ 01-6- 1948 đến 30-6-1949. và trong Chánh Phủ Bảo Đại từ 01-7-1949 đến 31-01-1951.
Tổng trưởng Bộ Quân Lực trong Chánh Phủ Trần Văn Hữu từ 06-5-1950 đến 28-02-1951.
Tại sao có việc bầu cử Tổng Tư Lệnh?
Trung Tướng Nguyễn Văn Thành không được sự tín nhiệm của Bộ Tham Mưu nên phải rời nhiệm vụ Tổng Tư Lệnh QĐCĐ.
Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương là Phó Tổng Tư Lệnh đang bệnh ở Sài G̣n nên Ông Lê Văn Tất xữ lư Quyền Tổng Tư Lệnh.
Ông Phương hết bệnh về Tây Ninh nên mới có việc bầu chọn Tổng Tư Lệnh ngày 01-11- 1953.
Ông Thành không c̣n là Tổng Tư Lệnh nữa th́ tham gia vào “Mặt Trận Thống Nhất Toàn Lực Quốc Gia” nên bị Ông Diệm bắt và đưa ra toà và đày đi Côn Đảo. Đến khi Chánh Phủ họ Ngô bị sụp đổ th́ Ông Thành mới được về.

Đàn Cơ tại Cung Đạo đêm 21/10/Mậu Thân (10/12/68). Ông Thành được ân phong Tổng Thanh Tra Chánh Trị Đạo.
“Hiện giờ các cơ quan Hội Thánh thừa hành c̣n thiếu bàn tay gân guốc để nắm chặc ma hồn quỉ xác.
Vậy Lăo tuyên bố ban chức Tổng Thanh Tra đặc nhiệm Chánh Trị Đạo kiêm Tổng Quản Cơ Thánh Vệ và Bảo Thể.
Tổng Thanh Tra c̣n có trách nhiệm trông nom các việc Hành Chánh Đạo nhưng mổi việc đều phải chịu dưới quyền của Hội Thánh Lưỡng Đài”))))).
Tờ thỉnh giáo số 12 ngày 7-2- Quí Tỵ của Q. Ngọc Chánh Phối Sư cầu xin cho những người bên Quân Đội khi vâng lịnh trở về hành chánh được thăng phẩm chức sắc
LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Hành sự bên Quân Đội cũng có công mà cũng có tội phải đợi minh tra công nghiệp là hạnh kiểm lại hết rồi mới định thưởng hay là phạt.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư ).


& & &

 


Hồ Sơ số 348 ngày 17-4-Quí Tỵ.
Của Đại Uư Nguyễn Văn Thế xin ân tứ Lễ Sanh.

LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Hội Đồng Tối Cao đem vào hồ sơ công nghiệp của Đại Uư Thế tiếp theo Quân Đội của người tùng quân sang Pháp mà chỉ tới Mađagascar rồi trở lại mà thôi.
Công không toàn, nên nghiệp phải trể, nhưng do quân công của người đặng định ân tứ tương lai cho người.
Q. Chí Tôn không đủ quyền định v́ chưa đúng lư.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư).


Tờ số 433 ngày 7-5 Q Tỵ .
Của Q. Ngọc Chánh Phối Sư đệ tŕnh lên Đức Hộ Pháp trạng tỏ vị Lễ Sanh Ngọc Thiệp Thanh tùng sự bên Quân Đội mới trở về Hành Chánh tiếp tục giúp việc nơi văn pḥng Lại Viện Nội Chánh và đệ cả hồ sơ của người rồi xin xét công định phận
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư .
Thiệp rất xứng đáng công nghiệp về Đời và Đạo, đáng lẽ ra phải đợi lịnh ân tứ cho toàn Quân Đội mới định đặng cho Thiệp . Nhưng Bần Đạo biết nó đă nhiều nên không ngại ân tứ cho nó lên phẩm Giáo Hữu . Q. Ngọc Chánh Phối Sư lập Thánh Lịnh .
HỘ PHÁP ( Ấn Kư)


Q. Ngọc Chánh Phối Sư đệ tờ số 12 ngày 7-5 Quí Tỵ .
Thỉnh giáo những khoản dưới đây:
1/- Những chức sắc thọ phong năm 1946 rồi đi hành sự luôn bên Quân Đội cho đến ngày nay mới vâng lịnh trở về Hành Chánh lănh trách nhiệm hành sự nơi Cữu Viện liền để cả hồ sơ công nghiệp bên Quân Đội được cầu xin thăng thưởng chức sắc.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Hành sự bên Quân đội có công mà cũng có tội. Phải đợi minh tra công nghiệp, hạnh kiểm lại hết rồi mới định thăng thưởng hay là phạt.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


2/- Việt Nam Phục Quốc Hội trước kia xảy ra đáng tiếc đối với Hành Chánh Đạo và Phước Thiện ở các địa phương . V́ thế mới có Thánh Lịnh số 9 ngày 21- 11 Tân Mảo của Đức Ngài cấm không cho Chức Sắc Chức Việc Bàn Tri Sự Hành Chánh và Phước Thiện lấy danh bổn đạo xát nhập vào Việt Nam Phục Quốc Hội và mượn danh ấy mà ép bức đồng bào.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Phải đợi Phục Quốc Hội cải tên lại rồi sẽ quyết định.
HỘ PHÁP.
(Ấn Kư)


3/- Việt Nam Phục Quốc Hội tái lập Họâi Thánh có thể thông tri cho toàn đạo đoàn kết và ủng hộ hầu tranh đấu tinh thần đem lại công ích chung cho đạo và cho tổ quốc Việt Nam
Đợi mà thôi.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư)


Phúc tŕnh số 37 đề ngày 27-9-Q.Tỵ.
Của Q. Ngọc Chánh Phối Sư tường tŕnh vụ bắt cóc Ngài Phối Sư cố vấn Trần Quang Vinh và Trung Tá Nguyễn Kim Vinh.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Bần Đạo cậy Tiếp Đạo Hiệp Thiên Đài thay mặt cho vị Phối Sư cố vấn Vinh đặng đảm đương trách nhiệm trong khi Phối Sư Thượng Vinh Thanh vắng mặt.
Sự bắt cóc hai người nầy đă quả là Liên Minh do Tŕnh Minh Thế điều khiển v́ đă có khắp nơi bản án.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư)


Do bản Thông Tin Quân Sự số 202/T.T. ngày 22-10-1953 của Bộ Tham Mưu dâng lên về việc Chánh Trị sự Khưu Văn Dĩ làm chủ tịch cho Việt Minh.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Hạnh kiểm hành đạo của Chánh Trị Sự Dĩ khả nghi nên muốn cứu vản t́nh thế và định tương lai cho nó th́ nên cất chức Chánh Trị Sự của nó lại, c̣n buột phải làm việc nơi Nọâi Chánh mà thôi.
Q. Ngọc Chánh Phối Sư thi hành lịnh nầy liền.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư)


NĂM 1954.


Thủ Tướng Bửu Lộc ( 1/1954- 6/ 1954).
Sau đó là Ngô Đ́nh Diệm ( 6/1954- 23-10-1955)


Đầu Xuân Giáp-ngọ (1954)
ĐỨC HỘ PHÁP KIÊM THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ HUẤN DỤ
CÁC CẤP CHỈ HUY VÀ CHIẾN BINH CAO ĐÀI TRONG DỊP ĐẦU XUÂN GIÁP NGỌ

Các con,
Thầy thường nói với các con : Lập một nước th́ dễ mà trị một nước th́ khó. Về mặt tinh thần, lập một nền Đạo lại khó mà trị một nền Đạo lại khó nữa. V́ phải hàng phục nhơn tâm thành hay bại là do nơi đó.
Quân đội của các con thành lập đặng cũng do toàn thể trụ cả năng lực trên nền tảng Nghĩa Nhân, Đạo Đức, ngọn cờ cứu khổ của các con xuất hiện nơi nào th́ nhân sanh nơi ấy đều phải đặng các con bảo vệ, cứu hiểm pḥ huy mà làm rạng danh anh tuấn của non sông chủng tộc. Thầy lại giao luôn cho các con ngọn Đạo Kỳ là cốt ư muốn cho các con bền trụ khối tin trung đặng giữ vững cơ đồ Tổ Phụ các con, đă dầy công xây dựng trên 4.000 năm và hiện nay bao nhiêu ḍng máu anh phong của ṇi giống Lạc Hồng đă rưới chan đất Việt.
Phận sự của các con v́ đó mà khó khăn. Trách nhiệm của các con v́ đó mà cao cả. Sự khó khăn cao cả ấy nếu các con nhứt quyết thành công th́ tên tuổi các con mới ghi tạc nơi Đài Vân mà lưu lại những trang sử uy hùng cho hậu thế.
Thầy không nói, các con cũng dư hiểu rằng từ xưa các bậc thương đời, hể lo cho quần chúng th́ quần chúng thương yêu, bằng ghét bỏ nhơn sanh th́ nhơn sanh ghét lại. Vậy quyền lợi nào hạp với nghĩa nhân th́ các con dùng làm quyền lợi chung, c̣n trái lại với nhân tâm th́ các con nên từ bỏ.
Để kết thúc lời Huấn dụ này, Thầy chỉ nói vắng tắc với các con " Chí ôn nhu của các con là khí cụ tinh anh, c̣n ḷng Đạo Đức của các con mới thật là lủy đồn kiên cố vậy.
Đầu xuân Giáp Ngọ Thầy ban ơn lành cho toàn cả các con và mong các con đoạt thành nguyện vọng đặng giải nguy cho Tổ Quốc và mở con đường vinh hiển cho chủng tộc của các con buổi sau này.


& & &


Tại Đền Thánh.Ngày mùng 9 tháng 1 năm Giáp Ngọ (1954)
ĐỨC HỘ PHÁP PHỦ-DỤ CÁC CHIẾN-BINH CAO-ĐÀI
TRONG LỄ KỶ-NIÊM ĐỆ THẤT CHU-NIÊN NGÀY XUẤT-QUÂN


Hôm nay là ngày Kỷ Niệm Đệ Thất Chu Niên Lễ Xuất Quân Quân Đội Cao Đài, Bần Đạo xin để lời cám ơn toàn cả các Quan Khách Đời và các Chức Sắc Đạo có mặt hiện diện làm cho cuộc lễ thêm phần long trọng, Bần Đạo để lời cám ơn và xin toàn thể cho phép Bần Đạo để lời phủ dụ các chiến sĩ tại đây.
Thượng, Hạ Sĩ Quan Chiến Sĩ của Đạo, chính Đức Chí Tôn đă dạy Bần Đạo làm cho nền Đạo chóng sản xuất cho các con đều nhờ nó.
Ngày Thầy bị lưu đồ về nước, giữa Quốc Gia và chủng tộc các con đă chịu ở trong một cảnh trạng nguy hiểm, một đàng Cộng Sản Quốc Tế họ nhứt định lấy cường lực của họ đoạt chủ quyền Tổ Quốc chủng tộc của các con, một đàng phản động lực là khối Quốc Gia họ không chịu để cho Cộng Sản lệ thuộc.
Hại thay ! Trong trường chiến đấu ấy cả các lực lượng Quốc Gia của các con nằm ở giữa, tức nhiên chịu trong cảnh tượng của hai đường tên mũi đạn, sự thống khổ của toàn quốc dân nếu muốn tỏ rơ ra cho hết, ít nữa phải viết một quyển sách, chớ không phải diễn nơi diễn đàn cho rơ hết đặng.
Các con ơi ! Khi Thầy bị lưu đày trở về Thầy đă cầu lụy các con phải hy sinh xương máu để cứu nước, cứu dân, đặng vầy hiệp các Quốc Gia xuất hiện cho kỳ được một nền công lư thật sự.
Bấy lâu Thầy hiểu cái công nghiệp vĩ đại của các con và tinh thần anh dũng của các con mà thành h́nh được cuộc tranh đấu đương đầu hôm nay, tuy c̣n phân vân nhưng Thầy dám quả quyết rằng : Sự hy sinh của các con có khuôn luật thiên nhiên của tiền định, luôn luôn có cái công lư phải thắng cường quyền, cái hạnh phúc tương lai do các con đem cho ṇi giống và Tổ Quốc các con, mà Thầy quả quyết rằng: Các con làm nên đặng và các con sẽ toàn thắng.
Thầy mong mỏi chí hy sinh của các con, Thầy ước sao tinh thần anh dũng của các con phải làm sứ mạng Thiêng Liêng mới có thể cứu văn t́nh thế đặng. Các con đă qua một giai đoạn khắc khe nguy hiểm cuối cùng rồi, chỉ c̣n đem cái thắng lợi vinh quang cho toàn quốc và chủng tộc của các con.
Thầy chỉ biết rằng : Sau lưng của các con có các nước bạn nhứt là Dân Tộc Pháp đă cùng nhau chung sống trót 80 năm, biết cái lẽ nên hư thắng bại, biết cả tinh thần ái quốc nồng nàn của chủng tộc các con thế nào, nước Pháp sẽ thật tâm giúp đỡ các con làm phận sự Thiêng Liêng cho toàn vẹn và mỹ măn đặng.
Trước khi dứt lời Bần Đạo cám ơn Quí Quan Khách và toàn thể Chiến Binh và Thầy mơ ước năm nầy là năm vinh quang của các con sẽ đắc thắng..


& & &


Mật lệnh của Tổng Tư Lệnh Quân Đội Cao Đài,Thiếu Tướng Phương số:5/MLS( 3-4-54) .
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Cao Tiếp Đạo ra hội nghị các Cơ Quan Chính Trị Đạo đặng cho mổi cơ quan hửu quyền phải cẩn thận cho lắm khi tuyển mộ thanh niên của Đạo vào Cơ Quan Quân Đội.
Phải thi hành triệt để mạng lịnh từ trước đến giờ của Bần Đạo đă dạy rằng: Chủ quyền của Đạo do con ḍng của Đạo cầm quyền thôi.
Quân nhân của Đạo cũng phải tuyển chọn con cái của Đạo ḍng; trừ ra những người nào ngoại đạo nhập ngũ đều để vào hàng phụ thuộc mà thôi.
Ngày 11-3- G.Ngọ
HỘ PHÁP ( Ấn Kư)


Phúc tŕnh xin thăng thưởng phẩm Giáo Hữu cho Lễ Sanh Pháp Hồi ở Cơ Thánh Vệ.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Bộ Pháp Chánh minh tra công nghiệp của các vị sỉ quan Thánh Vệ về mọi mặt :Hạnh kiểm cùng công nghiệp nhứt là về mặt Đạo.
Cho biết rơ họ đă được thăng cấp bên Quân đội. Chẳng đặng lầm lạc trái phép trong một công mà hai thưởng.
19-11- Giáp Ngọ
HỘ PHÁP ( Ấn Kư).


Thông qui thợ hồ làm công quả tại Hộ Pháp Đường 42 vị , thợ sơn 53 vị, thợ hồ khán đài 35 vị làm cô nhi 22 vị, làm khán đài 11 vị, đạo sở t́nh nguyện trồng cao su sở Phạm Từ Cẩm Giang 6 vị, thơ kư Công Viện và các thanh niên tùng sự trong ngành Công Viện 302 vị, tổng số 471 vị dâng lên xin miễn dịch xung quân.


& & &


HIỆP ĐỊNH GENÈVE 1954.
Pháp thất trận ở Điện Biên Phủ.
Hội Nghị Genève về Việt Nam mở ra.
Ngày 17.04 Giáp-Ngọ (19.05.1954) các cơ-quan đưa tiễn Đức Hộ-Pháp lên đường dự Hội Nghị Genève về Việt Nam.
Ngày 20.07.1954, Đức Hộ-Pháp và phái-đoàn trở về Việt-Nam.
Đất nước bị chia đôi từ vĩ tuyến 17. phân ra hai miền Nam và Bắc….
CÁC SỰ VIỆC TIẾP THEO ĐÂY LÀ DIỄN RA SAU NGÀY KƯ HIỆP ĐỊNH GENÈVE 1954.


& & &

( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

 BÀI 6 QUÂN SỬ BIÊN NIÊN.
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN.


*
SAU HIỆP ĐỊNH GÉNEVE 1954.



***: Ngày 01-8-Giáp Ngọ (dl 28-8-1954) ĐHP đi một số quốc gia:
1- Đi qua Đài Loan.
2- Đi sang Triều Tiên.
3- Đi sang Nhựt Bổn
4- Trở lại Đài Loan.
Trở về ngày 16-9-Giáp Ngọ (dl 12-10-1954)

HỘ PHÁP.
CHƯỞNG QUẢN NHỊ HỮU H̀NH ĐÀI
HIỆP THIÊN VÀ CỬU TRÙNG
Gởi cho : Các Cơ Quan Chính Trị Đạo.

Bần Đạo gởi theo đây các thông qui danh sách của công thợ trong các ngành để các người cầm quyền của Đạo hiểu biết rằng họ đặng miễn dịch xung quân.
Ai ai cũng đều hiểu biết rằng những tay tạo dựng nghiệp Đạo th́ hàng công thợ đă dày công hơn hết và xin nhớ rằng: Cả sự nghiệp của Đạo tạo dựng hồi buổi ban sơ đều bị phá hoại. Khi Bần Đạo đồ lưu trở về năm 1946 chỉ c̣n trơ trọi Đền Thánh mà thôi, mà cũng chưa thành tướng được v́ cũng bị tay của quân Pháp phá vỡ, cả sự nghiệp đương nhiên đều là do tay của mấy em sau nầy đào tạo.
Tánh khiêm nhường của họ cùng ḷng đạo nghĩa từ trước vẫn như thế nên không hề biết kể công cùng Đạo và cùng Hội Thánh, trong hàng phẩm con cái Đức Chí Tôn họ là thiệt phận và mai một hơn hết.
Việc tạo tác vẫn c̣n tiếp tục, nếu xung quân họ th́ không có tay chuyên môn tạo tác các dinh thự Toà Thánh đặng hoàn mỹ, nên Bần Đạo quyết miễn dịch xung quân của họ.
Các Cơ Quan Chính Trị Đạo thi hành và ban hành mạng lịnh nầy.
Toà Thánh ngày 4-12- Giáp Ngọ.
( 28- Décembre 1954)
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


& & &


ĐỨC HỘ PHÁP Thuyết Đạo Lễ Ban Quyền Nữ Đoàn Trưởng Phụ Tá Quân Đội Cao Đài, ngày 15-11 Giáp Ngọ (09-12-1954)
Thầy thành thật khen ngợi sự sáng suốt của Bộ Tư Lệnh thành lập Đoàn Phụ Tá Quân Sự để định phận cho Phụ Nữ Cao Đài.
Từ xưa đến nay, có biết bao ngọn lửa thiêng của phụ nữ đă làm cho sáng tỏ được quốc hồn: Nước Pháp nhờ Jeanne D'are, nước Việt Nam nhờ Trưng Triệu đă đưa quốc gia, ṇi giống ḿnh, thoát khỏi ách ngoại xâm, để tiến đến bờ bến vinh quang. Ngày nay, Bần Đạo ước mong sao các con sẽ t́m lại được ngọn lửa thiêng ấy, ngọn lửa thiêng ái quốc ở nơi ḷng các con và khơi tỏ nó lên, để cứu nguy cho quốc vận, giải thoát cho giống ṇi.
Nước Pháp chỉ có một Jeanne D'are, nước Việt ta lại có đến Nhị Trưng và Triệu Ẩu, thế là nước Pháp có một mà nước Việt ta lại đến ba. Ta nên lấy đó mà hănh diện, mà cố gắng hơn lên để khỏi thẹn mang danh là gái Lạc Hồng.
NĂM 1955:
Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm ( 6/1954- 23-10-1955)


& & &


Lời phủ dụ của ĐỨC HỘ PHÁP
Trong dịp các Cơ quan chúc xuân Đức Ngài
Ngày 1 tháng Giêng Ất Mùi

Thưa cùng Thánh Thể Đức Chí Tôn, các Chức sắc Thiên Phong Nam, Nữ Lưỡng Phái, con cái yêu dấu của Đại Từ Phụ, hôm nay Bần Đạo lấy làm hân hạnh nhờ hồng ân của Đức Chí Tôn ban bố một kiếp sống hữu hạnh, hữu phước được ngộ Đạo, và Qua có một điều cần nói cho toàn con cái Đức Chí Tôn hiểu rơ.
Trước khi mở Đạo Đức Chí Tôn có nói: Nếu ngày nào có mở một nền Tôn Giáo nào mà cái hạnh phúc ấy ta hưởng đặng bao nhiêu đi nữa cũng chưa có thú vị, v́ cớ cho nên Đức Chí Tôn mới lấy Đạo nhà của chúng ta, Đạo Tổ Phụ của chúng ta, đặng lập nên nền Tôn Giáo Quốc Tế, cái vui sướng của Bần Đạo hơn hết là chỗ đó, dầu cho làm một vị Giáo chủ cho nền Đạo Quốc Tế đi nữa th́ xương thịt máu mủ tâm hồn, khí phách, chí hướng của Bần Đạo đều là diệt hết hỏi chẳng nhờ cả ân đức của Tổ Tiên ta để lại th́ làm sao hôm nay cả toàn một sắc dân nhỏ yếu nơi cơi Đông Á nầy hưởng được một đặc ân vô đối? Nội bao nhiêu đó cũng thấy cả ṇi giống ta phải can đảm hy sinh trọn kiếp sanh của ḿnh đặng đền ơn tri ngộ của Đấng tối cao tối trọng ấy.
Các bạn Hiệp Thiên Đài, các bạn đă có từ buổi ban sơ đến giờ, Đạo vừa mở là có các bạn, các bạn đă chia sớt mọi điều từ trong cảnh khổ cho đến cảnh vinh quang. Hôm nay không ai biết định hướng của Đạo hơn các bạn, khi nảy Tiếp Đạo có nhắc lại Bần Đạo đă hai phen xuất dương sang Âu và Á làm cho uy tín của Đạo càng thêm cao trọng.
Các bạn ôi! Chúng ta chỉ có hy sinh một kiếp sống đặng làm con hạc vô tội, con hạc ḥa b́nh, biết đâu Đức Chí Tôn cũng đem con hạc của Ngài để thế cho con bồ câu trắng mà thiên hạ gọi là con bồ câu ḥa b́nh, nhưng không ḥa b́nh ǵ hết, thân làm con hạc thiêng liêng ấy buộc ta phải chở Đạo đi toàn khắp mặt địa cầu. Nếu một chủng tộc nào, một sắc dân nào ở nơi mặt địa cầu nầy chưa biết Đạo là cái lỗi do nơi ta đó vậy.
Ấy vậy cái phận sự của ta tuy đă khổ năo cực nhọc mà Bần Đạo vẫn chưa thỏa nguyện về tinh thần, sự cứu khổ an ủi thiên hạ đương nhiên bây giờ các bạn đă thấy nhơn loại đau khổ một cách quá quắt không thể tỏa đặng. Đau khổ về xác thân, đau khổ về tinh thần, các bạn đă nhờ Đức Chí Tôn giao cơ Cứu khổ ấy th́ cần phải t́m phương giải khổ cho nhơn loại, thoản như buổi ban sơ Bần Đạo không có lănh trách vụ đặc biệt của Đạo th́ các bạn chắc cũng không để tâm cho lắm.
Đến hôm nay dầu cho thân già nầy không c̣n năng lực hoạt động chịu cả khổ cực như trước nhưng vẫn cố gắng, th́ Bần Đạo thấy hiển nhiên rằng: trong Cửu nhị ức Nguyên nhân họ không phải ở trong nước Việt Nam mà thôi, ở khắp nơi trong các chủng tộc đều có họ.
Tội nghiệp thay bóng Đạo vừa đi tới đâu, mặc dầu Thánh Thể Đức Chí Tôn chưa có làm phận sự mà cả tinh thần lẫn h́nh thể của họ đều sáng suốt chói lọi vậy.
Họ trông đợi bóng cơ cứu khổ của các bạn lắm. Cố gắng thêm các bạn, v́ trong đạo binh thiêng liêng theo hộ giá Đức Chí Tôn từ khai Thiên lập Địa tới giờ, do theo Thánh Giáo Đức Chí Tôn có nói: Bần Đạo là Ngự Mă Thiên Quân, phẩm tước quyền hành cao trọng ấy phải làm thế nào để dấu hỏi?
Ta có đền đáp, có thể thay thế h́nh ảnh Đức Chí Tôn đặng làm phận sự của Ngài hay không? Hay một ngày kia trở về Thiêng Liêng phải thẹn khi ngó mặt Ngài. Bần Đạo nhứt định một hơi thở cuối cùng dầu cho thế nào Bần Đạo cũng quyết tùng mạng lịnh của Đại Từ Phụ làm cho con cái của Ngài đặng giảm bớt khổ năo. Tưởng khi các bạn cũng đồng chí hướng với Bần Đạo đó vậy.
Thưa Chư Chức Sắc Thiên Phong Nam, Nữ Lưỡng Phái đang làm việc thay thế h́nh ảnh của Đức Chí Tôn, Bần Đạo xin cả Thánh Thể hăy ngó đến con cái của Ngài đang đau khổ, dốt nát về tinh thần đạo đức, họ thiếu cả tinh thần định phận cho họ, không phải định phận mà thôi, lại thiếu cả tinh thần bảo vệ cái sống của họ nữa, chúng ta ngó thấy cần phải dạy dỗ d́u dắt và an ủi họ.
Ấy vậy cả thảy Thánh Thể Đức Chí Tôn thay thế h́nh ảnh của Ngài đang lo lập vị cho con cái của Ngài, h́nh ảnh bóng dáng của Chức Sắc Thiên Phong thay thế h́nh ảnh Đức Chí Tôn không có nghĩa lư ǵ hết. Trọng hệ hay chăng là cái giá trị đối phẩm Thiêng Liêng cùng Chư, Thần, Thánh, Tiên, Phật mà thôi, Bần Đạo ước mong một đứa em của chúng ta lập nên phẩm vị cho thoát khỏi cái kiếp luân hồi, nếu được như vậy th́ công nghiệp của chúng ta rất vĩ đại đó vậy. Huống chi giờ phút nầy cả Thánh Thể Đức Chí Tôn đem đường cho nó, nâng đỡ nó đưa vào phẩm vị Thiêng Liêng Thần, Thánh, Tiên, Phật th́ Bần Đạo tưởng không có danh dự nào bằng, không có phận sự cao trọng nào hơn.
Giờ phút nầy nó đă chịu khổ năo nhiều rồi, đau khổ Đời, lại kế tiếp đau khổ Đạo, hôm nay Thánh Thể của Đức Chí Tôn yêu ái và gởi gấm cho ta lănh sứ mạng d́u dắt đoàn em đó vậy. Có một phương thế hay ho hơn hết mới có thể bảo vệ ta khỏi lạc lầm, phận sự ta đối đăi cùng đoàn em có một phương pháp duy nhứt là chỉ thương yêu mà thôi. Dầu cho sự thương yêu ấy có ra vẻ dại dột, ngu khờ nhục nhă thế nào đi nữa chúng ta cũng chỉ biết thương yêu mà thôi, sự thương yêu đủ với chúng ta làm, mỗi đều không cần t́m phương pháp nào khác, các con Phước Thiện, Hội Thánh Phước Thiện của mấy con tức nhiên Hội Thánh Hiệp Thiên Đài. Chúng Qua có mười mấy người, Chúng Qua không có thế ǵ an ủi sự thống khổ của toàn thể con cái Đức Chí Tôn cho đặng.
Chúng Qua có mười mấy người, biến thân ra mấy con, mấy con là hiện thân của chúng Qua thay thế cho chúng Qua đặng t́m phương giải khổ cho thiên hạ làm cho ngọn Cờ Cứu Khổ của Đức Chí Tôn giao cho chúng Qua đặng thiệt hiện ra măi măi.
Năm nay là năm bí yếu hơn hết mà gọi là năm ḥa b́nh, mấy em thôi cũng tin bướng như vậy, tin ḥa b́nh đi, ḥa b́nh với đầu óc của mấy em, ḥa b́nh là buổi nào mấy em an ủi cả thiên hạ đau khổ đương nhiên bây giờ đó là ḥa b́nh của mấy em.
Thay thế h́nh ảnh của chúng Qua giải khổ cho thiên hạ, mấy em ngó lụng lại qua khỏi cơn thử thách của nước nhà chủng tộc rồi trước chúng em sẽ thấy một trường thảm khổ không thể tỏa đặng. Nào là tật nguyền và bịnh hoạn, nào khổ năo, nào truân chuyên đủ mọi điều.
T́nh thế đương nhiên bây giờ, mấy em thấy trước mắt là đồng bào Bắc Việt, tội nghiệp thay! Họ bỏ cả gia nghiệp vào Nam, Qua chỉ sợ một điều trong cơn buồn tủi của họ, rồi họ sanh ra chán nản, mấy em thấy v́ thiên hạ nâng đỡ binh vực giúp sức cho sự sống c̣n của họ, Qua sợ không biết thương rồi bạc đăi khi thị, th́ ṇi giống ta tủi nhục biết bao nhiêu, Qua gởi cho mấy em cái phận sự biến thân ra chúng Qua đi an ủi họ từ nhà, từ người trong cơn khổ năo.
Mấy con trong Phục Quốc Hội, những điều Thầy làm không được. Mấy con thay Thầy làm, Quân Đội cũng vậy, Phục Quốc Hội mấy con, không lẽ giờ phút nầy mấy em biểu Thầy đi ra cởi ngựa cầm cương đặng làm thế các con, phận sự tối yếu, tối trọng cứu dân, cứu nước, mười mấy năm các con đă hy sinh biết bao xương máu cho Tổ quốc giống ṇi. Hôm nay có thể mong ước như Thầy đă mong ước từ vĩ tuyến 17 đổ vô hay đổ ra đối với tinh thần của ai đă chia rẽ chớ tinh thần của mấy con không chia rẽ buổi nào hết, bởi ngọn cờ Cứu khổ của mấy con, ngọn cờ Bảo Sanh Nhơn Nghĩa của mấy con đă đến nơi nào th́ nơi đó gia nghiệp Thiêng Liêng của mấy con. Thầy chỉ sợ mấy con không đến nơi nào th́ nơi ấy c̣n khổ năo, thầy chỉ sợ bao nhiêu đó mà thôi, c̣n sự thắng lợi của cơ quan Phục Quốc Hội không lẽ Thầy đi ra làm chánh trị đương đầu với thiên hạ. Thầy là ṇi giống Việt Nam, tranh đấu đặng đem tương lai cho đất Việt, có nhiều điều các con làm đặng mà Thầy không làm đặng, các con có nhiều phương làm mà Thầy không có phương làm, thành thử thật ra từ trước đến giờ sự thâu hoạch thắng lợi đều do công nghiệp của các con chớ chẳng phải của Thầy.
Thầy bất quá chỉ có lời nói mà thôi. Đường lối của các con đi được như hôm nay là dài lắm rồi, đă được hai phần đường. Các con cố gắng thêm và sáng suốt làm thế nào cho phận sự Thiêng Liêng của các con tượng trưng h́nh ảnh ṇi giống của các con. Các con đă tránh đặng một điều là thiên hạ cám dỗ mua chuộc các con, nên Thầy đă yên tâm, thấy Phục Quốc Hội không có cái năng lực nào mua chuộc được, nên Thầy gởi gấm cơ quan chuyển thế một phần cho tay mấy con, Thầy để lời ban khen đă mấy năm qua mọi sự đă đem thắng lợi rất nhiều, nhứt là có một điều làm cho Thầy vui hứng là cơ quan dân vụ của các con nó phù hạp thích ứng với Thầy hơn hết, các con cố gắng với đường lối dân vụ.
Đồng bào Bắc Việt, Bần Đạo đă thường nói: Mảnh đất gấm vóc của Tổ Tiên ta để lại từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau Tổ Phụ ta mua chuộc biết bao nhiêu xương máu, dành để cho ṇi giống. Không có mảnh đất nào là không phải của chúng ta, nên nhớ điều đó, đừng v́ di cư ngoài Bắc vô rồi buồn rầu, không lo rồi sống đặng lo làm nghề nghiệp, phải cố gắng thêm nhiều hơn nữa, từ trước đến giờ lịch sử đă để lại để chúng ta đă ngó thấy bằng cớ hiển nhiên, hễ mỗi khi có quốc nạn là mỗi khi chúng ta hiệp chủng đó vậy, để người Bắc kẻ trong Nam không biết nhau là ǵ, nghe giọng khác nhau, những người dốt nát tưởng đâu là người ngoại quốc, cái đó lấy làm nguy hiểm hơn hết.
Hôm nay t́nh cờ chúng ta được một phương pháp hiệp chủng, cả thảy đồng bào Nam cũng thế, Bắc cũng thế cố tâm một điều cần yếu hơn hết là gây t́nh thân ái vô biên của ṇi giống Tổ Phụ để lại trong đầu óc ta hôm nay có phương thế hiệp chủng cho mạnh mẽ khắn khích, dầu cho có cực nhọc cũng cố làm, sự làm kia nó sẽ lập lại như hồi nhị Chúa Tây Sơn buổi nọ, nó đi theo tấn tuồng thống nhứt Hoàng Đồ của Chúa Nguyễn khi xưa muốn thiệt hiện thống nhứt Hoàng Đồ th́ ṇi giống chúng ta phải hiệp chủng thống nhứt năng lực lại.
Hại thay! Có một điều khổ năo hơn hết là từ ngày nền văn minh của Tổ Phụ ta, của Quốc Đạo ta bị thiên hạ chi phối muốn có sự phân tâm của nước, của chủng tộc, v́ lẽ phân tâm ấy hôm nay mới có t́nh trạng nầy. Nếu không có Việt Minh th́ vinh diệu cho quốc sử của chúng ta biết bao nhiêu.
Đồng bào Bắc Việt hăy nhớ nơi đây là đất địa của mấy người không phải mấy người ăn tạm ở nhờ, mà là ở trong gia đ́nh Tổ Quốc. Vậy mấy người đừng buồn thảm, cố gắng hiệp chủng với nhau th́ mới mong thống nhứt Hoàng Đồ trở lại.
Bần Đạo xin để lời cầu chúc toàn thể các con của Đức Chí Tôn đó vậy.


& & &


Ngày mùng 9 tháng Giêng năm Aát Mùi (1955)
ĐỨC HỘ PHÁP CÁM ƠN CÁC QUAN KHÁCH
& PHỦ DỤ CHIẾN SĨ CAO ĐÀI TRONG DỊP LỄ XUẤT QUÂN

Thưa cùng Chư Viên Quan Chức Sắc Đời và Đạo.
Trước khi Bần Đạo để lời, Bần Đạo xin nghiêng ḿnh cám ơn toàn thể cả thảy Đồng Bào đôi bên niệm t́nh của Quân Đội và của Đạo đến dự lẽ đông đảo và long trọng làm cho rơ thêm vẻ Đạo, Bần Đạo xin cúi ḿnh cám ơn toàn thể.
Thưa cùng toàn thể Đồng Bào,
Bần Đạo xin để lời cùng các Ngài trước vận mạng đương nhiên của Tổ Quốc ṇi giống tới một giai đoạn yếu trọng, nếu không nói đă đến một giai đoạn khó khăn đặng định vận mạng tương lai của nó, nhứt là Bần Đạo xin để lời riêng biệt cùng các nhà Văn Sĩ cùng các Sử Gia, trên 9 năm tranh đấu hôm nay cái phận sự ấy yếu trọng cho các Ngài hơn hết, bởi nó đến giai đoạn chúng ta phải đấu tranh về trí thức tinh thần, nếu không nói ra rằng : Ta vẫn tiếp tục đương tranh đấu về tâm lư. Tưởng khi trên 9 năm quốc cường thâu hồi độc lập cho Tổ Quốc giang san các Ngài có sẵn trong tay một sử liệu có thể một ngày kia ng̣i bút quí báu của các Ngài lưu lại cho hậu tấn một kiểu vở, một khuôn mẫu y theo tinh thần cố hữu của Tổ Phụ đă để lại, cái chí quật cường 80 năm đô hộ khiến cho Đồng Bào chúng ta muốn giải thoát thâu hồi độc lập và Hoàng Đồ của Tổ Phụ lại, một giang san gấm vóc như thế, nên buộc chúng ta hy sinh xương máu, từ cổ kim vẫn vậy, Luật thiên điều dưới thế nầy chẳng đều cho mà ta xin đặng, ta chỉ phải mua phải chuộc với một giá cho đồng giá trị với vật mà ta muốn thâu hoạch. Nhưng ôi thôi ! Vật của toàn quốc dân đồng bào muốn thâu hoạch ấy, vật đó quí giá không tưởng tượng cho nên phải trả một giá rất mắc là cái giá xương máu trên 9 năm tranh đấu.
Thưa cùng Đồng Bào, các nhà Văn Sĩ, các Vị cầm bút đang d́u dẫn cả tinh thần trí năo của chủng tộc ta buổi hôm nay. Có lẽ khi trong lúc rời rảnh các Ngài có thể để một dấu hỏi ? Cái đường lối của Đạo đă tự xưng là Quốc Đạo hỏi lấy cả tánh chất của nó đă hiển nhiên trở nên một nền Đạo cho Quốc tế mà cái nạn nước của họ như thế nầy th́ phương pháp giải quyết của họ như thế mà chớ ?
Có lẽ trong khi rảnh ấy các Ngài cũng để dấu hỏi ấy ? Trường hợp đó thử nghĩ những kẻ trí thức tinh thần phải đi đường lối nào ? Phải dùng giải pháp nào ? Nhứt là của Bần Đạo sau 5 năm đồ lưu trở về nước năm 1946 cả cái t́nh trạng của nước nhà các Ngài cũng hiểu thấu. Bần Đạo xin thành thật buổi nọ Bần Đạo đă bí lối không ngơ thoát, một đàng th́ Việt Minh lợi dụng tinh thần ái quốc của toàn thể Quốc Dân Đồng Bào chí hướng vô một điều là lập trường cứu quốc, nhờ cái năng lực mạnh mẽ và quyền năng ấy họ đă nắm trọn sứ mạng của ṇi giống và Tổ Quốc trong tay từ Nam chí Bắc, nếu như cơ cấu tranh đấu của họ quả là một cơ cấu Quốc Gia chơn chánh, th́ sự thâu hoạch và thống nhứt Hoàng Đồ đă làm rồi, đă thành tựu tồi.
Hại nổi ! Họ phải xu hướng theo hai chí hướng của hai khối nhứt là họ vẫn thấy khối Cộng Sản lầm lạc, là nương nơi khối ấy mà họ định mạng tương lai nước nhà chủng tôc là cái lầm nhứt hết.
Nếu quả nhiên cái định hướng của họ đem lại thắng lợi cho nước nhà, cho chủng tộc th́ Bần Đạo tưởng không nói rơ ra cả thảy Đồng Bào đều biết, cũng như những kẻ tôi đ̣i đổi chủ mà thôi chớ không chi khác. Ngó ngọn cờ độc lập mà vẫn lệ thuộc như xưa, th́ làm thế nào tạo hạnh phúc giống ṇi đặng ! Hại nổi ! Khi về nước bên nầy gành giựt cả quần chúng, th́ bên kia cũng giành giựt cả quần chúng, bên nầy Việt Minh, bên kia Pháp, khối Quốc Gia hai t́nh thế rất nguy hiểm với hai lằng tên mũi đạn.
Thưa cùng cả thảy Đồng Bào, thử như thế Đồng Bào mới chỉ con đường nào cho Bần Đạo đi mà chớ, có một con đường duy nhứt là con đường có của chúng ta mà Tổ Phụ chúng ta để lại. Con đường đă có trên 4.000 năm lập Quốc và 4.000 năm Văn Hiến. Là con đường duy nhất là Bần Đạo phải đi, mà đi con đường ấy, ôi ! không biết bao nhiêu đau khổ, đă hy sinh cái khối xương máu của chiến sĩ Cao Đài làm thành, làm lũy đặng bảo vệ sự sống của ṇi giống dưới ngọn cờ "Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng" nếu toàn thể đồng bào hiểu cái tâm lư của nó sẽ ứa lụy cùng Bần Đạo mà chớ !...
Có một phen Bần Đạo tuyên bố Quân Đội Cao Đài xuất hiện ra đặng làm tấm b́nh phong chịu chết cho giống ṇi khỏi chết, bảo vệ sống c̣n cho ṇi giống bảo thủ cái nhơn nghĩa của Tổ Phụ để lại. Có nhiều khi Bần Đạo cũng lấy làm đau đớn lắm vậy.
Nhưng nghĩ đến cái sứ mạng Thiêng Liêng cao cả ấy có chút an ủi măi măi trong tâm năo.
Các con Chiến Sĩ Cao Đài từ Thượng Hạ Sĩ Quan dĩ chí đến Binh Sĩ, một phen nữa Thầy xô các con ra hy sinh cứu ṇi giống và Tổ Quốc các con. Tương lai vận mạng như vầy các con tiếp tục tranh đấu cho kỳ được đặng thâu độc lập cho giống ṇi cho Tổ Quốc các con.


& & &


*** Từ ngày 06/01-16/01- Ất Mùi ( 29/01- 08/02- 1955 ) là thời gian tổ chức Lễ khánh thành Toà Thánh. ( Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm đến dự vào ngày 31-01. Có tài liệu ghi Thủ Tướng dự vào ngày 01-02) ***


& & &


Tờ của Tam đầu Chế số 410 ngày 2-3 Ất Mùi thỉnh giáo.
V/V Đức Hộ Pháp không làm Thượng Tôn Quản Thế nữa.


. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Lập trường tranh đấu độc lập của dân Việt vẫn c̣n phức tạp chưa đến mục đích cuối cùng của nó. Hể thuận theo Quốc nội qui thống th́ bị trở lực ngoại quốc, mà quốc tế là một trở lực khó đương đầu cho Quốc Dân.
Bởi cớ mà Đạo bị lôi cuốn vào phong trào trót gần 10 năm . Hy sinh xương máu của Đạo cuộc cách mạng của toàn dân không đi theo một ch́u hướng cùng Chánh phủ, v́ cớ mà chính quyền lũng cũng nội bộ loạn ly.
Ta v́ phục vụ cho tổ quốc giống ṇi Việt Nam đă thuận cho quốc gia hoá cả quân đội và để trọn quyền cho chánh phủ xữ dụng , th́ kể như đạo đă xong phận sự cùng nước Việt và dân Việt. Đạo hôm nay đă trở về lập trường và địa vị quốc tế của nó.
Bởi cớ mà Bần Đạo không muốn làm Thượng Tôn quản Thế là tránh điều trở ngại cho Chánh quyền. Vậy từ đây hể gặp trường hợp nào mà con caí của Đạo v́ ảnh hưởng và danh thể của đạo mà bị tử nạn bất cứ là Quân sỉ hay là tín đồ đều do nơi Pháp Chánh minh tra đủ lẽ đáng vào hàng Thánh Tử Đạo th́ Bần Đạo chiếu theo pháp luật đặng truy thăng cho họ c̣n trái lại th́ ta cam chịu để cho quyền thiêng liêng định vị.
Thoảng như lấy lễ đặng an ủi cha mẹ , vợ con cùng các bạn của kẻ quá cố th́ ta cũng rộng ḷng dung thứ. Phải cho Giáo Sỉ xem lời phê nầy.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Tháng 5-1955: Tướng Trịnh Minh Thế không chờ lệnh của Đức Hộ Pháp tự ư về hợp tác với Chính phủ Ngô Đ́nh Diệm “ làm con nuôi Ngô Đ́nh Diệm” , và bị ám sát chết . Về địa điểm chết có hai nguồn tin khác nhau: Trên cầu Tân Thuận ( Nhà Bè) và Dinh Độc Lập. Thi hài đưa về an táng tại Núi Bà. Trong tang lễ Ông Diệm xin cho vào Nội Ô làm lễ nhưng Đức Hộ Pháp không chấp thuận.


& & &
***: ( Chánh phủ Ngô Đ́nh Diệm đă quốc gia hoá Quân Đội Cao Đài vào ngày 11-3- Ất Mùi. “02-5-1955”)
& & &


Đầu tháng 8 năm Ất-Mùi, Tướng Nguyễn Thành Phương và Đại Tá Lê Văn Tất… sau khi được quốc-gia-hóa lănh lịnh Chánh Phủ Ngô Đ́nh Diệm lập Ban Thanh-Trừng, bắt nhiều đạo-hữu giam cầm. Một số thiếu-nữ trong Đạo cũng bị câu-lưu mấy tháng và ép buộc phải khai nhiều điều khiếm nhă cho Đức Hộ Pháp.
Đức Ngài bị cầm lỏng tại Hộ-Pháp Đường, xung quanh có quân-đội vơ trang canh pḥng từ 20.08. Ất-Mùi (1955)….
Đến mùng 5 tháng Giêng năm Bính-Thân (1956) th́ Đức Ngài sang Campuchia".
((( Sau khi ổn định t́nh h́nh các Giáo Phái “ Tướng Thế ‘ Cao Đài’ chết, Tướng Thành ‘ Cao Đài’, Tướng Ba Cụt ‘ Hoà Hảo’bị bắt, Tướng Bảy Viễn ‘ B́nh Xuyên’ và Tướng Năm Lửa tức Soái ‘ Hoà Hảo’ chạy ra ngoại quốc… Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm muốn truất phế Bảo Đại để làm Tổng Thống nên mới mưu hại Đức Hộ Pháp.
Quân đội Cao Đài lúc đó chia làm ba cánh:
- Cánh Tướng Phương và Tất đă là người của họ Ngô chiếm từ cửa số 6 đến Long Hoa…
- Cánh Đại Tá Huỳnh Thanh Mừng kéo hết bổn bộ vào chiếm vùng Núi Bà đến Cửa Hoà Viện.
- Cánh của Tướng Mạnh và Đại Tá Đờn xin với Đức Hộ Pháp vào Nội Ô Toà Thánh để ngăn hai cánh kia không cho xáp lại….
Chính cánh Ông Mừng, Ông Mạnh …. Làm áp lực để Đức Hộ Pháp đi Campuchia bằng đường rừng… nhưng cuối cùng Đức Ngài đă sang Campuchia bằng cách đi xe hơi như đă diễn tiến…. "THEO NGÀI HỒ B ĐẠO " )))


& & &


( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

 BÀI 7. QUÂN SỬ BIÊN NIÊN
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN.

 


NHỮNG LỜI PHÊ LIÊN QUAN
“ không thấy ghi ngày tháng nên xin trích theo đây để tiện tham khảo”.

Tờ số 330 của Cố Vấn Hành Chánh Đạo thỉnh giáo 3 khoản:
1- Truy phong Thánh Tử Đạo thờ Bát Quái Đài.
2- Truy phong Chức Sắc lên nhứt cấp.
3- Truy điệu và thờ nơi Báo Aân Từ.


LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
1- Chức Sắc bị bắt và bị kết án v́ lẽ Đạo gọi là báo thù phần tử Hội Thánh và bị kẻ nghịch Đạo tàn sát, các Quân sỉ v́ ngọn cờ Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng của Hội Thánh ban cho đặng cứu quốc màụ bị sát hại hay là tử trận.
2- Cacù Chức sắc đủ công nghiệp trước khi quyền vạn linh định vị nên Q.Chí Tôn được trọn quyền đặc biệt phong thưởng truy phẩm .
3- Cả thảy đều đặng làm lễ truy điệu rồi đọc Thánh lịnh trước linh vị . Các Thánh Tử Đạo th́ thờ nơi Bát Quái Đài, công nghiệp đặc biệt cho Đạo khi minh tra đủ lẽ th́ thờ nơi Báo Aân Từ , mai hậu th́ do quyền Vạn Linh công nhận và ân tứ mới đặng đem vào đó mà thờ.
Báo Aân Từ là PanThéon của Đạo. Đức Chí Tôn gọi đó là Văn Đài cả mọi sự quyết định đều xong và điều chấp thuận.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Phúc tŕnh số 88/PT của Trung Tá Trương Văn Quản chỉ huy Quân Đội Cao Đài Tỉnh Thủ Dầu Một hiệp cùng chức sắc Hành Chánh Đạo nơi đây tu bổ Thánh Thất lại hoàn hảo.
LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q.Thái Chánh Phối Sư và Q.Thượng chánh Phối Sư xem hai vị nên thương lượng cùng Q. Ngọc Chánh Phối Sư viết thơ cám ơn Quân Đội đă giúp Đạo đắc lực nhứt là Trung Tá Quản.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Tờ số 769 của Bộ Tư Lịnh nói về việc bắt những người có liên quan với Liên Minh .
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Q. Ngọc Chánh Phối Sư xem và liệu phương thế giáo đạo cho cả tín đồ hiểu biết đạo pháp chút ít; đừng để bên quân đội dạy dùm họ cho Hành Chánh là điều rất hổ thẹn .
Sự làm khổ của quân đội nếu hiểu lư lẽ của bức thơ là phương họ giáo đạo giùm cho Hành Chánh ta.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Tướng Nguyễn Thành Phương yêu cầu Đức Hộ Pháp định phương tiện cho Quân Đội được cúng hỗn hợp trong những ngày sóc vọng và định hàng ngủ cho các sĩ quan.
Xin đối phẩm Tá quan đến Tướng quan cũng được giảng đạo tại Đền Thánh.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Hàng sỉ quan chiếu theo mạng lịnh của Bần Đạo đă lập, không định riêng cùng quân sỉ, chỉ kể công nghiệp cùng Quốc gia mà Đạo giúp đở buổi loạn ly mà thôi. Đáng lẽ quyền Đời phải dâng công cho Đạo, mà ta trái ngược lại phải đem Đạo đặng trả công cho Đời.
Ông D’Argenlieu dâng cả tước quyền và danh dự cho Đạo, gương mẫu vẫn c̣n đó.
Ngày Sóc Vọng duy có Bần Đạo , hàng sỉ quan hữu công cùng quốc gia vào hàng Lễ Sanh, khi làm xong chức vụ họ đứng theo hàng phẩm Lễ Sanh trên từng lầu mỗi khi hành lễ.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Công văn Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương dâng lên Đức Hộ Pháp nói về vụ Ông Bữu Phước yêu cầu Ngài giới thiệu Ông cùng Chánh Phủ hiện hữu để dể bề hành sự .
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Các Cơ Quan Chánh Trị Đạo th́ nghĩ sao. Chẳng lẽ phải có làm quan đặng mới truyền giáo
Đức Hộ Pháp phê tiếp: Tư cho Thiếu Tướng Tổng Tư Lệnh Quân Đội Cao Đài xem và cho ư định.
C̣n Bần Đạo cho đó cũng là một phương lợi dụng mà thôi.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Bộ Tham Mưu xin ḷ gạch kỷ nghệ 2.000 viên gạch tạo tác dinh thự nơi Bến Kéo.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Phối Sư Cố Vấn cho Quân đội biết rằng: Quân đội đă có Chánh phủ và nhà binh Pháp giúp lương hướng, tiền tệ phụ trợ chớ đâu phải như trước buộc toàn Đạo phải nuôi binh sỉ đủ no đủ ấm.
Suy nghĩ đến cái nghèo của Đạo của Hội Thánh nhứt là Hội Thánh Phước Thiện mà giăm bớt ḅn chen, chét mọt để họ lo nổi ăn nổi mặc và tạo tác dinh thự với.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Do tờ phúc số 158 của Thánh Vệ Trưởng báo cáo t́nh h́nh của Đại Đội 5 c̣n bắt Đạo Hữu đi làm xâu.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Q. Ngọc Chánh Phối Sư viết thơ cho Tổng Tư Lệnh Quân đội y lời phê của Bần Đạo .
Viết thơ cho Tổng Tư Lệnh t́m ra coi ai đă c̣n bắt làm xâu. Phải do Trung Tá Tư vi lịnh.
Bần Đạo cấm mà chúng chẳng kể.
Phải t́m cho ra tên lính đă bắn xe của tên Có.
Một phương pháp là dặn toàn đạo hể c̣n bị bắt xâu th́ đánh lại lính bắt rồi cho Bần Đạo hay liền.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Tờ phúc sự minh tra của Hoà Viện trong vụ cảnh vệ địa phương 2 chủ trương lập chợ và lính xung phong đồn Phước Nghĩa bắt đạo hữu làm xâu.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Thánh vệ Trưởng một mặt bắt tội Trung Uư Phương phạm Thánh Lịnh cấm lập chợ Long Thành lại phải đ̣i về Thánh Vệ không cho ở tại đồn nửa và giam vào cấm pḥng một tháng.
Một mặt nửa hỏi lại Quân đội rằng Bần Đạo đă ra lịnh cho quân đội khi mượn tín đồ làm chi phải do nơi Bàn Tri sự mà Quân đội đă dùng cường quyền áp bức những người tín đồ đi làm rẫy đặng kiếm sống như thế coi có nhơn đạo chi chăng; và Quân đội xữ định lẽ nào cho Bần Đạo biết.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Do tờ huấn thị số 7 của Tổng Tư Lệnh Bộ .
Cấm việc thâu tiền ủng hộ của Đạo hữu.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư thông tri huấn thị nầy.
Phải răi nhiều bổn trong Thánh Địa cho toàn đạo đều biết và ra lệnh cho Thánh Vệ bắt kẻ nào c̣n bốc lột trong dân chúng với đủ tang án nạp cho Pháp Chánh xữ định.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Đơn xin qua Giáo Sỉ của Giáo Hữu Khai
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Chỉ phẩm Lễ Sanh mà thôi. Giáo Hữu không đặng.
Bát đơn.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư).


V.V Trung Uư Tường xin phần đất thổ cư ở từ trước đến giờ chưa có đơn xin và tại nhà nầy kêu là Minh Trước Đàn để cho Sỉ quan cầu cơ học hỏi từ Trung Uư đổ xuống.
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Chúng ta không biết thọ mạng lịnh chi của Đức Thanh Sơn. Nếu Ngài không giáng cơ công khai nơi Cung Đạo Đền Thánh trước Thánh Thể Đức Chí Tôn th́ ta không nh́n nhận Minh Trước Đàn.
C̣n Tường muốn xin đất th́ buộc tuân y pháp luật của Hội Thánh; cho hay chăng do quyền Hội Thánh.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư )


Thơ của Trung Tá Tư gởi cho quyến thuộc là ông Bảy có tánh cách.
(TƯ : chỉ huy khu vực Tây Ninh)

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Cho Tham Mưu Trưởng xem hành vi của một Tá Quan đi gạt gẫm một ông già v́ bác ái mà nạp mạng kẻ vô cô cho họ thế nầy.Thật ra không c̣n một điều ǵ vô đạo đức mà Quân Đôỉi không làm.
Một gương để cho ông Bảy biết rằng : Ḷng bác ái của Ông Bảy có hại chớ không có lợi và điều nầy sẽ ghi vào đạo sử.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Tờ yêu cầu của Lâm Thị Khanh
V.V kêu oan cho con là Nguyễn Ngọc Diệp 30 tuổi.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Thánh Vệ Trưởng đem thêm một tờ yêu cầu nầy nửa đưa cho Bộ Tư Lịnh và bên Tham Mưu Quân Đội rằng quả chăng chúng đă định rằng tất cả quân nhân nào mà Bần Đạo biểu phải trả tự do, hay cho giải ngủ là chúng bắt cầm ngục lại phải chăng?
Bần Đạo sẽ đi đến một ngơ cuối cùng là mượn quyền đời Quân Đội Pháp hay là Chánh Phủ can thiệp, hỏi chúng coi nên để cho Bần Đạo đi đến đó chăng?
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Thượng Giáo Sĩ Trần Thanh Mậu xin truy phong vào hàng Thánh Tử Đạo cho vị Đội trưởng Trần Thanh Vân bị Liên Minh bắn trong Bào Rong.

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Liên Minh là ai? Bắn đội trưởng Trần Thanh Vân là ai? Mà chết đây v́ ai?
Càng hỏi càng làm cho trí khôn điên đảo đi mà chớ.
Th́ cũng truy phong vào hàng Thánh Tử Đạo mà bị tử đạo là do anh em của nó giết chết.
Tư cho Lễ Viện làm lễ truy điệu và đem linh vị vào thờ nơi Bát Quái Đài đặng đợi anh em nó về sẽ giải quyết.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )


Lính đạo bắn lầm người đạo
. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Trung Tướng Thành Tổng Tư lệnh Quân Đội xem hành tàng sát nhân của Quân Đội .Thị Bảnh để lại chồng và 3 đứa con thơ dại.
Hỏi thử vủ khí đă giao nơi tay Quân Đội để hại mạng kẻ vô tội và người đạo vậy chăng?
Ra lịnh minh tra vụ án và định tội kẻ sát nhân thế nào cho Bần Đạo biết.
THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ.


& & &


Tờ của Thiếu Uư Nguyên
Nói v/v bỏ thăm Hội Đồng Thánh Địa ở Đệ Ngủ

. LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Tư cho Q. Ngọc Chánh Phối Sư phải viết bố cáo dán khắp Thánh địa cho biết rằng: Chức sắc Hội Thánh dầu Hành Chánh hay Phước Thiện là kể như kẻ cầm quyền.
Hội Đồng Thánh Địa cốt là mượn quyền sở hữu cho kẻ tín đồ bảo vệ binh vực quyền lợi của ḿnh đối cùng pháp luật tức là đối với kẻ cầm quyền.
Đă là một cơ quan đối chọi với nhà cầm quyền mà đưa lại nơi tay người ấy th́ là cho nhơn sanh quyền ǵ nói thử?
Bôi tên là phải, lổi nơi Khâm Thành là không cho quần chúng biết trứơc mà thôi.
HỘ PHÁP ( Ấn Kư )
Thái, Thượng, Ngọc Chánh Phối Sư yêu cầu Đức Hộ Pháp truy phong Tướng Tŕnh Minh Thế vào phẩm Thế Đạo.
LỜI PHÊ ĐỨC HỘ PHÁP:
Truy thăng Tŕnh Minh Thế vào hàng phẩm Quốc Sỉ và đặng thờ nơi Báo Quốc Từ cùng Đức Thành Thái và Đức Kỳ Ngoại Hầu Cường Để.
HỘ PHÁP
( Ấn Kư )

& & &

( LƯU Ư SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT.... KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN...)

 

BÀI 8. QUÂN SỬ BIÊN NIÊN.
TRẦN QUÍ DÂN BIÊN SOẠN


.
D- PHẦN BỐN: KẾT LUẬN.

Về nguyên tắc Đạo và Chánh Trị chẳng có buổi liên hiệp cùng nhau.

Nhưng trong một hoàn cảnh nhất định Đạo Cao Đài đă có Quân Đội và Đức Hộ Pháp là Thượng Tôn Quản Thế. Ngài đă xác định:
-1- Thời điểm đó Đạo có làm chánh trị nên có quân đội để hậu thuẫn cho chánh trị.

2- C̣n đường lối chánh trị của Đạo Cao Đài tại thời điểm đó như thế nào ấy là một đề tài khác, một chủ đề khác thuộc về một nghiên cứu khác.

-3- Ngày nào Đạo Cao Đài không làm Chánh Trị nữa th́ ngày ấy giải tán Quân Đội.
-4- Đạo Cao Đài đă làm đúng như tế khi t́nh h́nh thay đổi Đạo đă chuyển qua một h́nh thức chánh trị mới.


@ @ @


Từng mục trên hẳn nhiên là một phần của Chánh Trị Đạo.

Vậy th́ tất cả những điều kể trên gộp lại có phải là Chánh Trị Đạo hay chăng?

Đêm 15-8 Ất Sửu “1925” khi các vị Tiền Bối ĐĐTKPĐ thiết lễ Hội Yến Diêu Tŕ lần đầu tiên tại nhà Ngài Cao Quỳnh Cư th́ tại Phú Quốc có một đàn cơ.

Đàn cơ tại Phú Quốc khi ấy "1925 " nhận được một bài rất lạ:

Vào đêm rằm tháng 8 năm Ất Sửu (1925), ở Phú Quốc, Đức Quan Thánh và Lư Bạch giáng cơ tiên tri về thời cuộc từ 1925 về sau :

"QUAN là hiểu rộng LƯ cao quyền,
THÁNH Phật phân rành THÁI độ duyên.
ĐẾ sắc nêu cao nguồn BẠCH tự,
GIÁNG lâm đàn nội, GIÁNG qui nguyên.

"Lăo vâng lịnh Tam Giáo ṭa lâm đoàn để đôi lời tiên tri, lẽ tuần hoàn chuyển đổi…
"Chúng sanh khá nhớ : " Cao vi càn, càn vi Thiên. Đài Khảm, Khảm vi thủy tức là quẻ Thiên thủy tụng, th́ chạy đâu cho khỏi số trời định binh lửa bốn phương. Những kẻ không tu đành cam số phận…".


@ @ @

Năm Ất Sửu để lời Lăo phán, (1925)
Qua Bính Dần đặng rạng cơ mầu, (1926)
Lập thành nguồn Đạo Á châu
Đắp xây nền móng sùng ân đời đời.


xxx.


Nên thấy rơ đạo Trời chánh giáo,
Cảnh Tây Ninh đào tạo Thánh Ṭa.
Lập thành cơ đạo kỳ ba,
Tiền, trung với hậu cũng là đồng môn.


xxx


Nắm cơ quan bảo tồn sanh chúng,
Dựng lên rồi cửa đúng mười hai.
Trên đường thiên lư dặm dài,
Lập thành Đại Đạo Cao Đài độ dân.


xxx


Năm Mậu Dần sắp gần binh cách,
Ấy là điều tai ách nhơn sanh.
Bốn năm dân chủ tung hoành,
TÂY NINH THỪA THẾ LẬP THÀNH CƠ BINH.


xxx


Để bảo hộ chúng sinh bổn đạo,
Dân xă lo đào tạo quan quân.
Quốc gia nổi dậy tưng bừng.
Tân Dân thành lập lẫy lừng quốc dân,


xxx


Nền độc lập lần lần ra mặt.
Vĩnh Thụy lầm tưởng thật thi hành,
Đến ngày Hội cả nhơn sanh.
Kỳ ba súng nổ lập thành quốc gia,


xxx


Để phát động sơn hà thống nhứt.
Hiệp Tam Giang nổ lực tấn công,
Bảo Sanh Nhơn Nghĩa Đại Đồng.
Ḥa b́nh thế giới ở trong đạo Trời,


xxx


Chớ lầm tưởng quyền đời sức mạnh.
Dễ lướt qua luật chánh thiêng liêng,
Hậu sau ra đứng trước tiền,
Do Ṭa Tam Giác lịnh truyền thưởng răn.


xxx


Đức Di Lạc cầm cân cứu thế,
Hội Long Hoa tên để phong Thần.
Thượng nguơn đời lập Tân Dân,
Dựng nền dân quốc, xa lần chủ quân.


xxx


Quê hương hiện cảnh xuân thơ thới,
Đạo nhà Nam vạn đại lưu truyền.
Gia vô bế lộ êm đềm,
Phật, Tiên, Thần, Thánh giáng miền trần gian.


xxx


Đạo gom trọn nhơn gian vũ trụ,
Gieo giống lành làm chủ năm châu.
Từ đây khắp cả hoàn cầu,
Âu ca lạc nghiệp dưới bầu trời chung.

@ @ @

( Đó là bài cầu cơ mà một vị cựu Sĩ Quan cấp Tá của Quân Đội biên lại tặng cho chúng tôi )

Người có nghiên cứu hay t́m hiểu về Đạo Cao Đài th́ Phú Quốc gắn liền với sự kiện Ông Ngô Minh Chiêu thấy Thiên Nhăn.

Thời gian ở Phú Quốc ông Chiêu có được học đạo với Đức Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát nhưng ông cũng chưa có lịnh truyền đạo cho ai.

Đến 29-7-1924 ông đă được lịnh chánh phủ đổi về Sài G̣n. “Cuối năm 1925 Ông mới truyền cho Ông Vương Quan Kỳ”

Như vậy khả năng những người cầu đàn cơ nầy không hề biết đến Đức Cao Đài là điều rất hiển nhiên. Đó cũng là một phần tất yếu làm cho bài dạy trên thêm phần thu hút với người nghiên cứu về Tôn Giáo Cao Đài.

Thời điểm đó Đàn cơ đă hé lộ những điều mà Các vị được học Đạo với Đấng Cao Đài chưa hề biết như:
- Cảnh Tây Ninh đào tạo Thánh Ṭa. Hay danh từ Hội Nhơn Sanh, Hội Long Hoa….

Riêng về Câu thứ 16:

TÂY NINH THỪA THẾ LẬP THÀNH CƠ BINH.

Theo thiễn ư là đă hé lộ trong Tôn Giáo Cao Đài sẽ có Quân Đội.

& & &


DÀN BÀI: QUÂN SỬ BIÊN NIÊN.

LỜI NÓI ĐẦU.

ĐẶT VẤN ĐỀ:

A- KHÁI QUÁT XĂ HỘI VIỆT NAM.1925.

MIỀN NAM LÀ THUỘC ĐỊA CỦA PHÁP.

NĂM 1926.

NĂM 1939.

NĂM 1940.

NĂM TÂN TỴ: 1941.

Đức Hộ Pháp bị Chánh Phủ Pháp đày sang Madagascar.

B- NĂM 1942: “NỘI ỨNG NGHĨA BINH.”

HIỆP TÁC VỚI NHẬT.

Ông Trần Quang Vinh cầm quyền Tổng Tư Lệnh.

NĂM 1943.

Đức Kỳ Ngoại Hầu Cường Để phong Ông Trần quang Vinh làm Phó Đoàn trưởng “ VIỆT NAM PHỤC QUỐC ĐỒNG MINH HỘI”.

NĂM 1945.

Đảo Chánh Pháp.

HIỆP TÁC VỚI VIỆT MINH.

Ông Trần Quang Vinh từ chức Tổng Tư Lệnh…
Ông Đặng Trung Chữ cầm quyền Tổng Tư Lệnh.
LLCĐ là Đệ Tam Sư Đoàn của Nam Bộ Kháng Chiến… “gồm có 02 chi đội 7 và 8”
Ông Trần Quang Vinh bị Việt Minh bắt….

NĂM 1946.

Ông Trần Quang Vinh vượt khám trở về Sài G̣n và bị Pháp bắt… cuối cùng là sự hợp tác….

HIỆP TÁC VỚI PHÁP: 9-6-1946.

ĐỨC HỘ PHÁP VỀ TOÀ THÀNH TÂY NINH

Nội Ứng Nghĩa Binh tiến lên thành Quân Đội Cao Đài.

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc Chưởng Quản Nhị Hữu H́nh Đài cầm quyền Thượng Tôn Quản Thế.

Tổng Tư Lệnh: Giáo Sư Thượng Vinh Thanh. (Đến 07-4- Mậu Tư “ 15-02-1948” mới được phong Phối Sư)

Phó Tổng Tư Lệnh là Ông Nguyễn Văn Thành.

C- NĂM 1947: QUÂN ĐỘI CAO ĐÀI.

Ngày 8-1-Đinh Hợi (1947) chính thức làm lễ xuất quân. ĐỨC HỘ PHÁP TỔ CHỨC LỄ THƯỢNG CỜ QĐCĐ.

NĂM 1948:

Ngày 01-6- 1948. Ông Trần Quang Vinh làm Bộ trưởng Bộ Quốc Pḥng cho chánh phủ Nguyễn Văn Xuân.

Ông Nguyễn Văn Thành nắm quyền Tổng tư Lệnh.

NĂM 1949.

( 28-4-1949: Pháp lại đưa Bảo Đại về làm Quốc Trưởng “ 01-4- Kỷ Sửu”).
THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ. Kư Thánh Lịnh Ngày 24-01- Kỷ Sữu. 21-02-1949.
“ Nghĩ v́ nhà cầm quyền Pháp không thật hành đúng theo Hiệp ước ngày 08-01- dương lịch trên đây nên Hội Thánh nhứt định cho toàn Đạo Hữu CAO ĐÀI GIÁO sẽ đứng trung lập trên hết các đảng phái.”

NĂM 1950.

Thủ Tướng: Nguyễn Phan Long.
Năm 1950 Việt Nam Phục Quốc Hội ra đời…

NĂM 1951:

Thủ tướng: Trần Văn Hữu ( 1950-1952).

+ Ngày 7-6-1951 Tướng Trịnh Minh Thế vào rừng lập chiến khu để chống Pháp với danh nghĩa " MẶT TRẬN LIÊN MINH QUỐC GIA KHÁNG CHIẾN" gọi tắt là CAO ĐÀI LIÊN MINH.

+ Bộ Tư Lệnh QĐCĐ xin cho Quân Đội được dự hội Q. Vạn Linh năm Tân Mảo (1951). ĐHP KHÔNG CHẤP NHẬN.

NĂM 1952:

Thủ Tướng Trần Văn Hữu ( 1950-1952).

“ Tổng Tư lệnh Quân Đội Cao Đài: Trung Tướng Nguyễn Văn Thành ”

+ Ông Thừa Sử Phạm Ngọc Trấn bị nội bộ giết…09-7- Nhâm Th́n.
+ Ngày 6-10-N.Th́n. ( 22-11-1952) . Đức Hộ Pháp….. …“ Bởi v́ thế mà Bần Đạo buộc ḿnh phải từ bỏ phận sự THƯỢNG TÔN QUẢN THẾ mà Bần Đạo đă hạ ḿnh giúp đở Quân Đội . Từ đây Quân Đội không c̣n là Quân Đội của Đạo nữa v́ hằng hà sa số điều ác hành của nó”

NĂM 1953:
Thủ Tướng: Nguyễn Văn Tâm ( 1952-1953).

Ngày 01-11- 1953 Đức Hộ Pháp ra lịnh bầu chọn Tổng Tư Lệnh QĐCĐ. Cùng ngày Ông Trần Quang Vinh bị Tướng Thế bắt….

Lễ Thăng Quyền T.T.L.Q.Đ.C.Đ. cho Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương ngày 1 tháng 11 Quí Tỵ (06-12-1953)

Phó Tổng Tư Lịnh Đại Tá Lê Văn Tất, Tham Mưu Trưởng Trung Tá Lê Quang Thế

NĂM 1954.

Thủ Tướng Bửu Lộc ( 1/1954- 6/ 1954).

Sau đó là Ngô Đ́nh Diệm ( 6/1954- 23-10-1955)

NĂM 1955:

Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm ( 6/1954- 23-10-1955)

Tháng 5-1955: Tướng Trịnh Minh Thế chết .

( Chánh phủ Ngô Đ́nh Diệm đă quốc gia hoá Quân Đội Cao Đài vào ngày 11-3- Ất Mùi. “02-5-1955”)

Đầu tháng 8 năm Ất-Mùi, Tướng Nguyễn Thành Phương và Đại Tá Lê Văn Tất… sau khi được quốc-gia-hóa lănh lịnh Chánh Phủ Ngô Đ́nh Diệm lập Ban Thanh-Trừng.

Quân đội Cao Đài lúc đó chia làm ba cánh:

Cánh Tướng Phương và Ô. Tất.
Cánh Đại Tá Huỳnh Thanh Mừng.
Cánh của Tướng Mạnh và Đại Tá Đờn.

Đến 05-01-Bính-Thân (1956) th́ Đức Ngài sang Campuchia".

D- KẾT LUẬN:


& & &

TÀI LIỆU THAM KHẢO:
1- Lời Thuyết Đạo Đức Hộ Pháp từ 1946….
2- Bút Phê Đức Hộ Pháp
3- Hồi Kư Ô. Trần Quang Vinh.
4- Hồi Kư Ô. Nguyễn Thành Danh.
5- Đại Đạo Sử Cương.
6- Tiểu sử Hồ Bảo Đạo.
7- Một số đàn cơ rời không do Hội Thánh ban hành.
8- “Bản án Cao Đài” 1978 do MTTQTTN ban hành.
9- Một số sách giáo khoa về Lịch sử Việt Nam…
10- Một số cựu Sĩ Quan Cao Đài c̣n sinh tiền.


& & &

Lời người ghi chép:

KHÔNG CÓ SỰ GHI CHÉP NÀO LÀ HOÀN HẢO.
NHƯNG GIÁ TRỊ CỦA GHI CHÉP LÀ GIÚP CHO NGƯỜI ĐỌC HỆ THỐNG CHÍNH XÁC ĐƯỢC VẤN ĐỀ NHƯ THẾ NÀO SO VỚI TRƯỚC KHI ĐỌC NÓ MÀ THÔI….
QUYỂN SÁCH NẦY HỘI THÁNH CHƯA KIỂM DUYỆT KHI ĐỌC NÊN CẨN THẬN....
KÍNH BÚT
TRẦN QUÍ DÂN.

 




   HOME